NightMare_Chap 35


Xả hàng hè nào =))

Comt và like tích cực nhé các tình yêu, cho ta cái tinh thần vik fic. Ta mà hưng phấn thì bao nhiều chap cũng có >: )

Chap 35_Mù Quáng

-Người thích hoa anh đào sao?

Yunho nhìn người ngồi bên cạnh, ánh mắt thẫn thờ ngắm những cánh hoa rơi.

~Không thích!

Jae Joong mỉm cười nhẹ, ngước mắt nhìn hắn. Loài hoa cậu thích không phải hoa anh đào nhưng mối liên quan giữa loài hoa này với cậu còn hơn cả cái “thích” đó.

-Ta cũng đã nghĩ thế!

Hắn gật gù, có vẻ câu trả lời của cậu không hề khiến hắn ngạc nhiên hay bất ngờ.

~Ngươi biết sao?

Jae Joong trừng mắt nhìn hắn, không thể đọc được suy nghĩ trong đầu hắn khiến cậu cảm thấy luôn lo lắng. Hắn đang suy nghĩ gì? Hắn nghĩ gì về mình?? Những câu hỏi vẩn vơ cứ luôn quanh quẩn trong đầu cậu.

-Ta thấy những bông hoa này rất giống người. Xinh đẹp, u buồn và lặng lẽ! Như thể một ảo ảnh mơ hồ, mị hoặc tất cả những ai ngắm nhìn nhưng khi muốn đưa tay chạm tới thì rất dễ dàng tan vỡ._Hắn mỉm cười, ánh mắt tràn ngập yêu thương và say mê nhìn cậu. Đó là những gì ngày đó hắn cảm nhận được ở Người, Jae Joong giống như một đóa hoa anh đào ấp ủ ngàn vạn nỗi đau của thế gian. Ánh mắt nâu lặng lẽ và phẳng lặng tới tịch mịch!

~Vậy ư?

Cậu dựa lại người vào thân cây sần sùi, ánh mắt mơ hồ khẽ khép lại. Hắn quả nhiên đã nói không sai, cậu dù không thích hoa anh đào nhưng lại luôn ngắm nhìn nó chỉ vì nó giống cậu, nhìn vào nó cậu dường như đang nhìn thấu tâm hồn và trái tim của mình. Một thế giới nội tâm u buồn và lặng lẽ!

-Đó là ngày trước!

~Vậy giờ thì sao?

Ngạc nhiên mở mắt nhìn hắn, nếu đó là cảm nhận ngày trước vậy không lẽ giờ đã khác sao?

-Bây giờ…_Hắn kề sát mặt mình với gương mặt của Jae Joong, chậm rãi nói_  -Thế giới của Người ngoài màu đỏ thê lương đã có thêm những sắc màu khác. Đã không chỉ còn là đau đớn nữa!

Jae Joong ngước đôi mắt trong suốt xinh đẹp nhìn hắn, đôi môi nhỏ khẽ mím lại. Cậu nhớ lại những ngày tháng đã qua, những ngày có hắn….

Từ ngày gặp hắn…cậu dường như đã phá vỡ bức tường lạnh lẽo bao bọc lấy cơ thể và trái tim mình. Cậu chưa từng suy nghĩ và chú ý tới ai nhiều như thế, chưa từng có thể mỉm cười tự nhiên chân thật như vậy , cũng như chưa hề….muốn có một ai tới điên cuồng như thế. Ngày rời xa hắn để trở về Blood Hell cậu đã thẫn thờ như một kẻ ngốc, cứ luôn nhớ tới nụ cười ấm áp và ánh mắt nồng nàn của hắn , chúng cứ quanh quẩn trong đầu cậu mà không thể đẩy ra.Rồi khi hắn bị Noah bắt, cậu gần như điên lên và muốn giết chết tất cả , cậu bất chấp mọi thứ để cứu hắn, mặc kệ cả lời cảnh báo của Salem. Cậu vẫn muốn bảo vệ hắn!

