NightMare_Chap 41


Chap này tặng cho bợn Kelvin aka “ngỗng babe” vì sin nhựt của bợn =))

Chúc bợn ngỗng ăn nhoan chóng nhớn và bớt khùng đi cưng nhé :*

P/s : chap này chưa beta nha, nếu có nhìu lỗi ta sory tất cả T.T, sẽ edit sau nhá

Chap 41_Hurt…

RẦM!!! RẦM!!!!

Từng cột đất cao bị xới tung , mặt đất bị cày nát , ngổn ngang, lồi lõm khắp nơi , từng đám khói bụi bốc cao, cuốn lấy những kẻ đang ở trong cuộc hỗn chiến.

Phịch!!

Thật nhẹ nhàng và đẹp mắt, Jae Joong khuỵa một chân xuống đất, phất nhẹ tà áo chùng ra đằng sau, ánh mắt đỏ rực khinh bỉ liếc nhìn kẻ trước mặt.

~Chỉ có vậy thôi sao?

Nhếch miệng nở ra một nụ cười quen thuộc, cậu chậm rãi đứng dậy, phủi đi những bụi đất bám xung quanh mình.

-GRỪ!!!!

Đại trưởng lão tức giận trợn trừng hai mắt, đôi bàn tay khổng lồ của ông ta cũng gồng lên và cứng như hai gọng kìm. Lão ta không chần chừ mà lao tới nghiền nát Jae Joong.

Đôi bàn tay của Đại trưởng lão cắm phập xuống mặt đất khô cứng, tạo nền một chỗ lõm lớn và sâu hoắm, đất đá ở đó bị nát vụn thành từng mảnh nhỏ. Nếu như không may bị cánh tay đó tóm được…thì cũng sẽ không khác những vụn đất này là mấy.

~Hừ!

Jae Joong nhanh chóng nhảy lùi ra một khoảng cách an toàn, khóe mắt cậu liếc tới kẻ đứng ở một bên từ lúc trận đấu mới bắt đầu. Tứ trưởng lão_Kẻ có năng lực đặc biệt là tấm chắn vô hình, nhờ có kẻ này mà cậu không thể tấn công ba tên còn lại, chỉ có thể liên tục né tránh. Nếu muốn đánh thắng ba kẻ kia nhất định phải giết chết Tứ trưởng lão.

Nhếch miệng cười, cậu giơ bàn tay của mình ra trước mặt, một làn khói đen xuất hiện, phẩy tay một cách nhẹ nhàng rồi ngay lập tức ném cuộn khói đen đó tới ba kẻ xung quanh mình, bụi đất lập tức trồi lên, tụ lại thành từng dải lớn, lao tới những kẻ kia.

Ở phía trên tòa tháp cao:

-Thật không thể ngờ…chỉ bằng sức mạnh cơ bản mà có thể đấu ngang ngửa với Tứ đại trưởng lão!

Nhật Lão không thể tin vào mắt mình, khuôn mặt lão tràn ngập vẻ kinh ngạc và ngỡ ngàng.

-Nếu không như vậy , ngươi nghĩ cậu ấy có thể ngồi trên vị trí Đức Ngài một cách bình thản như thế sao??

Hắn liếc mắt nhìn lão, trầm giọng nói. Trong cái thế giới u ám này, nếu không phải là kẻ mạnh nhất thì làm sao có thể thống lĩnh được những con quái vật tàn nhẫn này.

-Nhưng cứ để như vậy sao??

Kim Youngmin nheo mắt nhìn cuộc hỗn chiến, nếu cứ tiếp tục thì không biết tới bao giờ sẽ kết thúc.

-Mang y tới đây!

Im lặng suy nghĩ một chút rồi hắn ra lệnh.

Bên ngoài:

~Lại đây!

Jae Joong nhảy lên một cành cây, Đại trưởng lão tung người tới, giơ ra một bàn tay, giáng thẳng xuống vị trí của Jae Joong. Cậu liếc nhìn đằng sau mình, nhị trưởng lão và tam trưởng lão cũng đang lao tới, một kẻ nắm trong tay một quả cầu sét đang tỏa những tia điện mãnh liệt còn kẻ kia cũng đang lăm lăm với cây búa trăm tấn trong tay. Tất cả đều cùng xông lên một lúc…chỉ trừ một kẻ.

-Ngươi vẫn còn là một đứa trẻ mà thôi!

Đại trưởng lão nhếch miệng cười khi nhìn thấy sự đuối sức và mệt mỏi trên khuôn mặt Jae Joong. Lão giáng thẳng cánh tay thép của mình xuống cái cây cậu đang đứng, Jae Joong ngạc nhiên…chới với ngã khỏi cành cây….

~Các ngươi…khốn kiếp!

