NightMare_Chap 46


Chap 46_Everything

~Ngươi đi đâu?

Jae Joong từ trong chăn khẽ cử động, chậm rãi mở mắt nhìn người đang đứng phía trước.

-Ta có chút việc cần giải quyết! Em cứ ngủ đi!

Yunho chỉnh lại chiếc áo chùng của mình, mỉm cười dịu dàng quay lại nhìn người đang nằm trên giường.

Jae Joong im lặng không nói gì, chỉ chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, hắn chuẩn bị mọi thứ hoàn tất liền bước tới bên giường, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt ửng hồng của cậu. Thật chỉ muốn mãi mãi được ôm cậu giữ ở trong tay mình , không bao giờ chia xa…nhưng…

-Jae Joong! Em…có yêu ta không?

Hắn khẽ nói, ánh mắt ảm đạm lặng lẽ ngắm nhìn cậu.

~Ngươi…tại sao lại hỏi nữa rồi? Ta không biết!

Cậu khẽ nhăn mặt, kéo tấm chăn mềm mại lên, che kín gương mặt của mình. Lúc nào cũng hỏi điều đó ,hắn không thấy rất kì quặc ư? Vankyl gì đâu mà suốt ngày cứ nói yêu với không yêu, thật phiền phức!

-Em….là tất cả!

Hắn nói thật khẽ, dường như chỉ là những cái mấp máy môi. Jae Joong trốn ở trong chăn nên dĩ nhiên không nghe thấy hắn nói những gì, cậu vô tâm cứ thờ ơ trước những biểu hiện tình cảm của hắn. Ai biết được rằng, sau này cậu sẽ vô cùng hối tiếc vì đã làm như vậy.

-Em ngủ đi!

Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc bạch kim mềm mại của cậu rồi chậm rãi đứng dậy ,rời đi.

Cạch!

Nghe tiếng cửa đóng lại, cậu mới từ trong chăn ló đầu ra, ánh mắt trong suốt chăm chăm nhìn cánh cửa gỗ đã đóng im ỉm. Nhẹ thở dài một tiếng, cậu mệt mỏi chống tay ngồi dậy, tấm chăn rơi xuống, để lộ một thân thể trần trụi xinh đẹp.

~Thật là…!

Nhìn những dấu hôn đỏ ửng trên da, cậu khẽ nhíu mày , vươn cánh tay thon dài túm lấy tấm áo ngủ hắn để sẵn trên giường mặc vào. Jae Joong chậm rãi bước xuống giường, đi tới bên bục cửa sổ, hướng mắt nhìn xuống dưới.

~Ngươi…sẽ trở lại, phải không??

Không gian âm u ngập tràn sự lạnh lẽo, những hàng cây dương xỉ rì rào lay động theo từng cơn gió, tiếng quạ kêu vang vọng khắp nơi. Bất giác ôm lấy cơ thể mình, lần đầu tiên Jae Joong cảm giác được…mình đang lạnh!

……………

Thời gian tới lúc mặt trăng máu xuất hiện

 

Bốn ngày:

-Ngươi…PLUTO! Ngươi…muốn làm gì?

Salem run rẩy nhìn những kẻ đồng loại nằm vương vất trên đất, đôi mắt độc một màu u ám hướng nhìn kẻ mang sức mạnh cường đại trước mặt.

-Đưa thanh kiếm cho ta!

Hắn hướng đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Salem, vẻ mặt lạnh lẽo tới rợn người.

-Nhưng…đó không phải thanh kiếm của ngươi!

Salem dù sợ hãi nhưng vẫn cố gắng trấn tĩnh đối mặt với hắn. Gã không hiểu vì sao hắn lại muốn thanh kiếm đó…!

-Đưa cho PLUTO đi!

-Chiêm tinh gia?

Salem giật mình hướng mắt nhìn vị chiêm tinh già đứng trước bục cửa, vì sao ngay cả tới chiêm tinh cũng nói như vậy?

