NightMare_Chap 36


Chap 36_ Lựa Chọn 

Cộc! Cộc!

~Yunho! Mở cửa ra!

Jae Joong cố gắng giữ bình tĩnh, cẩn trọng gõ cửa. Những tiếng động kì lạ từ bên trong phòng phát ra khiến cậu cảm thấy lo lắng nhưng cậu vẫn muốn tin “chuyện đó không thể xảy ra”.

Bên trong phòng, trên chiếc giường lớn, chăn gối lộn xộn, quần áo vương vãi dưới sàn.  Yunho mơ hồ không nghe thấy gì, đầu óc hắn nặng nề và trống rỗng, hắn dường như không nhận biết được những gì đang xảy ra xung quanh mình.

-Tới lúc rồi!

Yoong Woong áp cơ thể trần trụi của minh lên người hắn, khóe môi xinh đẹp nhếch lên thật thỏa mãn. Jae Joong đã tới , với những dấu vết trên cơ thể y hiện giờ , chắc chắn tên Guardian chết tiệt này sẽ không còn đường sống. Y phải cho hắn biết, trong trái tim của Jae Joong ai mới là người quan trọng nhất.

-Lại đây nào!

Hai tròng mắt của y lóe sáng đỏ rực, chiếu thẳng vào hai con ngươi đờ đẫn của hắn.

~Nếu không mở…ta sẽ xông vào đấy!

Càng ngày càng cảm thấy bồn chồn và lo lắng nhưng Jae Joong vẫn cố gắng kiềm nén bản thân, cậu vẫn hi vọng…sẽ không có chuyện gì xảy ra.

-Aaaaa!! Cứu hyung…huhu!!! Jae à!!!

~Khốn kiếp!

RẦM!!!

Không thể kiềm nén được khi tiếng kêu của Yoong Woong đã vọng ra bên ngoài. Cậu đẩy mạnh cánh cửa, lập tức tiến vào. Nhưng trước mắt cậu….KHÔNG THỂ NÀO!!!

Tiếng “rầm” lớn khiến Yunho lơ mơ mở mắt, hắn cảm thấy có chút choáng váng, cơ thể có cảm giác lâng lâng như thể một kẻ say rượu , chậm rãi ngồi dậy, hắn sững sờ ….khi nhìn thấy cậu ở cửa.

-Jae….Jae Joong???

-Jae à! Hyung…đau quá!

Y cuộn tròn trên giường, phủ tấm chăn mỏng che đi cơ thể trần trụi. Từng giọt nước mắt xinh đẹp rơi lã chã, gương mặt ửng hồng và vết máu rỉ ở khóe môi, nhìn y giờ đây thật đau lòng biết bao. Một con búp bê mỏng manh và yếu ớt!

-Chuyện…chuyện gì vậy??

Hắn ngơ ngác nhìn y rồi nhìn chính mình. Hiện tại , chính hắn cũng không mặc đồ, nửa thân dưới được chăn che phủ, nửa thân trên lộ ra bên ngoài. Giường đệm lộn xộn, quần áo thì vương vãi khắp nơi. Còn cái người đang ngồi bên cạnh hắn nữa…nhưng tệ hơn chính là hắn cảm thấy nơi đó …ướt!

-Jae à!

Ngước đôi mắt chìm trong biển lệ hướng nhìn cậu, y biết mỗi lần y khóc  Jae Joong sẽ vô cùng đau lòng. Cậu sẽ vì y mà giết chết kẻ kia.

Jae Joong thẫn thờ, đôi mắt nâu nhuốm một mảnh u ám, cậu đã hi vọng là sẽ không có chuyện gì, vậy mà…Vì sao ??

~Lại đây!

Cậu tới bên cạnh y, dịu dàng lau đi những giọt nước mắt, rồi lại cẩn thận mà ôm vào trong lòng. Nhìn y như vậy cậu không thể không xót xa nhưng còn hắn…

-Jae Joong! Hãy nghe tôi giải thích, chắc chắn có điều gì hiểu lầm.