Jae Joong trừng mắt nhìn Đại trưởng lão, cậu mất đà ngã thẳng xuống nền đất khô rắn bên dưới, ngửng đầu nhìn lên, ba tên hung thần kia đã lao tới…Không thể trở tay kịp…

-Ngươi chết chắc!

Một lớp đất bụi nổi lên bao lấy tất cả, ba vị trưởng lão dồn hết sức tấn công vào mục tiêu, kẻ nằm dưới bàn tay của họ chắc chắn sẽ bị nghiền nát.

Ở gốc cây lớn nhất , Tứ trưởng lão đứng trầm lặng, khuôn mặt giấu dưới chiếc mũ trùm đầy bí ẩn, lão giơ cao cánh tay, tạo ra lớp chắn bảo vệ ba kẻ kia đề phòng trường hợp Jae Joong có thể tấn công bất ngờ. Lão không tin Đức Ngài lại dễ dàng bị hạ như thế.

~Ngươi thật hữu dụng nha!

PHẬP!!

Hai con mắt bên dưới chiếc mũ trùm trợn trừng, cơ thể tứ trưởng lão chấn động , mọi hành động đều hoàn toàn bị đình chỉ.

~Ngươi có thể bảo vệ người khác! Nhưng trước hết hãy bảo vệ tốt bản thân mình đã.

Jae Joong ở sau lưng tứ trưởng lão mỉm cười thích thú, ló ra khỏi cơ thể lão, ánh mắt đỏ rực của cậu thích thú khi ba tên ngốc kia vẫn đang bị cuốn vào đám bụi dày đặc do chính chúng tạo ra. Có lẽ chúng sẽ chẳng ngờ được , mục tiêu mà Jae Joong nhắm tới ngay từ đầu không phải chúng mà là Tứ trưởng lão.

~Nếu không muốn tham gia…thì tốt nhất đứng sang một bên đi!

Cậu nghiến răng rít lên, bàn tay nắm chặt trái tim nóng hổi của lão…Không một chút nhân từ, kéo ra thật mạnh!

PHỰC!!!!

-Aaaaaaaaaa~~~~

Tứ trưởng lão rú lên đau đớn, ba kẻ kia vội vã dừng lại, lập tức hướng mắt tới nơi người anh em của chúng đứng.

-Ngươi….ngươi….~~

Nhị trưởng lão không tin vào những gì mình nhìn thấy , lão run rẩy giơ ngón tay lên….bàng hoàng nhìn những gì trước mặt.

Chiếu rọi rực rỡ cả một mảnh đất hoang vắng không phải là ảnh lửa của những ngọn đuốc mà là ánh lửa trắng hung bạo và mãnh liệt đang bao lấy cơ thể Tứ trưởng lão…Một ngọn lửa tàn khốc!

-Aaaaaaaaaa~~~

Tứ tưởng lão giãy giũa trong ngọn lửa hung tàn, lão đau đớn quờ quạng mọi thứ xung quanh mình, cố gắng muốn bám víu lấy một thứ gì đó. Những kẻ khác như chết trân tại chỗ, ánh mắt kinh hoàng nhìn bộ dạng thê thảm của Tứ trưởng lão…và rồi nhìn tới Tử thần bên cạnh!

Đức Ngài của chúng đứng đó, dưới ánh sáng tực rỡ của ngọn lữa, nụ cười ngạo nghễ và ánh mắt huyết sắc đó lạnh lẽo và đáng sợ tới cực điểm. Người đó chưa bao giờ để cho chúng có một giây suy nghĩ….và nghi ngờ về thực lực của bản thân mình.

Cơn ác mộng của thế gian!

-JAE JOONG!!!!

Phá vỡ bầu không khí ngột ngạt đáng sợ là tiếng hét gọi đầy quen thuộc, Jae Joong thu lại ý cười trong ánh mắt, vội vã hướng tới nơi phát ra tiếng , khuôn mặt cậu lại ngập tràn lo lắng.

Dù có mạnh tới đâu….thì vẫn sẽ luôn có điểm chí mạng!

~YoongWoong!!

Jae Joong không kiềm chế mà hét lên, phía cột đá cao trước mặt, y đang ở đó, thân hình bị treo cao , chênh vênh bám lấy thành cột đá.

-Giết hắn!

Đại trưởng lão nghiến răng, hai mắt lão hằn lên sự cuồng nộ. Dám hại chết người anh em của lão, nhất định không thể buông tha.

Ba vị trưởng lão một lần nữa nhất loạt xông lên, Jae Joong vì bị phân tâm bởi YoongWoong nên nhất thời không thể tính toán cách đối phó với ba lão già này. Bây giờ cậu chỉ nóng lòng muốn tới chỗ y ngay lập tức, hiện tại y với cơ thể không còn bất tử thì cái chết sẽ là quá dễ dàng. Cậu tuyệt đối không thể để chuyện này lặp lại một lần nữa!

