NightMare_Chap 37


Chap 37_Chia Ly

 

-Tôi muốn đi gặp Jae Joong!!

Yunho tức giận đứng dậy, lao tới cửa. Hắn không thể chấp nhận chuyện này, không bao giờ.

-Đừng đi! Sẽ chỉ là vô ích thôi!

Han kyung nắm lấy cánh tay hắn kéo lại. Điều này dù sớm hay muộn cũng sẽ xảy ra , chỉ là không ai nghĩ nó lại trở nên tệ như vậy.

-Nhưng…tôi không hề cố ý! Tôi không hề biết tại sao cậu ta lại ở trên giường của mình. Trong đầu tôi hoàn toàn trống rỗng, làm sao có thể như vậy trong khi tôi không hề uống một giọt rượu??

Hắn giận điên lên, phẫn nộ mà quát lớn. Rõ ràng là chuyện hắn không hề gây ra, vì sao lại đuổi hắn đi trong khi ngay cả một lời giải thích cũng không nghe.

-Tất cả chúng tôi đều biết!

Yoochun khẽ thờ dài, trò đùa đó đối với họ thực sự quá đơn giản.

-Vậy…chỉ có Jae Joong là không hiểu sao??

Hắn không tin, làm sao cậu có thể đối xử với hắn như vậy. Làm sao có thể??

-Không! Nếu Jae Joong không biết thì cũng chẳng ai biết đâu._Han kyung nhếch miệng cười. Nếu như cậu ấy kém cỏi như vậy thì làm sao có thể ở trên vị trí tối  cao như thế.

-Vậy…là vì sao??

-Yoong Woong là người rất giảo hoạt! Ngoại trừ Jae Joong, cậu ta sẽ không thật lòng với bất kì ai. Chỉ cần cảm thấy kẻ nào gây bất lợi , cậu ta sẽ bất chấp thủ đoạn mà loại bỏ._Yoochun ngồi trên ghế, ngước nhìn hắn. Chuyện này, anh đã đoán trước, hắn sẽ không thể là đối thủ của Yoong Woong.

-Jae Joong đối với cậu ta là quan trọng nhất. Vì thế, dù có phải trả bất cứ cái giá nào thì cậu ta cũng sẽ chấp nhận. 100 năm trước cũng vậy, cậu ta chết đi cũng mang luôn cả trái tim của Jae Joong đi. Yoong là một người ích kỷ và độc đoán._Han kyung cũng góp thêm ý kiến.

-Nhưng không thể phủ nhận tình cảm mà Yoong dành cho Jae Joong. Nói như thế giới con người các cậu có lẽ đó là một thứ tình yêu cuồng dại.

Yoochun mỉm cười, dù đối với kẻ khác y là một người tàn nhẫn nhưng với Jae Joong thì y tuyệt đối trung thành.

-Vậy với Jae Joong thì sao?? Cậu ấy có yêu Yoong Woong không??

Hắn bất lực ngồi xuống ghế. Đó là lựa chọn của Jae Joong sao??

-Jae Joong cũng rất yêu thương  Yoong. Nhất là sau chuyện đó, cậu ấy sẽ bảo vệ Yoong bằng mọi giá._Yoochun nói.

-Yunho! Cậu là con người, cậu không thể chống lại Vankyl chúng tôi. Để tránh hậu quả xấu nhất, thì cậu nên rời khỏi đây._Han kyung nhìn hắn, nếu cứ tiếp tục cố chấp, Yoong Woong nhất định sẽ không để yên.

-Vì là con người yếu đuối…nên tôi không thể có được tình yêu sao??

Hắn mỉm cười, chua xót mà nói. Thì ra là thế, chỉ vì là con người, chỉ vì không thể mạnh bằng người kia, hắn đã thua trong cuộc cạnh tranh này.

Han kyung và Yoochun nhìn nhau và khẽ lắc đầu. Họ hiểu hắn đau lòng nhưng cũng không thể giúp , Jae Joong đã lựa chọn Yoong Woong, vậy hắn sẽ phải ra đi. Thật đáng tiếc!!

…..

 

Leng keng!!! Leng Keng!!!

-Nhật Lão! Thanh kiếm đó cũng chuyển động!