Hắn vơ vội chiếc áo choàng tắm ở dưới đất và mặc vào, cố gắng tới gần bên cậu và giải thích. Hắn chắc chắn không bao giờ muốn chạm vào kẻ kia nhưng vì sao lại bị bắt gặp trong tình cảnh này và còn cả bằng chứng rõ ràng kia, hắn không thể nói chuyện gì cũng chưa xảy ra. Nhưng thật sự hắn không hiểu vì sao lại như vậy, trong đầu hắn hoàn toàn trống rỗng, một chút kí ức cũng không có.

-Jae Joong! Hãy nghe tôi giải thích, mọi chuyện…

~Được rồi!_Hắn chưa kịp giải thích thì cậu đã lạnh lùng ngắt lời. ~Giờ ta muốn đưa Yoong trở về , chúng ta sẽ nói chuyện sau.

Cậu đẩy hắn ra và cúi xuống bế y lên và ôm lấy. Hiện giờ cậu không muốn nói bất kì điều gì hết, đầu cậu nặng nề quá.

Hắn thẫn thờ khi nhìn vẻ mặt lạnh lẽo của cậu. Chỉ mới đó, cậu còn cười nói vui vẻ với hắn , vậy mà…giờ đây lại trở về con người như ban đầu. Hắn đã phải cố gắng biết bao nhiêu mới có thể đổi lấy sự tin tưởng của cậu, thế mà…

Cậu ôm y và đi qua hắn, không hề liếc nhìn hay quay đầu, cứ như vậy mà rời đi. Tiếng “cạch” của cánh cửa như thể là tiếng động báo hiệu cho cái kết đau đớn của hắn, trái tim hắn quặn thắt và đau đớn. Có lẽ….hắn đã để vuột mất tình yêu của mình rồi.

…..

-Jae à!

Yoong Woong từ trong phòng tắm chậm rãi bước ra. Y nhìn Jae Joong, cậu đang ngồi trên chiếc tràng kỉ dài, ánh mắt ảm đạm nhìn ra màn đêm u ám bên ngoài. Thái độ của cậu hôm nay khiến y cảm thấy thật kì lạ, Jae Joong không những không nổi giận mà cũng chẳng làm gì kẻ kia, không hề giống với bình thường, chẳng lẽ đúng như hắn đã nói, quan hệ của cậu và hắn là đặc biệt sao??

“Không thể nào!”

-Jae à!

Y bước đến trước mặt cậu, nhẹ nhàng gọi. Nhưng Jae Joong dường như suy nghĩ quá nhập tâm nên không hề nghe thấy. Lần đầu tiên, cậu không để ý tới y!

Huhuhu!!

~Yoong! Sao vậy? Lại đây!

Tiếng khóc nức nở khiến cậu sực tỉnh khỏi những suy nghĩ miên man, quay lại nhìn y, cậu ngỡ ngàng không hiểu vì sao y lại khóc?? Dùng ánh mắt dịu dàng nhìn y, cậu dang tay đón y vào lòng.

-Vì sao…em không hỏi chuyện gì đã xảy ra??

Y ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn cậu. Thái độ cũng như biểu hiện của Jae Joong lần này khiến y thật sự bất ngờ, từ lúc trở về cậu chưa hỏi y một câu mà chỉ đăm chiêu suy nghĩ.

~Vậy…chuyện gì đã xảy ra??

Chiều ý y, cậu lặng lẽ hỏi. Điều này, không phải đã quá rõ ràng rồi sao??

-Hắn! Tên Guardian đó, ta thấy em quan tâm tới hắn nên lúc nãy chỉ định qua hỏi thăm vết thương của hắn. Vì ta nghĩ, nếu Jae Joong đối tốt với hắn thì ta cũng nên như vậy. Nhưng…không hiểu vì sao…._Y nghẹn ngào , những giọt nước mắt lăn dài trên gò má, ôm chặt lấy cậu mà thổn thức. –Hắn nổi điên lên…rồi…rồi…huhuhu!!!