XOẠT!!!

~Cút ra cho ta!

Jae Joong tức giận nghiến răng, cậu hất tung tà áo chùng dài của mình, bàn tay cũng hiện ra một luồng khói đen, cố gắng thoát khỏi sự kìm cặp của ba lão già đó.

Rẹt!! Rẹt!!!

Qủa cầu sét của nhị trưởng lão lao tới phía Jae Joong, cậu ngước mắt, giật mình tránh khỏi, may mắn chỉ là mất một góc áo nhưng…đằng sau, đại trưởng lão cũng đã lao tới.

~Khốn kiếp!

Không có Hổ Phách , sức mạnh cũng sẽ rất nhanh bị suy giảm, cậu chỉ dùng những ma pháp cơ bản để đối đầu với chúng, chắc chắn không có cơ hội để chiến thằng nếu như không sử dụng thủ đoạn, có điều giờ đây tâm trí của cậu chỉ hướng tới một người.

-JAE JOOONG!!! ĐỪNG QUA ĐÂY!!

Y cố gắng gim những móng vuốt của mình vào cột đá cứng rắn, cơ thể lắc lư theo từng đợt gió mạnh, chảy dài hai bên thái dương của YoongWoong là hai hàng mồ hôi, y sợ…rất sợ….Nếu như rơi xuống bên dưới, y chắc chắn sẽ chết!

-Chịu chết đi!

Tam trưởng lão vung cao cây búa của mình, nhắm thẳng đầu Jae Joong mà hạ xuống. Cậu không kịp tránh khỏi chỉ có thể giơ cánh tay trái lên đỡ lấy cây búa trăm tấn đó.

~Ư….Chết tiệt!

Cơ thể cậu bị đẩy lún xuống đất, Jae Joong có thể cảm thấy mặt đất dưới chân mình đang bị ép xuống từng chút một, cánh tay chống đỡ cây búa cũng đang run lên và tê dại, may thay xương tay chưa vỡ vụn ra nhưng…có vẻ cũng đã bị gãy mất rồi!

RẦM!!!

Tự lại một mảnh khói đen ở bàn tay phải, cậu cuốn lấy một lớp đất đã và đẩy mạnh nó về phía tam trưởng lão. Lão ta nhảy bật lại phía sau, tránh đi những viên đá sắc nhọn đang lao tới phía mình, Jae Joong mệt mỏi ôm lấy cánh tay trái, cổ tay của cậu bị dập nát nhưng cậu nhất quyết không phát ra một tiếng kêu hay thể hiện một biểu hiện của sự đau đớn, chỉ cố gắng điều hòa hơi thở
, truyền tới một ít sức mạnh xoa dịu cổ tay.

Khực!

-A…Ư..ư~~~

Những chiếc móng vuốt sắc nhọn của y dần dần làm nứt cột đá, từng vết nứt toác bắt đầu xuất hiện trên đó, cơ thể y cũng dần dần không bám trụ nổi…Yoong Woong sợ hãi muốn mở miệng gọi Jae Joong nhưng nhìn thấy cậu đang bị ba vị trưởng lão bao vây, y lại mím lại làn môi mềm. Không thể để Jae Joong phân tâm nếu không sẽ trúng kế của kẻ kia.

~Hừ! Hừ!!!

Jae Joong trừng lớn đôi mắt, cơ thể cậu khẽ run lên, lòng bàn tay phải nhanh chóng tụ lại một làn khói đen dày đặc….trước khi cạn kiệt sức lực cậu nhất định phải tới được chỗ của YoongWoong.

-Ngươi không thấy mình rất thê thảm sao??

Đại trưởng lão nhếch miệng cười, hai mắt lão ta long lên những tia đắc ý, bàn tay thép cũng gồng lên dồn hết toàn bộ sức mạnh, tiếp tục hướng tới cậu mà giáng xuống.

RẦM!!! RẦM!!!

Jae Joong cuốn lấy từng dòng đất đá , cố gắng đẩy lùi những đòn tấn công đang hướng tới mình, tấm áo chùng trên người cậu rách tả tơi, mái tóc bạch kim rũ xuống, bay tán loạn trước mặt, gương mặt xinh đẹp bám đầy những vết dơ của bụi đất nhưng ánh mắt sắc lạnh thì chưa hề thay đổi. Ánh nhìn trừng trừng của cậu khiến cho ba vị trưởng lão cũng có cảm giác dao động và phải cực lực đề phòng, sợ rằng kết cục của Tứ trưởng lão rất có thể sẽ lặp lại một lần nữa.

~Ngươi…!