Đã không còn một thế giới nhuốm màu bi ai và cô độc nữa. Hắn đã mang tới những sắc màu khác cho thế giới tẻ nhạt của cậu. Từ bao giờ vậy? Cậu biết vị trí của hắn ở trong trái tim mình đã không hề nhỏ.

~Ngươi…vẫn như vậy sao? Ta…không hiểu thứ gọi là  “tình yêu” đó.

Cậu chậm rãi mở miệng, gương mặt kề sát gương mặt của hắn. Khoảng cách của hai người đã rút ngắn lại.

-Ta sẽ không bao giờ thay đổi! Nếu Người không hiểu , ta sẽ dạy cho người!

Hắn vòng tay ôm lấy Jae Joong, ánh mắt dịu dàng tràn ngập yêu thương say mê nhìn cậu. Cho dù thế gian có sụp đổ thì tình yêu của hắn cũng không bao giờ thay đổi.

-Ta đã rất nhớ Người! Nhớ tới cuồng dại, khi biết người ra đi, ta như một kẻ điên mà đi tìm khắp nơi , lục tung Tháp phía Đông , hi vọng có thể tìm thấy người ở một nơi nào đó. Rồi muốn xông tới Blood Hell, mặc kệ mọi thứ , ta chỉ muốn tới nơi có thể tìm được người. Bất chấp tất cả!

Jae Joong nép vào lòng hắn, từng lời từng chữ của hắn như thấm đẫm trái tim của cậu. Chưa bao giờ, trái tim băng lãnh của cậu lại có xúc cảm như vậy.

-Ta yêu em! Jae Joong à!

Thả cậu ra, để cậu đối diện với mình. Hắn mỉm cười và lại một lần nữa thốt ra điều lớn nhất trong trái tim hắn. Sẽ không bao giờ thay đổi!

Từ từ và nhẹ nhàng, hắn cúi xuống, cẩn thận từng chút một áp sát mình lên cơ thể nhỏ bé của cậu. Âu yếm nâng lên gương mặt xinh đẹp của Jae Joong, lần thứ hai…Hắn hôn cậu!

Jae Joong ngỡ ngàng mở to mắt nhưng chỉ một vài giây thoáng qua, ánh mắt cậu trầm xuống, hồ nước phẳng lặng đã dao động, những xoáy nước khẽ gợn lên những đợt sóng nhỏ. Khẽ khép lại đôi mắt của mình, cậu ôm lấy cổ hắn ,nhẹ nhàng đáp trả.

Hắn vui mừng khi nhận được sự đáp trả của cậu, cẩn thận mơn trớn làn môi mềm mại, rồi chậm rãi đưa lưỡi vào, dò xét vòm miệng nhỏ phảng phất hương thơm lạnh lẽo như những bông hoa tuyết của trời đông lạnh giá. Hắn như đắm chìm trong say mê và cuồng dại, từ chậm rãi rồi mạnh bạo và cuối cùng là cuồng nhiệt, Yunho đắm chìm trong nụ hồn sâu tràn ngập đam mê . Hắn siết chặt con người trong vòng tay mình , ước rằng thời gian hãy ngừng trôi để khoảnh khắc này có thể lưu giữ mãi mãi.

Rắc!

Một cành cây bị bẻ gãy, nắm tay run rẩy mà siết chặt tới điên cuồng. Làn môi mềm bật máu vì bị cắn quá chặt, ánh mắt đỏ rực tràn ngập cuồng nộ và khao khát được nhìn thấy máu….

Y sẽ làm mọi thứ để loại bỏ những hiểm họa, y không bao giờ từ bỏ Jae Joong. Không bao giờ!

“Em là của ta! Chỉ là của riêng mình ta!

Ta căm ghét khi trong đôi mắt em có hình bóng của kẻ khác, phẫn nộ khi trong trái tim em lưu giữ những kỉ niệm của một kẻ khác…

 

Và…ta căm thù kẻ nào chi phối suy nghĩ và tâm hồn của em!”