Một tên Vankyl mặc áo chùng trùm kín đầu , sợ hãi chạy tới thông báo cho  Kim Young Min.

-Kì lạ! Tại sao thanh kiếm đó lại chuyển động??

Lão nheo mắt suy nghĩ, ngắm nhìn “khí”. Khối khí bên trong quả cầu cuộn thành từng đám, mãnh liệt chuyển động, nó cứ chớp nháy thứ ánh sáng đỏ đó liên tục. Như vậy là có ý gì??

-Nhật Lão! Liệu có phải quả cầu đó muốn chỉ ra ai là bản thể không??

Yulky cúi người nói nhỏ vào tai lão.

Lão nghe vậy cũng cho là phải, ngước nhìn quả cầu rồi lại nhìn thanh kiếm. Nếu như việc thanh kiếm chuyển động là do “Khí” , vậy chẳng lẽ….

-Nhưng đó không phải là một Guardian sao?

-Ý ông là gì??

-Nghe rõ đây! Bí mật bắt hết lũ Guardian đó tới đây cho ta!

Lão quát lớn, lạnh lùng ra lệnh. Chắc chắn bản thể sẽ là một trong những tên Guardian đó.

“Không lâu nữa đâu, chủ nhân đích thực sẽ hồi sinh.

PLUTO vĩ đại!”

……

 

~Hoa đã rụng hết rồi!

Jae Joong giơ tay hứng lấy những cánh hoa anh đào mềm mại. Vì sao chúng lại đột nhiên úa tàn như vậy??

-Rừng hoa này, không phải là do cảm xúc của em điều khiển sao?

Cậu giật mình quay lại, thì ra là hắn, sao lúc nào cậu và hắn cũng gặp nhau ở nơi có hoa anh đào vậy nhỉ?

~Tới đây làm gì??

Lại quay mặt đi, cậu tiếp tục ngắm nhìn rừng hoa đã úa tàn của mình. Hắn nói không sai, rừng hoa này là do cậu tạo ra, nó thể hiện cảm xúc của cậu, nếu cậu vui hoa sẽ nở rộ thật rực rỡ, nếu cậu cảm thấy cô đơn thì những chiếc lá xanh sẽ rụng còn….khi cậu buồn….

“Dù có buồn thì rừng hoa này cũng chưa bao giờ úa tàn tới vậy.

Lúc Yoong chết, chúng chỉ là không ra hoa nữa mà thôi. Vì sao…lần này lại xơ xác tiêu điều tới khô héo như vậy?”

-Tới để tạm biệt!

Hắn nhếch miệng cười, chậm rãi tới bên cậu.

~Vậy sao?? Thế thì ta nghe rồi!

Cậu vẫn không ngước lên nhìn hắn mà chỉ chăm chăm cúi xuống. Vì sao cậu lại có cảm giác sợ phải nhìn thấy gương mặt hắn vào lúc này tới vậy.

-Em…không có gì để nói sao??

Hắn vẫn nhìn cậu, chậm rãi nói.

~Ta…không có!_Cậu nhẹ giọng đáp lại, trong đầu cố gắng nghĩ tới một thứ gì khác. Không khí sao trở nên ngột ngạt quá.

-Thật sao?_Hăn vẫn kiên nhẫn hỏi lại.

~Ngươi trở về…sẽ tốt hơn!

Rũ bỏ những cánh hoa trên tay, cậu từ từ ngước nhìn hắn.

-Em nghĩ như vậy sao??

Hắn vẫn cứ tiếp tục hỏi.

~Ừ! Sẽ tốt hơn…là ở nơi này!

Cậu khẽ gật đầu và mỉm cười.

-Không có em…thì tôi sẽ sống tốt như thế nào??

Hắn cảm thấy ngực mình đau thắt , càng hỏi, càng nói, hắn càng đau hơn.

~Ngươi vốn dĩ đã sống mà không có ta! Có thể không quen ngay nhưng rồi cuộc sống sẽ trở lại bình thường mà thôi! Một cuộc sống mà không có ta._Cậu quay mặt đi, ánh mắt của hắn khiến trái tim cậu chua xót.

-Vậy sao?? Vậy em có biết, cuộc sống của tôi trước đây là như thế nào không??