Chỉ chiến đấu bằng một tay khiến Jae Joong rơi vào thế bị động, cậu nghiến răng nhìn Đại trưởng lão khi lão ta tóm được cánh tay trái của cậu, hai bàn tay như gọng kìm của lão siết chặt lấy cổ tay đã dập nát của Jae Joong, cảm giác đau đớn chân thực xộc thẳng lên não. Cậu cắn chặt môi để kìm nén những tiếng kêu đau đớn.

-Ngươi đã giết người anh em của ta, vậy ta sẽ giết chết người anh trai song sinh của ngươi. Như vậy mới công bằng đúng không??

Lão ta nhếch miệng, giọng nói trầm khàn vang lên đầy đắc ý. Đại trưởng lão liếc mặt nhìn tam trưởng lão, ra lệnh cho lão ta phá nát cột đá mà YoongWoong đang cố bám lấy.

-Không…không….!!!

Y sợ hãi lắc đầu, ánh mắt ngập đầy lệ tràn ngập run rẩy nhìn cây búa to lớn đang lao tới chỗ mình. Dưới lưỡi búa đó đừng nói là cột đá cứng rắn này ngay cả y cũng sẽ nát vụn mà thôi .

~Tên khốn!

Hai mắt Jae Joong sáng rục lên, cậu cuồng nộ giơ nhanh bàn tay phải ra , những chiếc móng vuốt sắc nhọn lập tức xuất hiện, lao thẳng tới phía Đại trưởng lão.

-Aaaaaaaaa!!!!

RẦM!!! RẦM!!!!!

Cây búa của tam trưởng lão giáng tới, cột đá đổ xuống một cách dữ dội và mãnh liệt, một đám bụi mù và đất đá được hất tung lên, tất cả im lặng nhìn khung cảnh đó, phía bên kia Đại trưởng lão vẫn đang gầm rú điên cuồng, ôm lấy đôi mắt đang không ngừng tuôn tràn những dòng dịch lỏng đỏ đầy tanh nồng.

-Đức Ngài đâu??

Nhật lão nheo mắt quan sát, không phải Đại trưởng lão đã tóm được Đức ngài sao? Bây giờ lại không hề thấy bóng dáng của cậu nữa?

-Nhìn đống đổ vỡ kia đi!

Hắn trầm giọng nói, ánh mắt đỏ hướng tới chiếc cột đá nát vụn. Những đám bụi dần tan đi, để lộ sự tan hoang cùng đổ nát ….những không chỉ có thế…

Bàn tay hắn siết lấy thành ghế, những hàng gân xanh nổi lên đầy giận dữ, cơn cuồng nộ đã đong đầy trong ánh mắt.

Đám khói bụi được xua tan, giữa đống đổ nát, Jae Joong khuỵa xuống một chân, toàn bộ cơ thể bao trùm lên một người, những vụn đá còn vương trên tóc và tấm lưng mảnh mai của cậu. Tất cả đều sững sờ và bàng hoàng khi nhìn thấy…

-Jae…Jae Joong!!

Y cựa quậy trong vòng tay cậu, cố gắng nới lỏng vòng tay đang ôm lấy mình.

~Khẽ một chút! Rất đau đấy!

Jae Joong hơi ngửng mặt lên, ánh mắt nhu hòa nhuốm đầy mệt mỏi, cánh tay trái của cậu buông thõng xuống một bên, hoàn toàn mất đi cảm giác. Toàn bộ cơ thể cũng chịu một sự đau đớn ê ẩm, dù là Vankyl thì cũng là được tạo ra từ máu thịt và xương…cũng phải biết cái gì gọi là đau đớn chứ.

-Không sao chứ??

Y gượng dậy trong vòng tay cậu, cẩn thận đỡ Jae Joong dựa vào vai mình, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má xinh đẹp của y.

~Không sao , còn hyung ??

Jae Joong mỉm cười, gương mặt cậu trở nên nhợt nhạt , mồ hôi rịn trên trán, làn môi cũng trở nên biến sắc. Cậu không biết mình còn có thể chịu được bao lâu nhưng nhất định phải cầm cự cho tới lúc Yoochun và Hankyung tới.

“Hai tên chết tiệt đó đi đâu rồi chứ?”

-KIM JAE JOONG !!! TA SẼ GIẾT NGƯƠI!!!

Đại trưởng lão điên cuồng hét lên, hai con mắt của lão nhắm chặt, máu chảy ướt đẫm khuôn mặt , hai vị trưởng lão còn lại cũng hướng ánh mắt ngập tràn phẫn nộ tới Jae Joong….có vẻ bọn họ đã thực sự nổi điên rồi.

~Chờ ở đây!

Jae Joong đẩy YoongWoong ra đằng sau lưng mình, cánh tay trái rũ xuống một bên đầy bất lực lúc này cậu chỉ còn có thể trông cậy vào cánh tay phải của mình, không có Hổ Phách cậu không thể sử dụng bất kì một ma pháp nào khác.