Ta…sẽ làm mọi thứ để em chỉ thuộc về riêng ta!

……..

~Ngươi…còn muốn ôm tới bao giờ?

Jae Joong khẽ nhíu mày nhìn cái kẻ thừa cơ lợi dụng kia. Hôn xong rồi thì bỏ ra đi chứ, làm gì mà cứ ôm chặt lấy người ta vậy.

-Không thích ta ôm sao? _Hắn cúi nhìn người trong lòng, khuôn mặt vẫn còn chìm đắm trong dư vị của nụ hôn ngọt ngào ban nãy.

~Cái đó…không phải không thích, chỉ là…_Lần đầu tiên, Đức Ngài cao quý của Blood Hell trở nên lúng túng và bối rối, thậm chí trên hai gò má trắng nhợt nhạt của cậu còn vương sắc hồng thật xinh đẹp và mê hoặc.

-Chỉ là gì?

~Ta là Đức Ngài! Để ngươi ôm ấp như trẻ con như vậy thật mất mặt!

Còn hỏi nữa, cậu đường đường là kẻ đáng sợ nhất của Blood Hell vậy mà lại nằm trong vòng tay của hắn như một con mèo nhỏ. Nói sao mà thích nghi được.

-Hahaha!!! Em là Đức Ngài của bọn họ chứ không phải của ta, cái này không liên quan. Mà bây giờ cũng đâu có ai khác, có gì phải xấu hổ chứ??_Hắn phá lên cười, trong lòng càng vạn lần yêu thương cậu. Không ngờ Jae Joong cũng có thể biểu hiện như vậy.

~Ta là một cơn ác mộng, ngươi không sợ ta sao? Vì sao lại còn yêu ta?_Cậu tò mò hỏi hắn, kẻ nào nhìn thấy cậu cũng e dè sợ hãi còn hắn thì …Cái danh tước Nighmare of dark đâu phải chỉ là hư danh, thậm chí hắn còn chừng kiến cảnh cậu giết chết các vị tiền bối của hắn. Vì sao thay vì là hận mà lại là yêu??

-Phải! Em là cơn ác mộng của thế gian ….còn ta là kẻ ngốc tự nguyện cả đời đắm chìm trong cơn ác mộng này!

Hắn mỉm cườih nẹ và hôn lên trán cậu. Ngay từ ngày đó, hắn đã biết, mình sẽ không bao giờ thoát khỏi cơn ác mộng này, cam tâm để nó nhấn chìm.

~Kẻ ngốc…không chỉ có một mình ngươi!

Jae Joong dựa vào ngực hắn, ánh mắt dán chặt tới hình thù khắc trên thân cây. Một hình trái tim nhỏ và dòng chữ” Anh yêu em! Jae Joong à!”, tên ngốc này cứ nằng nặc đòi khắc lên thân cây, lỡ mà có ai trông thấy thì thật là…

Vào chiều hôm đó, khi trao cho hắn nụ hôn ướt máu của mình, cậu cũng đã biết…mình cũng là một kẻ ngốc. Biết rằng hắn là kẻ bảo vệ của Chúa, là kẻ đứng bên kia chiến tuyến nhưng…cậu vẫn cứ dùng đôi bàn tay nhuốm máu và vươn những móng vuốt sắc lạnh mà chạm tới đôi cánh xinh đẹp trên lưng hắn. Nắm lấy đôi cánh, siết chặt và xé nát nó bằng đôi bàn tay ghớm ghiếp của mình .

Cậu muốn có hắn! Muốn hắn chỉ thuộc về cậu mà thôi!

Dù có phải chống lại cả Chúa trời…cậu cũng muốn trói buộc hắn!

…….

-Có chuyện gì?

Y ngước nhìn đứa trẻ trước mặt, dù cố gắng phủ nhận nhưng mối liên hệ với đám người này thì vẫn không thể rũ bỏ.