Hắn tức giận mà nắm lấy hai vai của Jae Joong. Sao không nhìn hắn đi, sao cậu lại cứ quay đi như thế??

-Từ cái ngày gặp em 10 năm trước, cuộc sống của tôi đã không còn gì là tốt đẹp nữa rồi. Ngày nào cũng nhớ tới em, nhớ em tới phát điên lên! Hằng đêm, giấc ngủ của tôi luôn bị phá vỡ bởi những cơn ác mộng!! Hình ảnh em cứ luôn bám lấy tâm trí tôi không thể xóa bỏ!!

~Ta…vốn dĩ đã là một cơn ác mộng !

Cậu ngước nhìn hắn, mỉm cười thật buồn.

-Phải! Em là một cơn ác mộng khi đã cướp đi những giây phút yên bình trong cuộc đời tôi. Nhưng….tôi lại cam tâm tình nguyện chìm trong cơn ác mộng này cả đời!

Hắn ôm lấy cậu, Jae Joong sững sờ nhìn hắn. Vì sao lại dành cho cậu tình cảm nhiều tới vậy. Không đáng đâu!

Hắn nhìn cậu, rồi từ từ cúi xuống. Nhẹ nhàng áp môi mình lên môi cậu, thứ hương vị mà không gì có thể thay thế, hắn đã cuồng si đến điên dại mất rồi.

Dịu dàng mút nhẹ lấy vành môi của cậu, Yunho khép lại đôi mắt của mình, chậm rãi chìm đắm trong thứ hương vị mà hắn luôn say đắm. Jae Joong khẽ hé mở miệng, để cho lưỡi của hắn tiến vào, cậu ôm lấy cổ hắn, áp sát hơn.

~Ư…~~

Chiếc lưỡi nhỏ của cậu bị hắn nút thật chặt, Jae Joong khẽ rên lên. Nụ hôn này …vì sao lại cảm thấy đắng như thế.

Hắn đưa lưỡi của mình vào miệng cậu, sục xạo khắp nơi, hút lấy từng hơi thở của cậu. Chưa dừng lại, hắn cắn nhẹ lên vành môi đỏ, dày vò nó tới sưng đỏ, vòng hai tay ôm lấy cả thân người của Jae Joong, kéo cậu vào trong vòng tay của mình, hắn mạnh bạo hôn cậu như thể muốn dung hợp cả hai làm một. Nếu như có thể như vậy thì có lẽ sẽ thật tốt!

~Yun…um…ư~~

Cậu khẽ run lên trong vòng tay hắn , hai bàn tay nắm chặt lấy áo của Yunho, mềm yếu dựa dẫm.

Nhẹ nhàng mà lưu luyến rời khỏi làn môi của cậu, Yunho đưa tay vuốt ve gò má hơi ửng hồng của Jae Joong, ánh mắt ngập tràn yêu thương đắm chìm trong đôi thủy hồ màu nâu xinh đẹp. Hắn yêu…!!

~A…Yun~~~

Giật mình khi Yunho đột nhiên giật mạnh cổ áo của cậu ra. Hắn vùi mặt trong hõm cổ của cậu…mạnh bạo nút lên làn da mịn màng và nhợt nhạt đó.

-Tôi yêu em…đó là tội lỗi sao??

Từ từ ngửng mặt lên, hắn ngắm nhín dấu hôn đỏ hồng trên cổ cậu. Như vậy có được coi là đánh dấu không nhỉ??

~Tình cảm đó không có lỗi! Chỉ là….ngươi đã đặt nó nhầm chỗ mà thôi!!

Jae Joong khẽ đẩy hắn ra, nếu như cứ tiếp tục dây dưa, cậu sẽ lại mềm lòng mất.

-Em rõ ràng là có tình cảm với tôi, vì sao lại không thừa nhận??

Hắn nắm cánh tay cậu , níu lại. Rõ ràng, cậu cũng đã yêu hắn, đúng vậy không??

~Không! Ta không biết yêu!

Jae Joong giật mạnh tay mình ra, dợm bước bỏ đi.

-Vì sao?? Vì sao không thể chấp nhận tôi?? Người đó quan trọng tới vậy sao?? Vậy còn tôi thì là cái gì trong trái tim em??