-Nhưng…em sẽ không chịu được!

YoongWoong nắm lấy tay cậu, ánh mắt lo sợ run rẩy ngước nhìn. Y không thể hiểu kẻ kia đang muốn làm gì, hắn vì sao lại phải khiến Jae Joong rơi vào tình cảnh này, nhìn bộ dạng thê thảm lúc này của cậu, hắn đang vui mừng lắm sao? Phải làm sao mới có thể dừng lại??

~Đừng lo! Em sẽ giải quyết bọn chúng nhanh thôi!

Cậu quay lại mỉm cười trấn an y, cố gắng đưa y tới một góc an toàn. Lúc này cậu không còn khả năng để tự tạo kết giới nên chỉ có thể dựa vào chính bản thân của YoongWoong để bảo hộ chính bản thân y.

~Tạo kết giới đi! Bảo hộ kĩ bản thân!

Cậu mỉm cười, nhìn y bằng ánh mắt dịu dàng tràn đầy yêu thương. Y sững sờ…nhìn bàn tay của Jae Joong rời khỏi mình.

Vì sao không hề trách mắng y đã mang Hổ Phách của cậu đi??

Vì sao không oán trách hiện trạng thê thảm lúc này là do chính y gây ra cho cậu??

Vì sao….lúc nào cũng dịu dàng với y như thế??

Jae Joong cầm tấm áo chùng rách nát trên người và ném xuống đất, ba kẻ kia cũng hầm hầm cầm vũ khí trên tay và tiến tới . lần này chúng nhất định sẽ dồn lực tấn công . Trên người cậu chỉ còn lại tấm áo sơ mi đen bằng lụa mềm mại, một thân mình đơn bạc đứng giữa bãi đất tan hoang, từng cơn gió lạnh nổi lên, thổi tung mái tóc bạch kim xinh đẹp , ánh mắt cậu trầm lại, một làn khói đen từ lòng bàn tay phải lại tỏa ra…

Hắn trầm lặng nhìn mọi việc diễn ra, ánh mắt đỏ ngầu dần chuyển hướng tới chiếc hộp ở bên cạnh, từ từ mở ra nắp hộp gỗ tinh xảo, một luồng ánh sáng tím dịu nhẹ lập tức được giải thoát , tràn ra xung quanh….Rắn hổ mang quấn quanh thập tự ư?

-Yahhhh!!!!

Tam trưởng lão vung mạnh cậy búa trong tay mình lên, lao tới phía Jae Joong, cùng lúc đó Đại trưởng lão cũng gầm lên và xông tới, giơ lên hai cánh tay thép của mình.

Jae Joong cuộn lại làn khói trong tay, mạnh mẽ hướng tới hai kẻ kia, dùng mọi sức lực chế ngự và kiềm giữ chúng, hai vị trưởng lão bị làn khói trong tay cậu quấn lấy, khắc chế, phong tỏa mọi hoạt động, liền phải chịu bất động giữa không trung. Nhưng…..không phải chỉ có hai kẻ!

Nhị trưởng lão giơ lên quả cầu sét trong tay, âm trầm tới đằng sau lưng Jae Joong….

~Khốn….ư~~~

Jae Joong dần đuối sức, ánh mắt cậu liếc tới phía sau , hoàn toàn không hề có chút phòng bị, nếu trúng một quả cầu kia thì sẽ không thể dễ dàng mà lại đứng lên được một lần nữa.

Cánh ta của nhị trưởng lão giơ lên cao, chuẩn bị giáng xuống….

BỐP!!!

Một thân người bất chợt lao tới , nắm lấy cánh tay của nhị trưởng lão, lão ta giật mình, lập tức quay lại, hướng thẳng bàn tay còn lại tới….

~KHÔNG!!! Aaaaaaaa!!!!!

Jae Joong đau đớn ngã khuỵa xuống đất, bàn tay chế ngự hai kẻ kia cũng mất dần sức mạnh, đột nhiên trái tim cậu như bị giáng một cú đánh mạnh mẽ, nó co thắt lại và rút hết mọi sức mạnh của cậu.

“Hổ Phách! Hổ Phách của ta!”

Ánh mắt run rẩy của cậu hướng tới tòa tháp cổ xưa, một tia ai oán nổi lên trong đáy mắt.

“Làm ơn…dừng lại!”

-Ta phải giết người! Thứ dơ bẩn!

Nhị trưởng lão hướng tới YoongWoong, trên lòng bàn tay lại nổi lên một quả cầu sét . Y vì bị trúng một cú đánh vừa nãy mà nằm gục trên mặt đất , máu trên khóe môi rỉ xuống, chảy tới chiếc cằm nhỏ.

~Không được!!! Ta.cấm.ngươi.chạm.vào.y!