-Nhật Lão gửi lời! Ngươi hãy tìm mọi cách để đẩy nhóm Guardian kia ra khỏi đây.Càng nhanh càng tốt.

Yulky lạnh lùng nói, cậu ta biết kẻ trước mặt không phải một con rối ngoan ngoãn dễ bị giật dây nhưng Nhật Lão cũng đã tiên liệu được điều này. Y tuyệt đối sẽ không thể từ chối.

-Ta không quan tâm tới chuyện của các ngươi. Đừng lôi ta vào!

Y quay người, dợm bước bỏ đi.

-Vậy…ngươi sẽ làm thế nào nếu Kim Jae Joong bị toàn bộ Vankyl phản bội và bị đẩy khỏi cái ghế Đức Ngài??

Yulky nhếch miệng cười, muốn rũ bỏ ư? Không được đâu.

-Ngươi nói gì?_Y nghiêng mặt, liếc mắt nhìn Yulky.

-Việc ngươi hồi sinh là một điều cấm kị, Kim Jae Joong nếu muốn bảo vệ ngươi sẽ buộc phải chống lại toàn bộ hội đồng. Khi đó, hắn nhất định sẽ bị buộc từ bỏ vị trí  Đức Ngài. Ngươi muốn nhìn hắn trở thành một tội nhân sao?

Yulky lạnh lùng nói, ánh mắt giễu cợt nhìn y. Lý do này quả nhiên rất thỏa đáng.

Y trầm ngâm suy nghĩ. Đúng như lời tên nhóc đó, việc y hồi sinh là một cấm kị và người bảo hộ sẽ trở thành tội đồ. Jae Joong không phải người hồi sinh y nhưng lại là người che chở y , thậm chí còn vì y mà giết chết một Vankyl , nếu như hội đồng biết và làm ầm lên thì sẽ cực kì phiền phức. Y không thể trở lại cỗ quan tài đó, y muốn ở bên Jae Joong và y biết Jae Joong sẽ không từ bỏ y cũng đồng nghĩa với việc chống lại hội đồng, như vậy dù có mạnh tới đâu, Jae Joong cũng sẽ bị buộc từ bỏ vị trí Đức Ngài.

Y không muốn như vậy!

-Chỉ cần đuổi bọn chúng đi là được chứ gì?

-Đúng! Chỉ cần như vậy!

Yulky mỉm cười hài lòng, rút cục cũng đã đầu hàng. Nếu như đã nhúng một chân vào vũng bùn này thì y sẽ không thể rút ra được.

-Hiểu rồi!

Y đáp lại gọn lỏn và bước đi, hòa mình vào bóng tối u ám.

…….

-Nhật Lão! Đã chuyển lời xong!

Yulky cúi người trước Kim Youngmin, lão ta dường như cũng đã biết trước kết quả nên chỉ bình thản ngắm nhìn 5 bảo vật được treo trên tường.

-Ngày mai , chúng ta sẽ mở cửa thánh địa. Cuối cùng ta cũng sắp hoàn thành ước nguyện lớn nhất rồi.

Kim Young min thỏa mãn nói, trên tường năm bảo vật tuyệt mĩ tỏa sáng lấp lánh. Thanh gươm của Lửa, Quyền trượng của Nước, Thiết côn của Đất, chiếc quạt của gió và vòng tay của thực vật. Có đủ những bảo vật này cánh của cấm địa sẽ mở ra và giải thoát bí mật kinh khủng nhất thế gian này.

-Pluto sẽ hồi sinh! Satan sẽ thức dậy và phá hủy tất cả! Hahahaha!!!

Tiếng cười man rợ của lão vang vọng khắp căn hầm lạnh lẽo. Tiếng gió rít khe khẽ qua từng ô cửa sổ cùng cái lạnh thấu xương của ban đêm ở  Blood  Hell càng làm cho không gian thập phần quỷ dị và đáng sợ.

Những ngày u ám nhất sắp tới…

….