Hắn hét lớn, đôi mắt đã nhòe dần. Yunho biết, nếu như lần này để vuột mất cánh tay đó, hắn sẽ không thể nắm lại được nữa.

Jae Joong dừng bước, không quay đầu lại, chỉ im lặng…..

-Vì tôi là con người sao?? Vì tôi yếu hơn người đó sao?? Hay vì thời gian tôi ở bên em không lâu bằng cậu ta?? Em…cứ như vậy mà từ bỏ tôi ư??

Hắn vẫn tiếp tục nói, ánh mắt run rẩy, cố gắng áp chế sự đau đớn và chua xót tuôn trào.

Hắn đã cố gắng rất nhiều, đã đánh đổi mọi thứ, bất chấp tất cả.

Sống chết ngày đêm luyện tập để có được sức mạnh lớn nhất để rồi dễ dàng vứt bỏ nó chỉ để cất giữ Hổ Phách của cậu.

Rồi ngay cả tuổi thọ…hắn cũng không cần. Chấp nhận đánh đổi chỉ để có được khoảng thời gian ít ỏi ở bên cậu.

Hắn không cần gì cả!

Hắn chỉ cần cậu! Chỉ cần cậu chấp nhận tình yêu của hắn!

Vậy mà….

 

-Em không phải đã muốn tôi trở thành Bảo Vật sao??

Lời nói đó, hắn chưa bao giờ quên.

 

~Không cần nữa! Hãy rời khỏi đây đi!

Im lặng một lúc rồi Jae Joong cũng mở miệng, Cần phải dứt khoát thì mới có thể chấm dứt được, cậu không biết tình cảm của mình đối với hắn có phải là tình yêu không nhưng cậu biết thứ tình cảm đó sẽ không thể bắt đầu.

Và rồi….Jae Joong bỏ đi. Rừng hoa anh đào kêu rì rì, những cánh hoa trở nên héo rũ và úa tàn như thể đang là mùa đông lạnh giá, trên nền đất lạnh lẽo phủ đầy những cánh hoa màu  hồng nhợt nhạt. Vậy mà cách đây hai ngày, nơi đây còn rực rỡ và xinh đẹp như thể mùa xuân mới tới….khi đó, cậu không phải đang ở trong vòng tay hắn sao??

-EM ĐÃ MUỐN TÔI TRỞ THÀNH BẢO VẬT CỦA MÌNH!! ĐÓ LÀ NÓI DỐI SAO??

Hắn ngã quỵ trên tấm thảm hoa mềm mại. Thật nghiệt ngã!

 

Jae Joong vẫn cứ bước đi. Cậu đặt một bàn tay lên trái tim mình,khẽ mỉm cười thật buồn.

“Ngươi….vẫn luôn là Bảo Vật trong trái tim ta!”

 

-Thì ra là vậy! Chỉ vì tôi không có sức mạnh, tôi không thể mạnh bằng kẻ đó. Tôi thua vì tôi không có khả năng để giành lấy sao??

Hắn lẩm bẩm một mình, ánh mắt thẫn thờ và trống rỗng. Như vậy có quá bất công không?? Giờ đây hắn đã chẳng còn gì để đánh đổi cả…hắn mất rồi!!

 

Chỉ vì không có sức mạnh ư?

 

Ta không cam tâm!

 

…..

-Anh sẽ tới thăm em chứ?

Junsu cầm lấy chiếc túi mà  Yoochun chuẩn bị cho cậu, giọng nói tràn ngập lưu  luyến.

-Nhất định rồi! Hãy tự chăm sóc bản thân!

Anh kéo lại chiếc khăn trên cổ cho Junsu, ngoài kia có lẽ đã bước sang mùa đông rồi.

-Anh….có thích em không??

Junsu ngập ngừng nói,cho dù có xấu hổ và ngại ngùng thì cậu vẫn muốn hỏi. Vì sao lại là “thích” mà không phải là “yêu”?? Cậu yêu anh nhưng cậu không dám hi vọng ở anh điều tương tự, chỉ cần anh đối với cậu có một chút tình cảm cũng đã tốt lắm rồi.

-Anh nghĩ…có lẽ…là không!

