NightMare_Chap 39


Chap 39_Cố Chấp

 

-Jae Joong! Đám người đó có vẻ rất lạ!

Yoochun đứng bên cạnh chiếc tràng kỉ dài , cẩn thận mở miệng, ánh mắt không dời khỏi người nằm trên đó.

-Mấy lão già đó chán sống rồi ư??

Hankyung không kiềm chế mà siết chặt tay. Hắn cũng thực sự rất tức giận.

~Bọn chúng…sẽ không dám làm như vậy. Nếu như sau lưng không có một chỗ dựa vững chắc.

Jae Joong nằm trên tràng kỉ, ánh mắt hướng nhìn khoảng không xa xăm trước mặt. Khuôn mặt cậu ra vẻ thật mệt mỏi, cũng đã lâu cậu chưa “ăn”. Nhưng ban đầu là vì không cần thiết, hiện tại có lẽ đã khác.

-Cậu…có “hiểu” được??

Yoochun nhìn cậu, câu hỏi tràn ngập ẩn ý.

~Ta đã cố, nhưng không thể! Bọn chúng…chỉ toàn là một mảng mờ mịt, xám xịt. Ta cảm thấy…dường như đôi mắt mình đang bị che phủ , không thể thấy được gì hết!

Cậu mệt mỏi đưa một bàn tay che lên mắt của mình, khẽ thở hắt ra . Năng lực đó…đang bị vô hiệu!

-Vậy…cậu có thể nhìn thấy những gì trong đầu tôi??

Yoochun lo lắng ,quỳ một chân xuống, tiến tới bên cạnh Jae Joong. Để cho cậu đối diện với mình.

Jae Joong từ từ mở mắt, dồn hết tập trung nhìn thẳng Yoochun. Nhưng tất cả…chỉ hoàn toàn mà một mảnh xám xịt, một đám sương mù dày đặc, cậu không còn có thể thấy thứ gì nữa.

~Không thấy gì!!

Lặng lẽ lắc đầu, cậu lại xoay người ra ngoài. Ánh mắt ảm đạm ngắm nhìn bầu trời đêm.

-Tại sao lại như vậy??

Hankyung cũng cảm thấy có chút kì quái, mọi chuyện có vẻ không còn đơn giản nữa rồi.

~Không sao!! Đừng lo lắng, có lẽ do ta chưa “ăn” đã lâu nên như vậy!!

Jae Joong mỉm cười nhẹ, phẩy tay ra chiều không sao hết. Nhưng cậu vốn dĩ lại hiểu rõ điều này có sao hay là không?? Và vì sao lại như vậy, nhưng…cậu vẫn là cố chấp!!

-Đã muộn rồi, Jae Joong cũng muốn nghỉ ngơi!

Giọng nói lạnh lẽo vang lên sau lưng, Yoochun và Hankyung biết rõ là ai, chỉ cẩn thận liếc nhìn nhau rồi khẽ thở dài. Họ nên rời đi rồi.

~Yoong! Ta không sao!!

Cậu mỉm cười hướng y mà vươn tay ra.

-Vậy chúng tôi xin phép!

Anh và hắn cúi người trước cậu và bước ra ngoài. Yoong Woong liếc nhìn hai người với ánh mắt khó chịu, khi cánh cửa gỗ khép lại thì ánh mắt y mới dịu xuống.

~Sao vậy??

Cậu nghiêng đầu nhìn y, nhẹ nhàng nhích người ra để y ngồi xuống.

-Không có gì! Jae Joong à, các trưởng lão vì ta mà gây khó dễ cho em sao??

Y ôm lấy cổ cậu, giọng nói mềm nhẹ chất đầy lo lắng.

~Không sao! Không có việc gì!_Cậu ôm lấy y, nhẹ nhàng vỗ lên lưng.

-Xin lỗi!