~Có chuyện gì vậy?

Jae Joong chậm rãi ngồi lên tràng kỉ, ánh mắt khó hiểu nhìn người trước mắt.

-Jae à! Uống thứ này đi!

Yoong Woong ngồi xuống bên cạnh cậu, dịu dàng đưa tới một ly nước.

~Là gì vậy?

Cậu nhìn ly nước đỏ sóng sánh rồi lại nhìn y. Thứ trong cốc kia không phải là…

-Dạo này em có vẻ mệt mỏi nên ta cố ý chế ra thứ này để thay cho tim người. Uống nó thì sẽ không mệt mỏi nữa ngược lại còn có thể tăng sức mạnh, tinh thần hưng phấn._Y mỉm cười, đưa chiếc cốc tới sát miệng Jae Joong.

Cậu nhìn y rồi lại nhìn ly nước, một tia kì lạ thoáng vụt qua trong đôi mắt xinh đẹp của cậu. Rồi  Jae Joong mỉm cười, khẽ gật đầu và đón lấy ly nước, từ từ uống.

Chỉ cần là điều anh muốn….Yoong à!

Y nhìn ly nước trống rỗng trong tay , khóe môi khẽ nhếch lên. Làm chuyện này không phải chỉ vì đám người kia mà còn là vì chính y. Y là một kẻ ích kỷ và y sẽ không bao giờ đánh mất những thứ là của mình.

Jae Joong…là thứ duy nhất y có, thứ duy nhất mà y cảm thấy thuộc về chính mình.

Y không cần bất cứ thứ gì, chỉ cần duy nhất một người…Jae Joong!

Y không thể để vụt mất Jae Joong! Mất cậu y sẽ mất tất cả….sẽ chẳng còn gì nữa…

Y không muốn thế…y không muốn…

…..

Cộc! Cộc!

-Ai vậy?

Hắn khoác trên người chiếc áo ngủ mềm mại, cẩn thận bước ra mở cửa.

-Jae Joong? Là em sao??

Hắn mở lớn mắt khi nhìn người trước mặt, đây là lần đầu tiên cậu chủ động tới gặp hắn.

~Em vào được không??

Jae Joong mỉm cười xinh đẹp, ánh mắt lả lướt mị hoặc nhìn hắn.

-À dĩ nhiên rồi!

“Em ư?”

Hắn tránh sang một bê nhường lối cho cậu vào, hai chân mày của hắn khẽ nhíu lại. Hình như có gì đó không đúng.

-Jae Joong! Em tới…_Hắn trợn trừng mắt, toàn thân như cứng đờ lại , Jae Joong đang ôm hắn, lần đâu cậu chủ động đến với hắn.

~Yunho!_Tiếng gọi mềm nhẹ phảng phất một chút sự nũng nịu và tràn ngập âu yếm thả rơi vào tai hắn. Đầu tiên cậu lao tới ôm lấy hắn và bây giờ thì cậu đang lả lơi liếm lên vành tai của hắn….Có gì đó thực sự không đúng!

-Jae Joong! Có chuyện gì sao?

Yunho nhíu mày, hắn đẩy cậu ra, nhìn chăm chăm vào đôi mắt của cậu. Khoan đã, đôi mắt màu đen không phải màu nâu ư? Hay dưới ánh nến nó mới trở thành như vậy?

~Chuyện gì? Chỉ là em cảm thấy nhớ anh thôi!

Jae Joong vẫn lả lơi cười, ánh mắt ướt át mềm mại nhìn hắn. Hành động này…giống như một sự quyến rũ chăng?

-Em…sao lại?

Yunho bối rối trước những hành động kì lạ của cậu. Hắn có thể hiểu chúng với ý nghĩa gì đây?

~Anh không thấy nói như vậy là quá nhiều sao?

Jae Joong vờ hờn dỗi, cậu ép sát cơ thể lại gần hắn. Vươn hai cánh tay mềm mại câu lấy cổ hắn, chậm rãi chạm tới đôi môi nóng bỏng kia.