Yoochun mỉm cười, nhẹ nhàng mà đáp lại. Anh không thích cậu! Đúng là như vậy đấy!

-Vậy sao?_Junsu gượng cười, trái tim cậu trùng xuống. Vậy là….một chút hi vọng cũng không có sao??

-Nếu lần sau gặp lại! Anh sẽ nói cho em biết , anh đối với em là tình cảm gì!

Anh phì cười trước vẻ mặt của cậu, thất vọng tới vậy sao?? Ai bảo cậu không hỏi đúng câu hỏi chứ.

-Anh nói thật không??

-Thật! Anh sẽ tới gặp em!

-Em sẽ đợi!

Junsu mỉm cười, hai gò má khẽ ửng hồng. Bỗng nhiên, cậu thấy trái tim mình thật ấm áp.

Yoochun ngắm nhìn gương mặt đáng yêu của cậu, chiếc miệng nhỏ khẽ mím lại, đôi mắt to tròn lúc nào cũng sóng sánh như biển hồ, gò má trắng mịn ửng hồng thật xinh đẹp.

Vẻ đẹp này….thật động lòng!

Không kiềm được ,Yoochun cúi xuống, áp môi mình lên gò má xinh đẹp kia.

-A!

Junsu bất ngờ trước hành động của anh, cậu khẽ co người lại. Hai mắt mở to tràn đầy ngỡ ngàng, lần đầu tiên….anh thân thiết với cậu như vậy.

-Không được quên anh đâu đấy!

Ôm lấy cậu vào trong vòng tay, anh dịu dàng nói. Nhất định  anh sẽ lại tới tìm cậu.

-Không bao giờ!

Junsu mỉm cười hạnh phúc dựa vào người anh. Dù anh không thích cậu nhưng không ghét bỏ là tốt rồi.

-Ngài Micky! Đức Ngài nói ngài đi lấy vũ khí mang trả cho các Guardian!

Taemin hơi hơi quay mặt đi, tránh nhìn thẳng , cậu ta cũng chưa muốn gặp rắc rối.

-Hừm! Được rồi! Ngài có nói chúng để ở đâu không??

Anh có chút e ngại mà buông Junsu ra, thật là…không đúng lúc!

-Là ở kho chứa!

-Ta biết rồi! Ngươi giúp ta đưa cậu ấy ra ngoài nhé!

Anh quay lại nhìn Junsu rồi bước đi. Cậu mỉm cười và cúi đầu chào anh. Nhất định sẽ gặp lại mà.

-Vâng!

Taemin cúi đầu ,cung kính đáp lại.

 

…….

Ở một nơi khác:

-Sao vậy?? Mau khoác áo vào đi!

Han kyung nhíu mày nhìn người trước mặt. Lại hờn dỗi gì sao??

-Không cần đâu! Mặc áo của tôi được rồi!

Heeuchul ngồi trên giường, buồn bã quay mặt đi.

“Aishhh!! Thật là…đồ bướng bỉnh!”

-Bên ngoài không ấm áp như ở trong lâu đài đâu, sức khỏe của em chưa khỏi hẳn. Nếu nhiễm bệnh sẽ rất không tốt!

Han kyung tới bên cạnh Heechul , ngồi xổm xuống sàn, ngước mắt nhìn cậu. Coi cái mặt nhăn nhó, thiệt xấu quá!

-Anh quan tâm sao??

Vẫn giọng điệu hờn dỗi, Heechul không quay mặt lại mà nhìn hướng khác.

-Nếu không quan tâm, tôi sẽ chẳng bị cái tên Yoochun đó lừa dễ như thế và cũng chẳng tốn sức phá nát cái ngục đó ra làm gì cả. Còn bị Jae Joong chửi cho một trận nữa.

Hắn vờ than vãn, làm bộ thật đáng thương.

-Em…xin lỗi!

Nhìn vẻ mặt khổ sở của hắn, Heechul không nhịn được mà lại cảm thấy có lỗi. Đứng trước hắn cậu sẽ chẳng thể cứng rắn được.

-Vậy đừng để tôi phải lo lắng! Mau mặc thêm áo vào!!

Đạt được mục đích, hắn nhanh chóng cầm chiếc áo lông choàng qua người cậu. Heechul cũng ngoan ngoãn để cho hắn mặc vào.