-Đây chính là …sự thay đổi trong đường đi của các vì sao!

Chiêm tinh gia ngước đôi mắt đục ngầu lên bầu trời, khóe miệng chậm rãi nhếch lên.

-Đưa cho ta!

Hắn không kiên nhẫn mà bước tới, túm cổ Salem nhấc lên. Đôi mắt đỏ ngầu sáng rực rỡ một cách quỷ dị.

-Được…khụ! Được rồi! Ta đưa cho ngươi!

Salem khó khăn hít thở, hai bàn tay níu lấy cánh tay đặt trước cổ mình. Gã thực sự cũng không hiểu được dụng ý mà chiêm tinh gia muốn nói.

Hắn thả Salem xuống, ánh mắt vẫn cẩn trọng quan sát từng cử động của gã, một chút cũng không thay đổi.

Salem bình tĩnh đứng dậy, miệng lẩm nhẩm một câu thần chú gì đó, đột nhiên giữa ngực gã , một vòng xoáy đen xuất hiện , cuộn tròn như một cơn lốc . Xoáy đen càng ngày càng trở nên mãnh liệt, Salem chật vật chống đỡ , mồ hôi chảy ướt khuôn mặt, hắn nhìn vậy , từ từ đưa tay ra, nhắm thẳng lốc xoáy đâm vào.

-Aaaaaaaaa!!!!!

Salem đau đớn thét lên, hai tròng mắt đen tuyền như căng ra, vô cùng khổ sở mà chịu đựng.

Hắn từ trong chính giữa lốc xoáy rút tay ra, từ trong cơ thể Salem, một thanh kiếm mang theo tử khí chầm chậm xuất hiện. Thanh kiếm được hắn rút ra, những luồng ánh sáng màu tím huyền ảo chờn vờn bao lấy cánh tay hắn, Yunho khẽ nhíu mày, bàn tay hắn có chút run rẩy.

PHỰT!!!

Thanh kiếm được rút ra hoàn toàn, Salem đổ gục xuống đất , hoàn toàn kiệt sức mà ngất đi. Hắn cầm thanh kiếm mang tử sắc trong tay, ánh mắt đỏ ngầu ảm đạm không một tia gợn, thanh kiếm dài chừng một mét, được chế tạo vô cùng tuyệt mỹ, thân kiếm thanh mảnh nhưng vô cùng cứng rắn, chuôi kiếm được chạm trổ cầu kì và cẩn các loại đá lấp lánh , lượn dọc theo chuôi kiếm tới thân kiếm là một con rắn hổ mang được khắc cực kì sống động , con rắn như thể là một sinh vật sống, uốn lượn trên thanh kiếm, hướng ánh mắt sắc lạnh về phía người đối diện.

Hắn có chút thất thần khi nhìn thanh kiếm nhưng rồi rất nhanh lấy lại tinh thần, tung áo chùng lên và biến mất. Chiêm tinh gia chậm rãi bước tới gần Salem, đỡ gã dậy, ông hướng ánh mắt đục ngầu của mình tới đám khỏi đen đang chờn vờn trong không trung kia…Thật lặng lẽ, ông lắc đầu!

-PLUTO! Ngươi đã thay đổi rồi!

………….

Ba ngày:

RẦM!!! XOẢNG!!!

Tấm gương lớn vì hứng trọn thân hình của Jae Joong mà vỡ tan thành từng mảnh, khóe miệng cậu chợt nhếch lên, chậm rãi chống tay lên những mảnh vụnthủy tinh, cậu nặng nề muốn nhấc người dậy. Nhưng…

-Khốn kiếp!

RẦM!!!!

Yulky tức giận nắm lấy cổ áo Jae Joong và ném mạnh cậu vào chiếc tủ gỗ ở góc tường, khuôn mặt cậu ta hằn lên sự tức giận cực độ, đôi mắt ẩn chứa một sự phẫn nộ điên cuồng. Thúc giục lý trí phải hành hạ kẻ trước mặt thật tàn nhẫn!