-Dùng lại!

Một lần nữa hắn lại đẩy cậu ra, khước từ nụ hồn mà  Jae Joong dành cho hắn.

~Sao vậy?

Jae Joong nhíu mày nhìn hắn, trong ánh mắt đã lộ vẻ không vui  .

-Cậu là ai?

-Cái gì? Yunho! Anh đang nói gì vậy?

-Cậu không phải Jae Joong! Nếu tôi đoán không nhầm , cậu là Yoong Woong anh trai song sinh của Jae Joong._Hắn trầm giọng nói, ánh mắt tối lại thật lạnh lẽo.

“Hừm! Bị phát hiện rồi!”

-Có chứng cứ gì nói tôi không phải Jae Joong?

Y nhếch miệng cười, hắn đang tự tin rằng hắn hiểu Jae Joong đến vậy ư? Thật ngông cuồng!

-Jae Joong chưa bao giờ chủ động tới tìm tôi và cũng sẽ không xưng hô lạ lùng như thế. Còn nữa…những hành động khêu gợi đó, em ấy tuyệt đối không bao giờ làm. Bá khi của Jae Joong lạnh lẽo và áp chế kẻ khác tới nghẹt thở chứ không giống như cậu. Một thứ khí thế ám muội, mê hoặc và câu dẫn người khác.

Hắn bình thản đáp, bởi  Jae Joong mà hắn biết chắc chắn sẽ không như vậy.

/-Jae Joong nó là con ta! Nó cao quý và mạnh mẽ chứ không giống như ngươi, một con hồ ly ti tiện chỉ biết câu dẫn thứ dục vọng dơ bẩn!/

BỐP!!

Y tức giận mà tát hắn, ánh mắt đỏ ngầu hằn lên sự căm phẫn. Hắn nghĩ hắn là ai? Hắn chỉ mới ở bên cạnh Jae Joong được bao nhiêu thời gian? Khoảng thời gian đó còn không bằng một phần mười thời gian y ở bên Jae Joong. Hắn có tư cách gì mà nói những điều đó??

-Ta căm thù những lời nói đó! Ngươi không có tư cách được ở bên Jae Joong. Chỉ có ta, chỉ có một mình ta mới được ở bên cạnh em ấy mà thôi.

Hắn cảm thấy người trước mặt dường như đã phát điên, ánh mắt đỏ của y tràn ngập cuồng loạn. Hắn cảm thấy có gì đó không ổn, bất giác lùi lại.

Y nhếch miệng cười, ánh mắt đỏ rực sáng. Y nhất định sẽ khiến cho Jae Joong chán ghét hắn.

….

~Ư…uhm!

Mệt mỏi mở mắt, cậu ngước nhìn xung quanh. Yoong  Woong không có ở đây, anh ấy đã đi đậu vậy?

~Yoong à?

Cậu mở miệng gọi, cố gắng ngồi dậy. Giấc ngủ sâu khiến cậu mệt mỏi và còn đôi chút choàng váng.

Không gian im ắng, căn phòng lạnh lẽo không một tiếng động. Jae Joong bước xuống giường, nhìn quanh quất. Có lẽ trong lúc cậu ngủ y đã đi đâu đó. Nhưng là đi đâu mới được?

Jae Joong cảm thấy có chút lo lắng, liệu y đã bỏ đi đâu? Cơ Thể y giờ không còn bất tử, nếu như không may bị những Vnakyl khác bắt gặp sẽ cực kì nguy hiểm.

~Ta phải đi tìm mới được!

Cậu cầm chiếc áo chùng đen của mình lên và lao nhanh ra khỏi phòng.

…..

-A…a..nhẹ một chút~~~

Tiếng rên rỉ dâm mị vang vọng khắp phòng, trên chiếc giường lớn, hai thân người cuốn lấy nhau, cùng hoà mình trong vũ điệu hoan ái đầy điên cuồng.