-Em sẽ rất nhớ anh!

Heechul ngước nhìn hắn, ánh mắt đã trở nên ướt sũng.

-Ngoan! Đợi Jae Joong bình thường lại, tôi sẽ tới thăm em. Rồi….nói với em chuyện đó!

-Thật không??

Heechul mở to mắt, sửng sốt khi nghe những gì Han kyung nói.

-Thật! Tôi là kẻ lừa đảo chắc??

Hắn nhíu mày, vẻ không hài lòng.

-Thì…vốn dĩ là vậy mà! (=_=!)

-Ai nói chứ?? Đó chẳng qua là …là…._Han kyung xấu hổ mà hét lên,hồi trước toàn lừa người ta, bảo sao lời nói của hắn lại kém giá trị như thế.

-Nhưng…em sẽ tin!

Heechul mỉm cười nhìn hắn. Có thể cậu là kẻ ngốc nhưng dù lời hắn nói là giả hay thật thì cậu vẫn sẽ tin .

“A~ Chói mắt!

Cười xinh như vậy làm gì chứ??

Nếu không vì em ý bị bệnh…là xong lâu rồi đấy . Mình còn chưa có dịp thử mấy cái chỉ dẫn trong mấy cái đĩa phim đen.

Nhưng lỡ ở ngoài đó, có thằng nào để ý em ấy thì sao??”

Han kyung nhíu nhíu mày, đăm chiêu suy nghĩ, trong lúc đó, Heechul rất vui vẻ mà đi xếp lại đồ đạc. Không hề biết những suy nghĩ xấu xa trong đầu con cáo giảo hoạt kia.

“Này nguy hiểm nha!

Thằng Minho kể ngoài đó có nhiều kẻ bệnh hoạn lắm, toàn dụ dỗ những người đẹp để dở trò.

Em ý xinh thế mà lại ngốc như vậy, lỡ bị thằng nào dụ thì sao??? >”<

Không được! Phải tăng cường cảnh giác! Mà mong Jae Jae mau bình thường đi T.T. Trời ạ! Đúng là xui xẻo!”

-Chul!

-Vâng??

Nghe giọng hắn gọi, Heechul lật đật chạy tới. Sao bỗng dưng mặt hắn nhìn khủng bố vậy??

-Có một số điều em tuyệt đối phải nhớ kĩ! *nghiêm mặt*

-Dạ! Được! *run run*

-Điều 1…..

……..

-Jae à! Em thấy chiếc áo này có đẹp không?? Nếu thêm một ichếc khuy ở đây thì sẽ đẹp hơn đúng không?

Yoong Woong vui vẻ cầm một chiếc áo sơ mi đen lên, thích thú ướm nó lên người. Hôm nay mấy kẻ kia sẽ rời khỏi đây. Thật quá tốt!

-Jae à??

Không nghe thấy tiếng cậu trả lời, y quay lại nhìn. Jae Joong vẫn ngồi trên tràng kỉ ,ánh mắt thẫn thờ hướng nhìn cửa sổ. Nhìn cậu giống như kẻ mất hồn vậy.

-Jae Joong!

Y tiến tới gần cậu, nhẹ nhàng gọi.

~Hả? Có chuyện gì??

Cậu giật mình quay lại, đối diện với y.

-Em thấy chiếc áo này có đẹp không??

Y vui vẻ giơ chiếc áo ra trước mặt cậu. Cố gắng không chú ý tới những cảm xúc đang biểu hiện trên mặt Jae Joong.

~Đẹp!

Cậu chẳng hứng thú mà trả lời, thậm chí cùng chẳng nhìn tới cái áo.

-Tối nay. Em muốn ăn món gì??

Y vẫn rất kiên nhẫn.

~Ăn ư? Em muốn ăn…kimbap!

Cậu lại nhớ tới hắn nữa rồi. Đã lâu không được ăn cái thứ tròn tròn kì lạ đó.

-Kimbap?? Đó là gì??

Y chưa từng biết tới thứ đó.

~Nó là một loại đồ ăn ở thế giới con người. Nhìn rất ngộ!