Y khép lại đôi mắt, thì thầm khe khẽ bên tai cậu. Chuyện này sao có thể, cậu sẽ phải từ bỏ ngôi vị cao nhất chỉ vì y ?? Rút cục đây là muốn làm gì??

“Nhật Lão! Ông muốn làm gì??”

~Không phải lỗi của hyung!!

Cậu dựa lưng vào tấm nệm êm ái, dịu dàng vỗ về y. Mặc kệ là chuyện gì, cậu cũng sẽ không từ bỏ y. Nhưng…như vậy có quá cố chấp??

XOẢNG!!!

Qủa cầu thủy tinh vỡ tung thành từng mảnh nhỏ, những hình ảnh bên trong nó cũng hoàn toàn biến mất. Yulky lo lắng hướng nhìn người trước mặt, cơn giận dữ của kẻ đó không hề nhỏ , cậu thấy ánh mắt hắn…Tràn ngập ghen tỵ cùng phẫn nộ!!

-Gọi Nhật Lão tới đây!!

Hắn không hề quay lại, chỉ gằn giọng ra lệnh. Ánh mắt đỏ ngầu vẫn hướng nhìn những mảnh thủy tinh vụn vỡ trên sàn.

-Được!

Yulky cúi đầu và xoay bước, ánh mắt vẫn len lén quay lại phía sau.

“Người đang ghen sao??”

Còn lại một mình trong căn phòng rộng lớn và lạnh lẽo, hắn chậm rãi ngồi xuống chiếc ngai vàng của mình. Vị trí vốn thuộc về hắn và giờ hắn lại một lần nữa trở lại. Nhưng…không còn giống như hàng nghìn năm trước, giờ đây hắn đã là một kẻ hoàn toàn khác.

Không còn một trái tim trống rỗng và cô độc!

Không còn một linh hồn bơ vơ không nơi dừng lại!

Bầu trời xung quanh hắn đã không còn là một màu đen u ám và tràn ngập sự tuyệt vọng. Ngày đó, hắn không cần bất thứ điều gì cũng chẳng hề có ham muốn chiếm giữ cái gì. Nhưng sau hàng ngàn năm, mọi thứ đã thay đổi.

Hắn lần đầu tiên biết tới cảm giác ghen tỵ, lần đầu tiên biết cơn cuồng nộ và ham muốn chiếm giữ của mình có thể lớn tới như vậy.

Người đó…hắn nhất định phải có!

 

Dù có phải làm bất cứ điều gì, hắn nhất định sẽ đạt được!

-Ta không cần biết tới sự tồn tại của thế gian này, ta chỉ muốn có em ở bên cạnh! Người …duy nhất ta yêu!

Hướng ánh mắt đỏ ngầu lên trần nhà cao vời vợi, bàn tay hắn siết chặt, gương mặt tràn ngập sự hỗn độn của những dòng cảm xúc đan xen.

Satan cho tới cuối cùng ….vẫn sẽ là Satan!

…….

-Ông làm vậy là có ý gì??

Yoong Woong tức giận rít lên, ánh mắt trợn trừng nhìn kẻ trước mặt.

-Ngươi không muốn Đức Ngài bị hội nguyên lão phế truất có đúng không??

Kim Youngmin nhếch miệng cười, ánh mắt gian xảo khẽ nheo lại.

-Ngoài Jae Joong ra, không kẻ nào có thể thích hợp với vị trí đó. Rút cục các người đang âm mưu chuyện gì??

Y cố gắng kìm nén lửa giận, trầm giọng hỏi lại.

-Vậy ngươi chỉ cần giúp ta một việc, ta liền nói các trưởng lão dừng lại quyết định phế truất. Cũng sẽ không đả động tới chuyện của ngươi nữa.

Lão bình thản nói, khóe miệng vẫn luôn nhếch lên.

-Ý ngươi là gì??

-Ta cần Hổ Phách của Đức Ngài!!

……

-YUNHO!! YUNHO HYUNG!!!