Y vùi mặt vào cổ cậu mà khóc, Jae Joong ôm lấy y, khẽ vỗ nhẹ lên lưng. Ánh mắt cậu vẫn vậy, một mảnh u ám và nặng nề. Cậu và y đã sống cùng nhau bao nhiều lâu, tính cách của y ra sao cậu chẳng lẽ không hiểu, nhưng lần này….y thực sự đã rất quá đáng.

-Yoong! Với những kẻ khác, em sẽ không quản. Nhưng chỉ riêng người đó….đừng chạm vào hắn!

Cậu đanh giọng nói, lời nói tràn ngập sự âm trầm và lạnh lẽo. Y ngừng khóc, chậm rãi ngước nhìn cậu, dường như y không thể tin vào những gì mà mình đã nghe thấy.

“Jae Joong đang nói gì vậy??

Vì kẻ đó…mà giận dữ với ta ư?”

-Jae à! Em nói gì vậy?? Là ta bị hắn hại , là hắn cố ý muốn chà đạp ta. Em không thấy những vết bầm tím này sao??

Y lớn tiếng phủ nhận, cố ý để lộ ra những vết bầm trên cơ thể. Y tin Jae Joong không thể nào đứng về phía kẻ kia được.

~Yoong! Hyung là Vankyl, khả năng đặc biệt của hyung là thôi miên. Hắn chỉ là một con người, sẽ không có khả năng chống lại. Vì sao hyung lại phải làm vậy???

Cậu nắm lấy hai vai y, đau đớn nói từng lời. Y nghĩ rằng với trò đùa này, y có thể lừa được cậu sao?? Y chẳng nhẽ không biết, đó là điều không thể, vì cậu hiểu y và cậu tin hắn.

-Em…em…vì sao…??

Y sững sờ , mọi tế bào như tê liệt . Chưa bao giờ….chưa bao giờ Jae Joong đối y nói những lời này. Vậy mà chỉ vì một tên Guardian , một con người yếu ớt….mà cậu ….

~Yoong à! Chỉ riêng hắn thôi, hyung đừng làm tổn thương hắn! Có được không??

Jae Joong vô tình không nhìn thấy những tia đau đớn ngập tràn ánh mắt của y. Cậu chỉ vì không muốn y làm hại hắn, không muốn y mang hắn ra để trêu đùa. Như vậy, cậu sẽ thấy rất đau lòng, giống như ánh mắt hắn khi nãy…Cậu không muốn hắn bị tổn thương!

RẦM!!! XOẢNG!!!!

-Aaaaaaa!!!

~Yoong?

Cậu sững sờ khi y rời khỏi vòng tay mình, lao tới bàn và hất đổ mọi thứ. Yoong Woong điên cuồng gạt đổ những thứ xung quanh và miệng không ngừng gào thét.….

-VÌ SAO??? VÌ SAO LẠI ĐỐI VỚI TA NHƯ VẬY???

Y phẫn nộ kêu lên, đôi mắt xinh đẹp thực sự chìm trong biển lệ. Tại sao?? Tại sao Jae Joong có thể quan tâm tới kẻ kia như thế?? Cậu thấy đau lòng vì y hại hắn sao??

-Em đã sống cùng ta 400 trăm năm , Jae Joong à! Hắn và em, hai người gặp nhau được bao lâu?? Quãng thời gian ít ỏi đó có nghĩa lý gì?? Vì sao em lại quan tâm tới hắn như thế?? Em có phải muốn bỏ rơi ta đúng không?? Có phải như thế không??

Y lao tới và giữ lấy hai vai của cậu mà lắc, ánh mắt y hằn lên sự điên cuồng và đau đớn. Lần đâu tiên, cậu trách mắng y , mà lại là còn vì một con người yếu duối. Y không cam tâm, y không thể chịu được khi trong trái tim và linh hồn của cậu còn có một bóng hình khác. Cậu là của y! Ánh mắt của cậu chỉ có thể hướng nhìn y mà thôi.

~Yoong! Bình tĩnh lại! Em không phải là có ý đó…chỉ là…_Jae Joong bối rối khi thấy thái độ mãnh liệt của y. Cậu có lẽ đã nói những điều không nên chăng??