Cậu mỉm cười, lại nhớ tới cái lần đầu tiên hắn mang cái món đó tới và bảo cậu ăn. Thật ngốc nghếch, đi làm đồ ăn cho một Vankyl, sao hắn không tự biến mình thành thức ăn luôn đi.

Y cố gắng kìm nén sự tức giận, bàn tay siết chặt chiếc áo. Lại là con người, vì sao lúc nào cũng nhớ tới con người kia, cậu không phải đang ở bên y sao?? Thân xác ở đây mà tâm hồn cậu đang ngao du chốn nào?? Nhớ hắn tới vậy ư?

“Em không được nghĩ nữa!

Không được nghĩ tới kẻ kia nữa!!

Hãy dừng lại đi!”

Ánh mắt y trở nên đỏ rực, tràn ngập sự cuồng nộ và man dại. Nhất định y sẽ khiến cho cậu quên hắn, trong trái tim cậu không thể có ai khác ngoài y. Dù có phải bất chấp thủ đoạn, y cũng nhất định sẽ đạt được.

 

Những thứ không thuộc về ta…sẽ mãi mãi không thể có được!

 

Càng điên cuồng chiếm giữ….thì sẽ càng nhanh chóng mất đi!

 

Mau chóng tỉnh lại và nắm giữ lấy chút hi vọng cuối cùng!!

 

Đừng để quá muộn!!

End chap 37

Advertisements

22 responses to “NightMare_Chap 37

  1. Her. Thật là đau lòng wá. Chắc là yun ko đi đâu nỉ. Em nghĩ là pluto sẽ hồi sinh. Thật là tò mò! Ko pít đến bh yunjae ms có thể tim hồng, tim đỏ như mấy cp kia nhỉ? Dạo này ss chăm chỉ wá, hi. Mong ss sẽ như vậy để em còn có chỗ mà đọc chứ.*cười đểu*!

  2. mò mãi mới ra nhà ss =.=
    Em thích cái fic này lắm ss ạ :”>
    Cái trường đoạn miêu tả tâm trạng của Jae hay quá.cái hình ảnh rừng hoa đào đầy ý nghĩa. Thảo nào lúc em đọc đoạn trước thấy kì kì, sao ở nơi như Blood hell lại tồn tại được 1 rừng hoa đào.
    PLUTO chắc là bạn Yun rồi.. Nhưng không biết khi sức mạnh thật sự của bạn ý thức dậy thì sẽ thế nào đây.
    cho em 1 chân cắm cọc nhà ss nhé ạ :”>

  3. pit ngay là sẽ có chap mới ngày nào em cũng phục kích ^^
    đúng như tên chap toàn chia tay ko hà có mỗi yunjae là đau khổ
    còn mấy người kia chia tay mà ngọt ngào cute dễ sợ
    nhật lão mau đến bắt họ đi hơ hơ
    oaa em cá chap sau vẫn chưa có thức tỉnh pluto
    love kiki
    ps: ss đc nghỉ hè thì cố mà ra chap đi chứ oaaaaaaaaa lười thế ko pit

  4. hự hự đọc đoạn rừng anh đào của Jae úa tàn mà tan nát cõi lòng
    Chắc rằng Yun sẽ trở thành Pluto rồi điên cuồng cướp lại Jae, ôi mới nghĩ đến thôi mà mình cũng cảm thấy cuồng quá rồi
    dạo này Ki hay post chap mới ghê 🙂
    thanks

  5. Tks for ur exciting new chapter ! Hjhj, a yun sẽ có đk sứx mah và sẽ jàh laj jae từ tay tên yog kia ! Hehe! K hju sao mjh vẫn kảm tkấy yog tkât đág tkươg ! Rõ ràg thứ mak y đốj vs jae là sư chjếm hữu chứ k phaj là t.y jề ! Thực chất , y chưa pao h mún aj nhju như jae kả ! T.y mù quág mak! Tks u again