-Chậm…chậm một chút! Làm…làm ơn! Huhuhu!!!

Tiếng khóc nỉ non đứt quãng từng hồi, gương mặt xinh đẹp kiều mị ướt đẫm nước mắt. Lời cầu xin yếu ớt thoát ra từ chiếc miệng xinh đẹp như thể câu dẫn ngọn lửa dục vọng cháy càng mãnh liệt.

Y nằm ngửa trên giường, thân thể lõa lồ trắng mịn phơi bày, da thịt nhợt nhạt mịn màng vì bị chà đạp , dày vò mà vương vấn sắc hồng kiều mị. Bên trên y, một thân ảnh to lớn đang không ngừng đưa đẩy, cuồng nhiệt ma sát hậu huyệt dâm đãng. Y thở dốc từng hồi, khóe miệng nhỏ khẽ nhếch lên thỏa mãn.

“Chà đạp ta đi, dày vò ra đi! Ta sẽ khiến cho ngươi hối hận mãi mãi!

Hahaha!!!”

Kẻ đang ôm lấy y mà cuồng hoan…chính là Yunho!

…..

~Yoong! Hyung đang ở đâu?

Jae Joong đứng giữa sảnh đường rộng lớn, ánh mắt tràn ngập lo lắng. Đã tìm lâu như vậy, vì sao không thấy??

Jae Joong à!

Cứu hyung với!

~Là Yoong sao?

Cậu trợn trừng mắt, trong đầu chợt vang lên tiếng gọi thảm thiết của y. Không phải có chuyện gì đã xảy ra chứ?

Jae à! Cứu hyung!

Mau tới…~~

~Cái này…là từ phòng của Yunho!

Cậu mở to mắt, kinh hãi nhìn về phía căn phòng ở cuối lầu hai.

End chap 35

26 responses to “NightMare_Chap 35

  1. Ôi sao lại thế chứ có có ai giải thích dùm ta sao yun với yoong lại cái đó chứ ôi điên mất.
    Tại sao Yun lại phản bội Jae chứ không thể nào chắc yoong lại dở trò gì với Yun rồi chứ gì sau đó khiến Yun mới mất kiểm soát như thế chứ .
    Nhưng mà Jae chắc đau khổ lắm đây hix hix ta không thích chap này chút nào àh ôi thật là chết mất thôi .
    Au àh nhẹ tay một chút chứ ai lại làm Jae như thế.
    Nhật lão định giải thoát pluto để đánh đổ Jae đây mà nhưng mà không ai có thể ngờ pluto là người đó cả .Chuyện ngày càng hấp dẫn nha hihi.
    Au àh nghỉ hè rồi đó chuyên tâm ra chap mới nha hihi.:X:X
    Câu nói muôn thuở mong chap mới của au đó !!*chụt choẹt*

  2. aigoo yunjae mới ngọt ngào có tẹo mà đã có chuyện gòi hic
    còn yun với yuong em ok tuốt hehe đằng nào yun cũng với yulky giờ thêm yuong có sao với lại young giống jae mà ^ ^ yun càng có thêm kinh nghiệm hơ hơ
    mong chap mới ko pit jae sẽ làm gì chắc đuổi yun đi à jae pải pit là young cũng mạnh lém chứ bộ yun làm gì dễ xơi như thế nhưng sợ nhứt là jae coi trọng young sẽ mù quáng mà ko chịu hỉu rõ sự việc ô ô
    chờ ngày pluto thức tỉnh
    love kiki

    • Aiggo, đâu phải tôi cố ý a~
      Chỉ là comt của cô hỏi toàn những cái ko thể nói =)) Tôi mà rep thì xong hết à??
      Mà tính đi tính lại anh Yun nhà mek thiệt là có lợi nha 😕