Changmin vội vàng đứng dậy khi nhìn thấy người trước mặt. Những người khác chỉ lặng lẽ ngước nhìn, bởi hơn ai hết , họ hiểu người kia đã không còn giống như trước.

-Hyung muốn làm gì??

Junsu chậm rãi đứng dậy, hướng nhìn đôi con ngươi màu huyết ngọc rực rỡ kia.

-Đừng lo! Ta không giết các người, chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được.

Hắn bình thản nhìn tất cả, lạnh lùng nói.

-Mang bọn họ tới Huyết Ngục!

Chỉ một lời, nhóm Junsu bị một loạt các Vankyl xông tới và áp giải.

-Hyung muốn làm gì?? YUNHO!! YUNHOOO!!

Junsu cố gắng ngoái đầu lại, hét lớn gọi tên hắn. Cậu cảm thấy có điều gì đó rất bất an, không giết nhưng cũng không có nghĩa sẽ được sống.

-Đưa người tới đi!

Hắn liếc nhìn Yulky đằng sau và ra lệnh.

Khi những tiếng hét gào dần dần biến mất sau những lối rẽ dài hun hút, hắn mới chậm rãi liếc nhìn nơi mà bọn  Junsu đã biến mất, khóe môi khẽ nhếch lên:

-Ta không phải Yunho! Ta là PLUTO!!

…….

~Yoong??

Chậm rãi mở ra đôi mắt mệt mỏi, Jae Joong nghiêng đầu nhìn người bên cạnh.

-Jae à!

Y áp sát tới gần cậu, vẻ mặt tràn ngập sự e dè và ái ngại.Hai chân mày mảnh dẻ cứ khẽ nhíu lại, chuyện này thực sự rất khó nói.

~Sao thế??

Cậu ngồi dậy, đỡ y dựa vào lòng mình, nhè nhẹ vuốt ve tấm lưng gầy.

-Jae à! Ta…có thể ….có thể…!_Y bối rối đan những  ngón tay vào nhau, ánh mắt cứ đảo xung quanh không dám nhìn thẳng vào mắt cậu.

~Có thể ??

-Ta có thể mượn  Hổ Phách của em không??

Y ngước đôi mắt ướt át tràn ngập sợ hãi lên nhìn cậu. Đây là một yêu cầu quá mức , dù y có được cậu yêu thương tới đâu thì cũng  có lẽ cậu sẽ không thể đồng ý.

~Được!

Sững lại trong giây lát, Jae Joong khẽ mỉm cười , cảm xúc trên gương mặt xinh đẹp không hề biến chuyển.

-Em cho ta mượn thật sao??

Y vùng ra khỏi vòng tay của cậu , hai mắt mở to, không thể tin Jae Joong lại có thể giao Hổ Phách một cách dễ dàng như vậy.

~Chỉ cần là điều hyung muốn!

Jae Joong đưa tay vào trong chiếc áo lụa mềm mại của mình, lôi ra một sợi dây. Ánh sáng tử huyền dịu nhẹ lập tức tràn ngập căn phòng.

-Thật sự đưa cho ta??

Y ái ngại nhìn con rắn hổ mang đang há miệng ,trừng mắt quấn quanh cây thập tự. Đây là vật bảo hộ chí thân, thật sự tin tưởng y  tới như vậy sao??

~Cầm lấy đi!

Cậu đưa nó tới trước mặt y, vẫn dịu dàng mỉm cười.

Y run run cầm lấy Hổ Phách, trong trái tim tràn ngập những cảm xúc hỗn tạp đan xen. Y hạnh phúc khi biết được rằng trong trái tim cậu y đã có vị trí không hề nhỏ nhưng lại cũng cảm thấy thật xót xa khi vốn dĩ y giống như lời của người đàn bà kia_Không xứng đáng đứng bên cạnh cậu.

-Ta nhất định sẽ mau chóng trả lại cho em!

~Được rồi!