~Ngươi biết…chỉ như vậy không giết được ta!

Jae Joong chậm rãi từ dười đất ngồi dậy, đưa một ngòn tay lên khóe miệng lau đi vết máu tươi đang rỉ xuống. Nhóc con này, vẫn cứ ngu ngốc như ngày nào.

-Ngươi…vì sao không chết đi?

Yulky tiến lại gần Jae Joong, túm lấy cổ áo cậu ,kéo sát lại gần mình.

~Nhóc con! Ngươi vẫn cứ như vậy!

Cậu nhếch miệng cười, hướng ánh mắt khinh thường nhìn Yulky.

-Ngươi…!

Yulky tức giận giơ cao cánh tay phải, mạnh mẽ hạ xuống.Nhưng đã chậm một bước…

~Cút đi trước khi ta giết chết ngươi!

Jae Joong trừng lớn đôi mắt, bàn tay giữ lấy tay của Yulky cũng siết chặt thêm. Chơi đùa như vậy là quả đủ rồi.

-Ngươi …có khả năng ư?

Yulky hừ một tiếng, coi thường nhìu mày.

~Ngu ngốc!

Jae Joong bình thản nói hai từ, bàn tay trái đưa lên, giáng thẳng xuống ngực Yulky ,mạnh mẽ hất văng cậu ta.

-A!

Yulky bất ngờ bị tấn công, chật vật từ dưới đất vùng dậy.Sự phẫn nộ bao trùm lý trí, cậu ta khẽ mấp máy miệng, ngay lập tức bàn tay phải của Yulky bốc cháy, những móng vuốt vươn dài mang theo hơi nóng của ngọn lửa hung dữ.

-Ta sẽ giết ngươi!

~Lai hóa? Ngươi điên rồi!

Jae Joong nhìn kẻ trước mắt khẽ lắc đầu , tên nhóc này thực sự điên rồi. Một khi lai hóa thì tuổi thọ của cậu ta cũng sẽ chẳng còn lại bao nhiêu, mầm mống của Vankyl sẽ ăn mòn cơ thể cậu ta….Sự hận thù này lớn như vậy ư?

-TẤT CẢ KHÔNG PHẢI CHỈ VÌ SỰ XUẤT HIỆN CỦA NGƯƠI Ư?

Đôi mắt của Yulky dần dần trở nên đỏ ngầu, ngọn lửa cuốn lấy cánh tay của cậu ta ngày càng dữ dội, từng lưỡi lửa liếm lấy xung quanh ,lan tỏa hơi nóng ngột ngạt khắp không gian.

~Ngu ngốc!

RẦM!!!

Khẽ nhíu mày khi Yulky đột nhiên lao tới tấn công, Jae Joong bị đẩy ép vào tường , những lưỡi lửa trên tay cậu ta như muốn cắn nuốt lấy cậu.

-Đi chết đi!

Yulky cuồng nộ đẩy mạnh cánh tay được lửa bao lấy của mình vào gần Jae Joong, mục đích muốn ấn nó xuống gương mặt xinh đẹp của cậu.

~Ngươi…!

Jae Joong vì không có Hổ Phách nên đối phó với Yulky có chút khó khăn, bàn tay giữ lấy cánh tay biến dạng của Yulky thực sự rất đau.Sức mạnh lai hóa quả nhiên thật đáng sợ, cậu ta thậm chí còn đang trong cơn điên loạn, sức mạnh cứ như vậy tăng lên gấp bội.

-Gương mặt này…..ta sẽ hủy hoại nó!!!!

Yulky điên cuồng hét lên, cậu ta rút mạnh cánh tay ra, mạnh mẽ dồn toàn bộ sức lực nhắm thẳng hướng gương mặt của Jae Joong.