Jae Joong hất hai kẻ kia ra, cố gắng đứng dậy và lao tới. Nhưng chỉ được một hai bước cậu lại ngã gục xuống đất, cơn đau thấu tới tận óc.

-Vậy ta sẽ giết ngươi!

Nhị trưởng lão nhếch miệng cười, chậm rãi quay lại, tiến tới chỗ Jae Joong. Dù là kẻ nào cũng được, sẽ đều phải chết!

Jae Joong nghiến răng kìm nén những tiếng kêu đau đớn, hai mắt cậu như hoa đi, sức mạnh toàn bộ đều rút ra khỏi cơ thể. Hiện tại cậu chỉ có thể để mặc bọn chúng nhưng chỉ cần không nhắm tới YoongWoong thì sẽ không vấn đề, dù sao những ma pháp này cũng sẽ không khiến cậu phải chết.

-Chịu chết đi!

Nhị trưởng lão quát lớn, hai bàn tay giơ cao lên đầu, dồn toàn bộ sức mạnh tạo thành một quả cầu sét thật lớn.

“Mau chạy đi!”

Cậu hướng ánh mắt dịu dàng tới y, khóe mội nhẹ mỉm cười, ánh mắt hai người giao nhau , Jae Joong biết y hiểu điều cậu muốn nói.

-YAHHHH~~~~

Qủa cầu sét giáng thẳng xuống người cậu, Jae Joong nhắm mắt chờ đợi cú đạnh mạnh mẽ….nhưng rồi….có thứ gì đó bao trùm lên người cậu…

~KHÔNGGGGGG!!!!!!

Jae Joong cuồng nộ hét lớn, tất cả các Vankyl chưa bao giờ thấy Đức Ngài của chúng như vậy, tất cả đều sững sờ và kinh hoàng.

~Không….không…Yoong!! Yoong!!!

Jae Joong vội vã ôm lấy cơ thể mềm nhũn của y, đau đớn mà hét lên. Ánh mắt đỏ rực của cậu một lần nữa trở nên điên dại và phẫn nộ.

-Jae…Jae à!

Y ngước ánh mắt nhạt nhòa lên nhìn cậu, hơi thở dần dần trở nên mơ hồ. Rút cục vẫn là không nên thay đổi định mệnh!

~Ngu ngốc! Vì sao lại lao ra?? Em không thể chết, hyung biết mà!!

Jae Joong dùng một cánh tay ôm lấy y, cơ thể trong tay cậu dần trở nên lạnh giá. Cậu sợ….sợ bi kịch đó lại lặp lại!!

-Hyung…vốn dĩ đã chết! Sự hồi sinh này…khụ!!khụ!! ….là một điều cấm kị. Chúng ta dù có mạnh tới đâu cũng không thể thay đổi quy luật của tự nhiên.

Y nằm trong vòng tay cậu, khóe miệng tràn đầy máu tươi, cố gắng giơ cánh tay củ mình lên cao, y run rẩy ôm lấy cổ Jae Joong.

~Ngu ngốc! Em mặc kệ có phải là cấm kị hay không, hyung không được phép ra đi một lần nữa!

Cậu đau đớn ôm y trong tay, tiếng nói dần trở nên khàn đục. Tuyệt đối không thể lặp lại bi kịch đó!

-Jae Joong à! Lần cuối cùng…ta yêu em! Và…khụ!!khụ!!

Hơi thở của y yếu dần, thần sắc cũng dần biến đổi. Đây sẽ là lần cuối y có thể nằm trong vòng tay này.

-Hãy sống …cho chính em! Đừng…ép mình…trói buộc vào ta! Hãy giải thoát đi…Jae Joong à!

Cơ thể y dần dần hóa thành tro bụi, một làn gió ùa tới, từng phần trên cơ thể y tan ra, hòa cùng không gian rộng lớn. Trước khi bị tan vỡ toàn bộ, y đã mỉm cười thật thanh thản!

~KHÔNG!!! KHÔNGGGG!!!!

Jae Joong bi thương hét lên, cố gắng dùng một cánh tay níu giữ lớp tro tàn của y nhưng tất cả đều đã biến mất, y vĩnh viễn sẽ không bao giờ trở lại.

Tạm biệt, Jae Joong à!

Cảm ơn vì tình yêu của em!

Nhưng….ta không muốn kiềm giữ em trong thế giới u tối của mình nữa.

Hãy giải thoát….hãy một lần sống vì chính mình nhé!

Ta yêu em! Mãi mãi….

End chap 41

Advertisements

47 responses to “NightMare_Chap 41

  1. không thể nào đâu, tại sao lại có thể có kết cục như vậy chứ????? hu hu bắt đền ki đó. tại sao yoong lại phải chết thêm 1 lần nưa? mà lại còn tan thành cát bụi nữa chứ???? hức mà yoong chết thì jae đau khổ và sẽ khóc rất nhiều. chẳng phải y là 1 nửa linh hồn của jae sao??/ sao lúc nào cũng làm jae phải buồn và đau khổ như vậy chứ? tội nghiệp jae quá ah!