-Jae à! Cầu xin em, đừng bỏ rơi ta! Em là tất cả những gì quan trọng nhất của ta trên cuộc đời này. Không có em…ta sẽ chẳng còn gì hết! Làm ơn! Đừng rời bỏ ta!

Y ôm lấy cậu, vòng tay siết chặt như thể sợ rằng chỉ cần nới lỏng một chút, cậu có thể rời bỏ y ngay lập tức. Y không cần bất cứ thứ gì, y chỉ cần cậu, y tuyệt đối không thể không có cậu.

~Yoong! Em không phải muốn bỏ rơi hyung, chỉ là …muốn hyung đừng hại hắn mà thôi.

Cậu ôm lấy y, nhè nhẹ vuốt ve. Vai áo của cậu ướt đẫm rồi, y vì sao lại đau lòng bởi những lời nói đó tới mức này ??

-Jae! Đừng quan tâm hắn, đừng nghĩ tới hắn…hãy chỉ nhìn ta thôi! Kẻ đó, hắn nếu không có em, hắn còn có bạn bè , có mọi thứ. Nhưng ta nếu không có em, ta sẽ chẳng có gì hết. Ngoài em ra, sẽ chẳng có ai cần một thứ đáng nguyền rủa như ta. Làm ơn! Hãy chỉ là của ta mà thôi!

~Yoong…uhm…um..khoan…um…!

Jae Joong giật mình khi y ôm lấy khuôn mặt của cậu và áp môi tới. Môi y dính chặt lấy môi cậu, điên cuồng hút lấy. Cậu muốn đẩy y ra nhưng khi nhìn đôi mắt nhắm chặt ướt lệ của y, trái tim cậu lại chùng xuống…..rồi cậu khẽ hé mở miệng, cùng y dây dưa. Y nói đúng, hắn nếu không có cậu vẫn có thể sống tốt. Mà chính xác thì hắn vốn dĩ sẽ sống rất tốt nếu như không ở bên cậu, ở bên cậu sẽ chẳng có gì tốt đẹp cả, sẽ chỉ có những tai ương và đau đớn mà thôi.

Còn Yoong Woong, y không thể sống thiếu cậu. y mỏng manh và yếu đuối, không có cậu , y chắc chắn không thể tiếp tục sống. Mà y đã vì cậu mà chịu biết bao đau thương cùng dày vò, ngay từ nhỏ, cậu đã được dành cho mọi thứ, còn y chẳng có gì hết. Lẽ ra y nên căm hận cậu, nhưng không…y đã không như vậy. Trái lại y coi cậu là bầu trời , là thế giới của y. Jae Joong hiểu, y chỉ mong muốn được ở bên cậu , được bao bọc trong tình yêu thương mà ngoài cậu ra y không thể nhận được từ bất cứ ai.

-Jae! Đừng…um…đừng..rời..xa…ta!

Y siết chặt lấy cậu, điên cuồng chìm đắm trong nước mắt và nụ hôn cuồng nhiệt. Y mút lấy vành môi lạnh lẽo của cậu, nuốt lấy từng hơi thở , chạm tới mọi ngóc ngách trong vòm miệng phảng phất hương thơm của máu . Cậu là của y, chỉ là của riêng mình y, y không cho phép kẻ nào chạm tới cậu cũng như không muốn cậu cất giữ một hình bóng nào khác ngoài y.

Thế giới tăm tối và u ám này….chỉ có cậu và y mà thôi!

 

Chỉ cần như vậy là đủ rồi!!

~Yoong!

Nhẹ nhàng tách môi khỏi y, cậu khẽ hỏi. Có lẽ y đã bình tĩnh hơn rồi, ánh mắt cũng đã dịu xuống rất nhiều, cậu biết, chỉ cần được tiếp nhận sự yêu thương của cậu, y chắc chắn sẽ tĩnh tâm trở lại.

~Hyung yên tâm đi! Em hứa, cả đời này sẽ ở bên hyung, không bao giờ rời xa…._Cậu mỉm cười, ánh mắt tràn ngập xót xa, từng câu nói sao lại khiến cậu đau tới vậy. ~ Sẽ chỉ yêu thương hyung mà thôi!