Jae Joong ngước nhìn bàn tay lửa của Yulky đang mạnh mẽ áp xuống, hoàn toàn không thể phản kháng.

~A….Ngươi!!!!!!

Cảm giác bỏng rát lập tức lan tràn, bàn tay nhuốm lửa của Yulky áp lên gương mặt của cậu, từng lưỡi lửa liếm lên làn da mịn màng, thiêu cháy từng phần da thịt mỏng manh.

-Ta.sẽ.hủy.hoại.gương.mặt.này! Để.người.mà.Yunho.yêu.chỉ.có.thể.là.ta!

Yulky điên loạn cười vang, bàn tay vẫn giữ chặt lấy gương mặt của Jae Joong. Thỏa mãn nhìn cậu giãy giụa trong đau đớn, Jae Joong càng thống khổ thì nỗi đau trong trái tim của Yulky mới có thể được xoa dịu, mới có thể được bù đắp….Hận!

Ta hận ngươi!

-Hahahahaha!!!!

Tiếng cười lanh lảnh của Yulky vang lên giữa không gian tĩnh lặng, đôi mắt đỏ ngầu điên cuồng nhìn kẻ dưới chân đang đau đớn ôm lấy gương mặt bị thiêu cháy. Tốt lắm, đau đớn đi! Thống khổ đi! Hãy nếm trải những gì ta đã chịu đựng!!!

-Từ giờ…Yunho sẽ chỉ yêu ta mà thôi!

Yulky chậm rãi nói, ánh mắt hướng nhìn gương mặt loang lổ những vết cháy xém, những mảnh thịt bị lửa đốt đang tróc lở của Jae Joong. Thực sự vô cùng thỏa mãn!!

………………

-Reita! Ta có chuyện muốn nhờ ngươi!

Hắn đứng giữa nghĩa địa âm u, những con quạ kêu quang quác chờn vờn xung quanh, trên những ngôi mộ đá lạnh lẽo từng mảng rêu phong rũ xuống. Một không gian ngập tràn tử khí và sự tăm tối, nơi này…không phải là nơi nên bước tới.

-Rei! Ta …thực sự muốn nhờ ngươi giúp!

Hắn khẽ nói, giọng nói phảng phất sự cầu khẩn cùng bi thương. Một cơn gió lạnh chợt thổi qua, không khí xám xịt đột nhiên tụ lại, lan tỏa xung quanh hắn.

-Ngươi…đã thay đổi! PLUTO!

Trong không gian, một âm thanh nhẹ nhàng thanh khiết vang lên, mơ hồ đến quỷ dị. Hắn chỉ mỉm cười, lặng nhìn đám khói trêu đùa mình, kẻ kia vẫn luôn trẻ con như vậy.

-Ta biết! Rei!

-Ngươi…vẻ mặt này thật thú vị! Kẻ kia đối với ngươi là gì?

Đám khói xám xịt vẫn trườn bò trên người hắn, âm thanh mơ hồ vẫn đều đều vang lên giữa không gian u ám .

-Là tất cả!

Hắn không dọ dự mà đáp, bình thản nhìn đám khói trên người rời đi, dần dần tụ lại thành một khối ở phía trước.Cuối cùng cũng chịu lộ diện!

-Như vậy ư?

Đám khói xám dần tan biến, nơi vốn dĩ là khoảng không đột nhiên xuất hiện hình dạng một người. Một người con trai, anh ta có mái tóc cùng đôi mắt màu xám tro , gương mặt thon dài mang vẻ đẹp hài hòa nhẹ nhàng, làn da tái nhợt gần như trong suốt, phủ trên thân hình mảnh khảnh của anh ta là một bộ quần áo kiểu Gothic cổ điển với những đường đăng ten cầu kì. Reita mỉm cười nhìn hắn, mái tóc dài chấm đất màu xám tro khẽ lay động trong không trung, ở anh ta toát lên sự quỷ dị cùng u ám đến lạnh người.