Cậu lại vươn tay ôm y vào trong lòng, nhẹ nhàng xoa dịu. Nhìn vào trong đôi mắt đen thẫm như bầu trời đêm của y, cậu biết y lại một lần nữa thương tâm.  Đối với những kẻ khác cậu cần tới khả năng đặc biệt để nhìn thấu họ nhưng với y, một nửa linh hồn của cậu thì không cần thiết. Bất cứ lúc nào cậu cũng vẫn luôn thấu hiểu y.

~Yoong! Hãy nhớ, em mãi mãi tin tưởng hyung!

Nằm trong vòng tay của cậu, y nhắm lại đôi mắt, bàn tay cầm Hổ Phách cũng siết lại thật chặt.

…….

-Hổ Phách đâu??

Nhật Lão hất hàm hỏi, bàn tay xương xẩu cũng vươn ra trước mặt Yoong Woong.

-Ta…ngươi muốn lấy nó để làm gì??

Y cẩn trọng lùi lại, ánh mắt tràn ngập đắn đo.

-Ta không phải đã nói với ngươi rồi sao? Ta cần nó để làm một chuyện vô cùng quan trọng.

-Nhưng…ngươi sẽ trả lại chứ??

-Dĩ nhiên! Mau đưa nó đây!

Lão mất dần kiên nhẫn, bước tới gần y.

-Nhưng…_Y cầm Hổ Phách trong tay, ánh mắt hướng nhìn Nhật Lão.

…em mãi mãi tin tưởng hyung!

“Ta không thể để Jae Joong gặp nguy hiểm!”

-Không! Ta sẽ không đưa cho ngươi!

Y trừng mắt, kiên định quát lớn.

-Ngươi…dám….!

-Ngươi nghĩ mình có thể không giao ra ư?

Một giọng nói lạnh lẽo mang theo một bá khí đáng sợ vang lên sau lưng, y từ từ quay đầu lại, hai con ngươi lập tức như muốn giãn nở cực đại khi nhìn thấy chủ nhân của giọng nói đó.

-Ngươi…ngươi…!!

Y run rẩy sợ hãi, hai bàn tay ôm lấy viên đá màu tím đang dịu nhẹ tỏa sáng. Sự thống khổ tràn ngập trong ánh mắt.

…….

-Cậu nghĩ chúng ta có nên tìm hiểu chuyện gì đang diễn ra không??

Hankyung sóng bước bên cạnh Yoochun, vẻ mặt cực kì nghiêm túc bàn bạc.

-Tôi nghĩ ta nên tìm ra lý do Jae Joong bị mất đi năng lực đã!

Yoochun cũng không kém phần nghiêm túc đáp lại.

-Mà dạo này cậu có nhận thấy có điều gì đó đang lớn lên không?? Ý tôi là có một nguồn sức mạnh rất kì lạ!

-Đúng vậy! Một luồng sức mạnh rất lạ!_Yoochun gật đầu đồng ý.

Bước chân của hai người chợt chậm dần rồi dừng hẳn,ánh mắt Yoochun dừng lại ở cánh cửa đối diện.

-Đây là gì??

Hankyung tiến tới và cầm tấm vải trên cánh cửa gỡ xuống.

Muốn gặp những tên Guardian đó, hãy tới Huyết Ngục!

-Là máu??

Hankyung lo lắng nhìn Yoochun. Anh cầm mảnh vải lên, chấm một ngòn tay lên vết máu trên đó rồi đưa lên miệng nếm thử.

-Máu của Junsu!

Khuôn mặt Yoochun trầm lại, ánh mắt tràn ngập lo lắng và tức giận. Đây xác thực là máu của Junsu.

-Có nói với Jae Joong không??

Hankyung có chút vội vã và khẩn trương.

-Chưa biết đây là chuyện gì, có thể làm một cái bẫy. Chúng ta cứ tới đó xem trước đã.

Yoochun nắm chặt tấm vải trong tay, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng phía trước.

-Vậy cũng được!!