-Thật chứ? Sẽ không có kẻ khác chứ??

Y mừng rỡ nở nụ cười, gương mặt nhợt nhạt cũng ửng hồng thật xinh đẹp. Cậu sẽ không bỏ rơi y, nhất định là như vậy.

-Jae à?

Sự ngập ngừng của cậu khiến y đột nhiên lại trở nên bất an.

“Nói đi, Jae Joong à! Em mau nói đi!”

~Đúng vậy! Sẽ chỉ có hai chúng ta ….không còn ai khác!

-Jae à! Hyung yêu em! Rất yêu em!!

Y hạnh phúc ôm chầm lấy cậu, nụ cười mãn  nguyện nở trên môi. Chỉ cần có lời hứa của cậu , y sẽ không còn phải lo sợ điều gì nữa.

Trái ngược với sự hạnh phúc của y, Jae Joong nở một nụ cười buồn, ánh mắt đờ đần và trống rỗng. Cậu hiểu, giữa hắn và y , cậu chỉ có thể chọn một. Nhưng cậu không thể từ bỏ Yoong Woong…vậy nên…

“Dù sao…ở bên cạnh ta cũng sẽ không có gì tốt đẹp.

Ngươi có lẽ…nên trở về với thế giới của mình thì hơn!

Yunho à! Xin lỗi!”

Ta và ngươi…vốn dĩ không cùng chung một thế giới!

 

Ngươi yêu ta….nhưng một ác quỷ như ta lại không thể hiểu thứ tình cảm đó.

 

Không có bắt đầu….vậy sẽ chẳng có kết thúc!

 

Có lẽ hay để mọi thứ trở lại vị trí vốn có thì sẽ tốt hơn!

……..

 

-Nhật Lão! Cửa đã mở!

Một tên Vankyl khoác áo chùng đen che kín mặt, cúi đầu nhường lối cho kẻ trước mặt. Sau lưng hắn, cánh cửa đá của cấm địa từ từ dịch chuyển.

-Cuối cùng cũng tới ngày hôm nay!

Nhật Lão thỏa mãn bước đi, đôi mắt của lão sáng ngời khi nhìn thấy thứ được cất giấu bên trong cấm địa. Một quả cầu bằng pha lê tỏa sáng rực rỡ.

-Đây là?

Yulky bước theo sau lão, ánh mắt khẽ nheo lại khi nhìn thứ chói lóa kia. Cấm địa là một căn phòng được làm bằng đá hoa cương trắng, trên tường và trần nhà chạm trổ những họa tiết hoa văn cầu kì, uốn lượn. Căn phòng tuy rộng lớn nhưng chỉ đặt duy nhất một chiếc kệ, dùng để đựng một quả cầu pha lê có kích thước bằng một quả bóng đá. Qủa cầu trong suốt, bên trong là một đám khí lờn vờn chuyển động, đám khí phát ra ánh sáng màu đỏ rực rỡ, cuốn hút và mê hoặc những ánh mắt hướng  tới nó.

-Đây chính là “Khí” của PLUTO! Vị chủ nhân đích thực của thế giới này!!

Nhật Lão  say mê ngắm nhìn quả cầu pha lê. Đám khí màu đỏ cứ lởn vởn, uyển chuyển dao động, ánh sáng màu đỏ huyền ảo của nó tràn ngập căn phòng bằng đá.

-Giờ chúng ta chỉ cần tìm được bản thể của Ngài thì có thể mang vị chủ nhân đích thực trở lại. Đây chỉ là một nửa phần  “ Khí”, nửa còn lại được cất giữ ở thánh địa của Noah! Nhưng chỉ cần đưa phần “Khí” này trở về với bản thể thì việc Ngài muốn lấy lại phần “Khí” kia sẽ chẳng là gì.

-Vậy làm sao để tìm được bản thể?

Yulky nhìn chăm chăm quả cầu. Giữa hàng vạn người làm sao có  thể biết ai là bản thể?