    • Aigoo người đó chết là đúng lắm đó chia cách Yun và Jae là tội thế nên chết là phải rồi >”<.Nàng này tức gì chớ =.="

      • Tùy mờ, cô hơm thik Yoong nên cố mún Yoong chết a~
        Ng’ ta thik Yoong dĩ nhiên nà đau lòng a T.T

      • e hèm, yoong chia cắt jae vs yun chỉ vì iu jae thôi nhá. người ta đã chết vì jae 1 lần rùi còn gì???/ mà jun là kẻ đến sau nha!

  2. Yunnie bear cưng, thật lòng chia buồn cho cưng, cưng đã ép JJ baby tới bước đường cùng r, đối vs JJ cưng là ng iu nhất, nhưng YW mới là ng wan trọng nhất, cưng gián tiếp giết chết YW thì cưng suốt đời sẽ k có dc JJ. Chúc mừng cưng nghen, bi giờ vs JJ cưng chính là kẻ thù k độ trời chung, để ta xem cưng làm sao có thể cùng JJ sống happy ever ever after đây

    Chục chưng công nhận e viết hay thật đấy, xây dựng tình huống, nhân vật và cốt truyện hấp dẫn vô cùng, nhất là Love của 2 chẻ YunJae dc đặt vào hoàn cảnh (xl trước nhá) khốn nạn vô cùng. Hzzz ss ủng hộ SE cả 2 fic nhá 😐 (Nightmare và Phản bội)

    P/s: đọc và cmt = dt đấy, thương e ghê chưa

    • phải ko đấy =.= lại thik SE nữa à
      Mình cũng có tác động một phần đến con Vịt Cổ Lùn này đấy nhé =))
      Mình ko thik SE thì sẽ ko SE bất qua là kết cục mở mà thôi. Gì mình là người quan trong thế nào bé ấy hiểu rỏ nhất =))

  3. Bạn Yoong èo rồi *chấm nước mắt* mặc rù rất thương tâm nhưng chap sau nà bạn Jae nằm trong vòng tay bác Jung ròi *hi*
    ps: bác Jung có đại cáo thành công ko đấy? *chớp chớp* e nghi lắm đó nha *gãi cằm*

  4. Trùi ôiii! hấp dẫn wá nha~~~~~ Cứ như xem phim ý, chap này s viết mượt nha. Mà cuối cùng YW chết là đc ùi, có như vậy YJ ms có cơ hội chớ^^~~ hihi nhanh ra chap mới nha s. Em đều thjk cả phản bội và Nightmare cơ mà nếu phải chọn fic mà e mún xem bh nhất thì chính là nightmare, với tình hình của Phản bội có lẽ tươg lai yunjae còn khổ dài dài trong khi đó Nightmare thì có chút cơ hội HE hơn. Nói thì dài nhưng đại ý là s viết nightmare nhiều hơn PB chút nhé^^~, yêu s.

  5. Vậy là yoong chết, nhưng mình thấy nó hợp lý như vậy thì jaejoong sau này sẽ không cảm thấy có lỗi gì khi đến với yunho nhưng chuyện này cũng sẽ làm cho jaejong hận yunho. Chờ chap sau của au, cố lên

  6. oaaaa hay quớ như xem phim keke
    jaejae của em cứ tưởng có màn yun xuất hiện haizzz nhưng mấy chuyện này là ý của ảnh mà haizzzzzzzz
    young chết là đúng định ở lại cản trở yunjae à hừ
    sắp end chưa ss *chu mỏ*
    em đoán jae lại điên cuồng như hàng trăm năm trước khi đánh vs ông chú
    mong chap mới
    love kiki

    • Dạo này cô ngày càng khá nha , đoán fic rất trúng đóa :*
      Vì jae hận yun nên mới có H + chứ =)) ko thì chỉ là H thôi.