  6. Ta xin giải thích rõ một chút nhé ^^
    Tình cảm Yoong dành cho Jae chính xác là tình yêu, một ty cuồng dại.
    Chúng ta nên hiểu rõ một chút hoàn cảnh của bé ý. Từ nhỏ Yoong đã không được nhận bất cứ tình cảm yêu thương từ ai thậm chí còn bị chính mẹ ruột của mk ghét bỏ nên bé ý có sự cảnh giác với tất cả mọi ng’. Nhưng chỉ có Jae , ng đầu tiên bảo vệ và yêu thương bé ý, nên dĩ nhiên Yoong cực kì quý trọng thứ tình cảm đó. Vốn dĩ sẽ ko có j thay đổi nếu như Yun ko xuất hiện, anh Yun nhà ta ở đây chính xác là ng’ thứ 3 =)) vì thế với tình địch cảm giác căm ghét là dĩ nhiên. R’ khi ta yêu quí 1 ai đó quá mức, ta sẽ cực kì tức giận nếu ng’ đó dành sự quan tâm cho 1 ai khác. Đây là sự chiếm hữu trg ty ^^

    Vì thế , ko phải Yoong ko chú ý tới cảm nhận của Jae mà bé ý chỉ hành động một cách dĩ nhiên mà thội. Ty tay 3 thì bao giờ cũng sẽ có sự tranh giành và thủ đoạn. Ng thằng dĩ nhiên sẽ không đồng nghĩa là ng đó sẽ có đc ty 😀

  7. Tội nghiệp Yun quá, nghiệt ngả làm seo khi đánh đổi cả sức mạnh và tuổi thọ chỉ vì yêu…….rồi vì không có sức mạnh mà mất người yêu…..hix *chấm nước mắt*
    Nếu thế có khi nào Yun sẽ tự nguyện trở thành Pluto luôn hem hả ss, nghi lắm
    Mạch truyện có vẻ chậm so với những chap đầu nhỉ ss
    Nghĩ kĩ thì Yun và Yoong cũng giống như nhau, đều mất gia đình từ nhỏ, đều yêu đến cuồng si và đều vì yêu mà bất chấp tất cả. Có điều Yun còn đỡ hơn Yoong khi là 1 Guardian được người khác kính trọng chứ không như Yoong chẳng có gì ngoài sự quan tâm của Jae.
    Để ý hình như trong truyện của ss, kẻ mạnh hem đồng nghĩa chiến thắng, chiến thắng đồng nghĩa với phần thưởng phải hem ss???
    Thích hình ảnh rừng hoa anh đào của Jae ghê. Quái vật và hoa anh đào, đối lập nhau nhưng hem gây khó chịu mà tạo cảm giác bình yên. Hoa anh đào, một điểm sáng trong tâm hồn đen tối của quái vật, một lối mở cho yêu thương có thể đến với những kẻ ngỡ chẳng biết yêu thương.
    Càng đọc càng khâm phục ss ag….

    Mong chap mới nha *vẫy vẫy*

    p/s: mình có com nhảm quá hem ta???? có sai sót mong nương tay đừng chém e để e còn đọc tiếp chap sau *lạy lạy*

  8. Có chap mới….mừng muốn rớt hàm…
    NHìn tên chap hứng đọc nó bay ko còn tung tích…
    Huhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhu
    ss là ng` ác nhất thế giới…ác nhất thế kỷ……:((( là ng` tàn bạo vô nhân đạo…:((
    Tại s 2 cúp pồ kia xa nhau thỳ còn tươi rói còn…
    còn…
    huhuhuhuhuhuhuhu thật chẳng muốn nói tới :((
    ss thật là….. ác độc màààààà grahhhh
    :(( tội nghiệp YunHo, tội jaejoong tội yoongwoong chỉ có 1 ng` ko đáng tội >””<

  9. huhuhu bắt đền Ki đó TT^TT sao lại làm khổ pama em vậy *đập bàn *
    nhìn cái tựa đề chap đã không dám đọc cơ mà chịu không có nổi tò mò thế là trót dại mất cả chậu nước mắt nước mũi TT^TT
    Ki à ki ơi * nịnh nọt * Ki cho Young chết nhanh nhanh nha * cừoi man rợ * để pama em còn được đoàn tụ :)) choa chết càng thảm càng tốt ai bảo can cái tội dám chia rẽ pama tui muahaaaa

  10. Ss ak e rât là đjên vi cáj ng tên yong đó nka .đoc chua mà pây jơ mớj com cko ss ngaj wá^^ taj e đoc băg đt nên o com đk nkiu. Fic rât hay ss cố lên nka

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s