-Không cần lo lắng! Chỉ cần ở gần bản thể, quả cầu sẽ tự động báo hiệu.

Lão dợm bước quay đi, có lẽ phải đưa nó ra khỏi căn phòng này. Tulky vẫn đứng nhìn quả cầu….đột nhiên…

-Nó sẽ rung sao? Hay là khối khí biến đổi?? Khi nó phát hiện ra bản thể ấy??

-À! Qủa cầu sẽ rung vì khối khí bên trong phát hiện ra bản thể, muốn phá ra ngoài._Lão vẫn điềm nhiên nói, không chú ý biểu hiện kì lạ của Yulky.

-Vậy…hình như….bản thể đang ở gần đây!

Yulky ngập ngừng nói, ánh mắt dán chặt vào quả cầu. Thật không thể tin được!

Nhật Lão nghe vậy thì dừng bước, từ từ quay lại nhìn. Sao có thể nhanh như vậy, không phải chỉ vừa mới giải trừ phong ấn sao??

-Nó đang rung! Bản thể đang ở gần đây!!

Tận mắt nhìn thấy quả cầu đang rung một cách dữ dội, lão sững sờ chạy tới chạm vào nó. Khối khí bên trong chuyển động mãnh liệt, muốn phá tan quả cầu thoát ra ngoài.

-Bản thể đang ở rất gần! Chúng ta phải tìm được người đó, chắc chắn đó là người đang ở Blood Hell này.

Lão thỏa mãn , vui sướng nhếch miệng cười. Qủy thần cũng đã giúp lão, khi để cho bản thể đến nơi này. Như vậy, thời hạn hồi sinh của PLUTO sẽ càng nhanh chóng hơn.

Hahahaha!!!

…..

-Jae Joong! Có chuyện gì sao??

Yoochun và Han kyung nhìn nhau, hai người không hiểu vì sao đột nhiên cậu gọi họ tới. Nhưng họ nghĩ mình cũng mập mờ đoán được một nửa rồi, chắc chắn có liên quan tới chuyện đêm qua….Yoong Woong và Yunho!

~Bọn họ khỏe hết rồi chứ?

Ngồi trên chiếc ghế bành êm ái, cậu chỉ lặng lẽ hỏi. Ánh mắt vẫn hướng nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời nơi đây lúc nào cũng mang một màu đen u ám. Ngay cả ánh mặt trời cũng không thể lọt qua sự âm u và đen tối của nơi đây, thật đáng sợ!

-Đã hồi phục! Không còn đáng lo nữa!!

Yoochun trả lời, anh liếc nhìn Han kyung. Hai người trao nhau ánh mắt lo lắng, không phải cậu định…

~Vậy hai ngày nữa, giúp họ rời khỏi đây đi!

-CÁI GÌ??

Cả anh và hắn cùng kêu lên. Rời khỏi đây?? Không phải chứ??

~Hai người sao vậy?? Họ là Guardian, nơi này không phải chỗ họ có thể ở. Trở về là đương nhiên!

Cậu liếc mắt nhìn hai kẻ kia. Có cần thể hiện thái độ mãnh liệt như vậy không? Cậu biết họ nuối tiếc nhưng cậu không thể làm khác, những người đó không nên sống ở nơi mà ánh mặt trời không thể chạm tới, họ thuộc về thế giới tràn ngập ánh sáng rực rỡ ngoài kia chứ không phải một thế giới tăm tối và u ám như thế này.

-Nhưng…Jae Joong! Lý do có thật sự là như vậy?? Nếu là vì Yoong Woong thì cậu không thấy như vậy là quá bất công với Yunho sao?? Cậu ta rõ ràng bị gài bẫy!

Han kyung không kìm được mà nói lớn. Hắn biết chắc chắn là do Yoong Woong mà cậu mới quyết định như vậy. Nhưng không có một lời giải thích rõ ràng, cứ như vậy mà đuổi họ đi, không phải là rất quá đáng hay sao??

XOẢNG!!!