-PLUTO! Ngươi là đang nhờ ta ư?

Reita nheo mắt, vẻ thích thú hiện rõ trên gương mặt nhợt nhạt. Lần đầu tiên, y biết một gương mặt này của PLUTO cao quý.

-Phải! Ta cần ngươi giúp!

Hắn khẽ gật đầu, ánh mắt ảm đạm hướng nhìn vầng trăng mang ánh sáng xanh lạnh lẽo trên cao. Thời gian không còn nhiều nữa…vì người đó, hắn phải làm!

-Được! Nói ta nghe đi!

Reita mỉm cười quỷ dị, đôi mắt màu xám tro lóe lên những tia sáng lạnh lẽo. Lần này, sẽ không nhàm chán nữa rồi!

End chap 46

 

Chap này hơi ngắn, cả nhà thông cảm em bận chuẩn bị đón tết , hehe :))

17 responses to “NightMare_Chap 46

  1. K ngắn đâu bạn. Vì bạn rất gjỏi, viết chi tiết, sâu sắc nên cảm gjác thế thôi. T rất thjc đoạn yunho cùng làn khói kia, cứ lờn vờn, thoát ẩn thoát hjện, như thật, như không. Càng đọc càng thấy huyền bí nha. Chờ ngày mặt trăng máu xuất hjện để xem thế gjan chìm trong bjển máu ntn? Màu đỏ của máu, càng nghĩ càng tò mò

  2. Oa, tên Yulky kia dám hành bạn Jae.
    Cám ơn Ki nha. Chúc Ki và gia đình 1 năm mới Vui Vẻ, Thành Công và Hạnh Phúc.
    Càng đọc càng hồi hộp. Cơ mà HE nên không lo nữa rùi.🙂

    • Cảm ơn cảm ơn!!!
      Ta cũng chúc nàng nắm mới vui vẻ, gặp nhiều may mắn, gia đình hạnh phúc và luôn luôn ủng hộ fic của Ki nha :”>

  3. jae có sao hok ss???? e mún giết tên yulky đó quá ak,dám hành hạ jae of yun,ss mau ra chap mới để e bik tình of jae đi,yun sẽ làm ji` để cứu dc jae đây????? tuy e bik là HE nhưng cũng rất hồi hộp ah`,mau ra nhé ss
    Năm mới chúc ss lun zui zẻ và đạt đc mong ước of mình nhaz.vá đặc biệt là ra thật nhìu fic hay^^

    • Hôhô!! Anh Jung bận roài, ảnh ko zề đâu :-j
      Cảm ơn cưng nha, năm mới chúc em gặp nhiều may mắn, tràn ngập hânhj phúc, ước gì được nấy và tiếp tục …đi theo con đường của Ki nhé =))) *ôi cái này hơi bựa, bạn xin lỗi :d*

  4. uay jae chac k sao dau ban nho co nang luc tai sinh ma tru phi ss ki k cho jae tu tai sinh ban than thui
    dot nay ten yulky chet that rui het co hoi song xot rui
    ss end fic nay trong tet hen tet e toan o nha k co di choi nhiu
    ss ra chap e doc vs na
    ss an tet vui ve
    ps: mai dc xem tao quan goi
    ps nua: unikey cua e bi hong ss thong cam
    ps nua nua: mai di xem phao hoa hehe
    love kiki

  5. huhu T.T cái kết không như mong đợi :(( cái kết này k đón Tết dc ss ơi *nhăn nhào nhòng* ss cho thêm cái kết Happy nữa *trớp*
    Finally ss ăn Tết vui vẻ nhé😡

  6. năm mới chúc em gặp nhiều may mắn, tràn ngập hạnh phúc, vạn sự như ý và mọi mong ước sẽ đến như em muốn nha.(^ v ^)
    P/S:mấy chap này ngọt ngào thiệt đó,ss mong không pải đón một tràn bất hạnh phía sau ah,HE nha

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s