  7. oi….chap nay gay can qua e.jae bong bi thuong nhu the ma van chien dau dk vs 3 lao ja do…..yoowoong die oy,mot nua linh hon cua jae bong die oy bun wa ahT.T k bit chap sau 3 lao co di theo lao tu k nhi?
    p/s:ma chap sau yun xuat hien chua e.cho 2 ong quan nhau de

  8. Aigoo thật là chap này thật là thương Jae lắm nhưng không phải là chỗ hai người chia ly đâu Ss mà là chỗ Jae bị đánh ý em xót kinh khủng luôn ếy sao mà anh Jung vẫn trơ mắt nhìn Jae vậy không xót sao tay bị gãy rồi aigoo thương tâm quá đi.Vậy anh Jung định làm gì tiếp theo đây phải chờ tiếp thôi :((.
    Ai sinh nhật để ss ki tặng quà đi huhu

  9. đọc chap này mà đau lòng hết sức,Yong die rùi sao *chấm nc mắt*,mà Hổ Phách of jae bị gì thế ss? chả lẽ yun làm j…. rùi ak
    hok bik làm sao jae chấp nhận dc yun khi bik chuyện này là do yun đặt ra nhỉ?
    mau ra chap mới đi ss ơi,waiting~~

  10. Trời ơi. Anh Jung lại định hổ phách để chế ngự Jea ah. Jea đau đớn vì kái chết of yoong uj,đừng kàm jea khổ nữa nha au

  11. Đọc xong chap này thấy thương Young Woong ghê luôn, cuối cùng thì người này cũng chịu buông tay Jae ra rồi, mà cũng tội Jae nữa, mất đi 1 người thân yêu rồi, từ nay phải dựa vào Yun thôi
    Mà ko biết rồi đây còn bi kịch gì nữa khi Jae biết Yun đứng sau mọi chuyện
    Khó đoán ghê, ủng hộ Ki viết tiếp ly kì cho readers thỏa niềm mong mỏng
    Cám ơn đã post chap mới

  12. Cuối cùng thì YW cũng phải chết, ss ác thật để Jae phải đau khổ thêm một lần nữa vì mất đi 1 nửa linh hồn ngỡ đã tìm lại được. Rồi Jae sẽ cón đau thế nào nữa khi bik Yun đứng sau chuyện này
    Thương cho YW, nhưng có lẽ đây là cái chết hợp lý để giải thoát cho Jae, để Jae có thể sống cho mình.
    Thật hem bik phải nói sao w ss nữa, vừa hem chịu được khi ss cứ hành Jae như thế, nhưng cũng vừa thấy tất cả những điều Jae phải chịu đựng lại rất hợp lý.
    Aaaaa, đọc truyện mà cứ tự ảm nhảm như con điên ag, bắt đền ss đấy, mau đền chap mới cho em, hem thôi em sẽ khóc lụt nhà ss cho xem
    Chờ chap mới của ss 🙂

  13. E chào ss ạ ^.^
    Lần đầu tiên e com = nick WordPress 😛 ( Tại e mò mẫm lâu quá nên k biết tạo >.
    Trước e chỉ toàn đọc chùa thôi T.T
    Tạ tội ạ 😉
    Chap này e thương YoungWoung quá :((
    Nhưng nếu YW hi sinh vì JaeJoong , để JJ đc h.phúc , thì đó cũng là 1 t.y đẹp YW dành cho JJ 🙂
    Ss nhanh ra chap mới nha nha ~~
    G9 ss :’x

  14. Au ơi…hay quá àk >< Em đọc fic này bên forum 360kpop rồi mò qua bên này…em kết fic này kinh khủng…au mau ra chap mới nhak…love you lắm lun

  15. Tình yêu như một thứ ma lực , làm cho người ta không thể dứt khỏi nó để rồi đắm chìm vào dục vọng chiếm hữu ,cuối cùng lại tổn thương lẫn nhau ! Yoong đối với jae chính là như vậy . Thật lòng mà nói mình không còn cảm thấy ghét yoog tý nào nữa , chỉ thấy y thật đáng thương , một tình yêu không đc hồi báo sẽ đau như thế nào ? Yêu một người là sai sao ? Không sai ! Yêu một người k hề sai , nhưng trách là y đã yêu nhầm người k nên yêu ! Yoog đáng tkươg kủa ta ! Haiz ! Ta hóng chap ms

  16. fic wa hay mà, bạn ơi post tiếp đi.
    mình chờ mỏi cả cổ mà chưa thấy chap mới ah~
    jae bị gãy tay vậy có chữa được hông ta? Yunho sẽ như thế nào đây?
    Tò mò quá đi mất.

  17. haizzz yoong chết :-< coi như 1 sự giải thoát ~ ai za nhưng em điên quá s ơi, tên gấu kia để người thương thê thảm vậy sao *lăn lăn*
    mau ra chap mới đi s:( hix em cố đọc chậm nhất có thể mà:-<

  18. lúc đầu đọc cứ tưởng là end rồi, nhưng ma hình như chưa end đúng ko b?
    hay quá cứ cắm đầu tập trung quá mức đọc lên mờ mắt luôn ^^
    mình đang hóng xem nó end lắm >.<

      • ôi mừng quá, vì hay bị mấy au ngưng viết giữa chừng nên sợ lắm ^^
        do fic này quá hay nên sợ au ngừng rồi
        nghe nói vậy mừng quá >.< mình hóng chap tiếp của au nha 😀

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s