Khung ảnh trên tường đột nhiên vỡ tung , tấm kính bằng thủy tinh vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, rơi khắp mặt sàn gỗ . Han kyung nhìn vậy vô cùng sửng sốt, Yoochun cũng ngỡ ngàng nhìn cậu…Jae Joong đang thiếu kiềm chế ư??

~Tôi không muốn nghe bất kì điều gì nữa! Đây là lệnh!!

Cậu ngồi quay lưng lại hai người, chất giọng âm trầm và lạnh lẽo. Lần đầu tiên, cậu ra lệnh với tư cách là Đức Ngài với bọn họ. Rõ ràng , tâm trạng của cậu giờ đây tệ hơn bao giờ hết.

-Chúng tôi hiểu rồi!

Hai người im lặng một hồi, rồi cũng khẽ thở dài. Đây là lệnh và họ phải làm theo. Cậu là chủ nhân !

~Ra ngoài đi!

Lạnh lùng đuổi hai người ra khỏi phòng, Jae Joong vẫn như trước mà không quay lại. Hai người chỉ còn biết nhìn nhau, lắc đầu và bước đi.

Cạch!

Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, Jae Joong gục mặt xuống bàn tay của mình , cơ thể mềm nhũn vô lực mà trượt xuống. Thật mệt mỏi! Chưa bao giờ, cậu cảm thấy tệ như vậy!

“Hãy đi đi!

 

Trở về thế giới của ngươi! Ở nơi tăm tối này, ngoài những tai ương và đau đớn thì sẽ chẳng có gì khác.

 

Ta không muốn trái tim ngươi lại đau đớn, ta không muốn lại một lần nữa làm tổn thương ngươi.

 

Ta không thể từ bỏ Yoong….vậy nếu ở lại nơi này, thì người tổn thương sẽ luôn là ngươi!

 

Ta không muốn như vậy! Hãy trở về…với ánh sáng rực rỡ ngoài kia đi!”

~Xin lỗi!

 

 

End chap 36

24 responses to “NightMare_Chap 36

  1. aigoo kiki mau giải quyết vụ này đi nhìn jae phân ân + âu yếm young là em thấy gai mắt quá T__T
    em pit ngay mà đọc đến nhật lão là pit ss sẽ cut ngay phần hay
    liệu chap sau plu đã xh chưa nhể ??? mong quá cơ ^ ^
    em pit mà jae sẽ ko pị lừa dễ thế đâu nên ss mới khó rep lại comt của em
    mong chap mới
    ss die ở chỗ nào mà bây h mới post chap hửm post đêm may mà em chịu khó
    love kiki

  2. Không ai lấy phong bì thì cho tỷ xin nhé*cười cười*cháp này tỷ thấy khó chịu và bất công cho yunho lắm.chả biết yunho có bị biến thành PLUTO không.khi biến thành rồi thì có nhận ra jaejoong không.haizz càng ngày càng gay cấn,khó xử

  3. trước vào nhà nàng thường xuyên, đọc ngay đc chap mới nên chưa thấy gì, h lâu quá ko vô thăm, lục tìm chap chưa đọc đến phờ hơi
    nên giờ đành phải góp ý 1 chút vậy, ta xin có ý kiến là nàng cho cái categories ra đi a, cho những kẻ đi sau thời đại như ta tìm chap mới của nàng đc dễ hơn ni…
    *hôn gió*

  4. ôi ss Ki ơi đọc cái chap này màdiễn biến tâm trạng của em thay đổi như chong chóng TT^TT
    bạn đầu thì điên tiết khinh khủng khi Ho đã thật sự là như thế với Scalet
    tiếp đến là vui sướng với thán phục vì Jae quá uqá thông minh và luôn lo lắng , để ý đến cảm xúc của Ho
    cuối cùng là ức chế đến ném cả cái điện thoại xuống đất ( tội lỗi ) khi Jae buông tay Ho chỉ vì thằng Scalet . >.<

    ss đúng là giỏi thay đổi tâm trạng của ngừoi khác 🙂 từ địa ngục lên thiên đường rồi lại xuống địa ngục !!! Khá khen 🙂 * vỗ tay *

    ngóng chap mới 🙂 Ki 5ting 😡 ! Moah !!