Hankyung gật đầu và hai người biến mất, chỉ còn vương vấn một làn khói đen mỏng manh trong không gian.

Đằng sau cánh cửa gỗ, một khe hở nhỏ được tách ra, một con mắt ẩn sau đó , sáng quắc trong màn đêm.

Nhiệm vụ đã hoàn thành!

End chap 39

23 responses to “NightMare_Chap 39

  1. oh yeah anh Yun k quên Jae
    nào bắt đầu hành trình đoạt lại Jae thôi
    ôi phấn khích quá đi mất ><
    thanks Ki nhiều nhiều ^^
    cơ mà Ki toàn cắt chap đúng lúc gay cấn huhu

  2. á ~~~
    Chài ơi Bạn Yun thức tỉnh sức mạnh..
    Kiểu này bạn Jae có chạy lên giời.*cười gian*
    Cơ mà em có chỗ không hiểu, sao lại nhốt mấy Gurdian kia vào Huyết Ngục vậy ạ?
    Mà bạn Yun ngoài bạn Jae ra có nhớ mấy người kia là ai không thế ==’

  3. nha pải zậy chứ anh jung ^ ^
    jaejae sẽ mau nằm trong vòng tay yun
    mong 2 người đừng có thù địch nhau ô ô sẽ bùn lém đấy
    mấy cặp kia cũng đừng có sao nha
    love kiki

  4. móa ơi, đám thủ hạ của Jaejoong “dại trai” , dám bỏ bê chủ nhân thế đấy. Còn Yoong thì bữa ni ăn cái chi mô mà khờ quá đi mất. Khổ thân Jae , yếu thế kia, mất Hổ Phách là xong đời . Chẹp, vài chap nữa thể nào cũng có vụ mất hình tượng của Nightmare quá đê .

    • Há há bạn ơi, bạn đọc mà không có cảm tưởng người *trấn* được Hổ Phách của Jae chính là chồng bạn sao? *chớp*
      Ách, mình nghĩ như thế vì chỉ có anh Jung mới nói được những câu bá đạo như vậy thôi=)))))))))))))) Vs cả Ki còn bôi đậm đoạn trả lời lên kìa;))
      P.s: ss~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Ss còn nhớ em hêm *chớp*;;) Lâu k nói chuyện vs ss~ ss quên em rồi a?????????????:((((((((((( Em Hiền neh~ *chớp* Hồi này ss khỏe hêm? có phải lên núi tu dưỡng nữa hêm?

      • Th«ng minh day cung ;))
        Di nhien ta van nho cung r’ :))
        Dao nay the nao?? Da len lop 9 chua??

      • Sao em k thấy cái nút trả lời trên bài của ss???:(((((
        Em năm nay lên lớp 10 a~ Vừa thi vào KL xong???
        Sao ss lại hỏi học lớp 9 chưa thế????

  5. Oah hấp dẫn wá đi=))))) S viết fic wá tuyệt! Mà HE nhá s, em yêu s nhjều. Thanks s!
    Thích cả Phản bội và nightmare lun. Đều hấp dẫn riêng, thu hút em là ở cốt truyện, Nhưng e nhận thấy s nên kéo giãn tình tiết ra 1 chút, như thêm vào nhjều lời thoaj hay diễn biến chậm tí, như chap này e thấy mthứ cứ diễn ra ào ào. Mà thật ra em mún thế cũg chỉ là mog đc đọc nhjều hơn thuj^^
    Thui e nói xàm wá! pjpj s Chúc s ngủ ngon 22:22

  6. ôi trời :)) satan trở lại rồi và hắn sẽ lấy đi những thứ mà hắn muốn dù ngừoi đấy có là đức ngài của blood hell đi chăng nữa ha haha

    yêu ss nhiều nhanh ra chap mới nhé😡 cả phản bội nữa🙂 e kết ss viết SE dã man🙂 ( dù rất sợ môi khi đọc chap mới >”<)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s