  5. Tội Yun quá ah. T-T
    Giận Yoong sao có thể ích kỉ như thế chứ
    Có cảm giác như Yoong chỉ vì bản thân, chỉ yêu bản thân mà không hề nghĩ đến cảm nhận của Jae. Có vẻ như yêu Jae chỉ là cái cớ bao biện cho sự ích kỉ của mình.
    Với tình yêu của mình thì có lẽ dù trở thành Pluto thì Yun cũng sẽ không quên Jae đâu phải không ss ??
    Mà có phải việc Yun là Pluto có liên quan đến cái giá mà Yun phải trả cho Hổ phách của Jae không ss?
    Nóng lòng muốn biết quá.
    Mong chap mới của ss

    • PS : chap sau chắc là viễn cảnh chia tay chia chân của những kẻ “tình trong như đã mặt ngoài còn e” phải không ss. Có nên chuẩn bị khăn giấy, xô chậu hứng nước mắt gì hem hả ss ???

  6. Ôi fic càng ngày càng sad ss ơi đọc cái đoạn jae với young là đã khó chịu lắm àh .
    Còn nữa Jae buôn tay Yun thật sao liệu có buông được ko àh khi mà pluto là ai đó rồi chuyện gì sẽ xảy ra ôi đến điên mất thôi mong biết kết cục quá đi ah .
    Ss em muốn một happy ending nha :X:X

  7. càng đọc càng thấy bế tắc ah ! đến đây ta chỉ mong PLUTO mau thức tỉnh đi vì như thế ít nhất thì cái kẻ yêu-mà-hok-chịu-nhận kia cũng phải chấp nhận là 2 ngườ cùng 1 thế giới, còn hậu quả về sau thì để au giải quyết đi ah

  8. Tiểu ki mau ra chap ms nha ! Sr vì đến tận hum nay ms comt ! Ta follow ki lâu lắm r ! Chap này rất hay ! Tks ki

  9. thật ra đọc đến cháp này ta thấy thương yoong nhiều hơn là ghét. vì anh ấy là người mà mất đi jae sẽ mất tất cả. Lúc anh ấy đổ oan cho Yun cũng giận anh ấy lắm nhưng rồi suy nghĩ lại, thấy thương cảm nhiều hơn. ”Y nói đúng, hắn nếu không có cậu vẫn có thể sống tốt. Mà chính xác thì hắn vốn dĩ sẽ sống rất tốt nếu như không ở bên cậu, ở bên cậu sẽ chẳng có gì tốt đẹp cả, sẽ chỉ có những tai ương và đau đớn mà thôi. Còn Yoong Woong, y không thể sống thiếu cậu. y mỏng manh và yếu đuối, không có cậu , y chắc chắn không thể tiếp tục sống. Mà y đã vì cậu mà chịu biết bao đau thương cùng dày vò, ngay từ nhỏ, cậu đã được dành cho mọi thứ, còn y chẳng có gì hết. Lẽ ra y nên căm hận cậu, nhưng không…y đã không như vậy. Trái lại y coi cậu là bầu trời , là thế giới của y. Jae Joong hiểu, y chỉ mong muốn được ở bên cậu , được bao bọc trong tình yêu thương mà ngoài cậu ra y không thể nhận được từ bất cứ ai”.
    Yoong ích kỷ vì người anh ấy yêu là Jae. SS cảm thấy anh ý rất cao thượng vì Jae mà hi sinh rất nhiều, anh ý ko cảm thấy căm hận khi bị mọi người ruồng bỏ, khi mọi thứ tốt đẹp nhất đều dành cho Jae còn anh nhận lại chỉ là sự khinh miệt của mọi người. Cảm thấy tác giả thật quá bất công khi tạo ra nhân vật Yoong đau thương và thiệt thòi như vậy. Vì chăc rằng đến cuối cùng anh cũng sẽ chẳng có dc Jae.
    P/S: 1 phút tự kỷ nên nói ra cảm nhận của mình. Com nhảm rồi em đừng giận. Mong cháp mới của em.>3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s