  3. Trời ơi. Chuyện j đã xảy ra vs yun vậy.huhu. Nếu jae bước vào và nhìn thấy cảnh đó thì sẽ thế nào đây?

  4. Ss ki ah! Đau lòng wá. Huhu. Em ko chấp nhận thế này đâu. Yun ko thể phản bội jae như thế đk. E pít ngay kái thằng scarlet lại đi phá đám ng khác mà. Thật là hận ko thể 1 chưởng giết chết y đi. Em vẫn hi vọng giữa yun và y ko xảy ra chuyện gì kả. Ko mún tí 1 tẹo nào. Sao ss có thể viết thế mà ko đau lòng đk nhỉ.
    2 pạn chẻ lại sắp pải xa nhau rồi.
    Ss nhanh ra chap ms na. Chứ kứ tò mò và ức chế ntn thì e chết sớm mất thui.

  5. Đã đọc xong hôm qua nhưng bi giờ mới com được..
    huhu..sao Yun với Young lại xảy ra cái sự tình gì thế kia??? Đúng là tàn nhẫn quá mà Aki ơi, Jae sẽ như thế nào khi nhìn thấy cảnh đó đây? Ngày Pluto hồi sinh đã gần kề rồi, mọi ch rồi sẽ như thế nào đây? tò mò quá đi.
    Tình yêu sẽ làm con ng ta trở nên mù quáng…

  6. kiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh
    ss làm cái gì vậy ??? huhuhu TT^TT e thấy s tàn nhẫn với bọn em còn hơn cả umma tàn nhẫm với mấy con akuma ý TT^TT
    pama vừa mới được đoàn tụ mà TT^TT sao ss nỡ …
    huhuhu bắt đền ss đoá TT^TT giờ 2 ngừoi kia tếnh sao >”< oá oá oá

    • Chậc! Sao mn cứ la hoài zậy >”<
      Hok bik j hết à, thế cứ mún anh Ho nhún nhường mãi thế à? Không nghe câu có áp bức có đấu tranh à? Anh Yun bị "chơi" te tua thê thảm thì mới vùng lên chứ =)) Vùng lên cướp Jae bi :))

  7. kekeke! Chap này kịch tính lắm nha ss. Em rất ít cmt cũng đọc chùa thoai thý có lỗi với ss quá ak`! ^^ Sau này sẽ cố siêng ngăng hơn! Đoạn cái đoạn 3 trấm mà run người hỵ hỵ với em thì Young cũng giống Jae nên ko sao mừ thế này có khi nào ss cho Jae hận Yun vì nói yêu mình mà abc với Young đủi Ho đi rùi Ho phát điên hoá thành pluto ko a~ Nghi lắm nhoé!
    Em là em mong cái chap có pluto xuất hiện oé! tks ss đã ra chap mới em đọc fic này trên 360kpop thường xuyên lun ak.

  8. Đầu tiên là : Xin chào ss ạ!!!!!!!!
    Vì ss mà em phải tạo wp để cmt đấy ạ :)) Nói vậy là ss hiểu trình độ đọc chùa đó h của e rùi nhé.
    Vì thế…. e chẳng có kinh nghiệm cmt đâu ạ :((
    Nên bây giờ e đang nói nhãm T>T Chán.
    Cơ mà em khoái mấy cái kĩu hút máu, ăn tim or nội tạng thế này.
    Em đính chính là ko fải e cố ý chùa ss đâu, tại e kiếm ra là fic chap 35 òi nên e luyện 1 lèoooooooooooooo h cmt lun.
    Em mún góp ý đàng hoàng, cơ mà fic của ss chả có zì để e góp ý cả:((((( nó hay qá ss à :((
    Mà e thấy trog này haizzz Bợn jae trong đây Seme qá còn bợn yun thỳ bị uke á ss ơiiiiiiiii :))
    Thui nhãm qài T.T e chờ ss nhé, viết từ từ chậm chậm mà đừg có ngâm nghe ss.
    I lốp diuuuuuuuuuuuuuuu ♥

  9. hi ss iu ^^ e vào comt cho ss nàk ! cơ mà chap này tội bạn Ho bị gài bẫy >”< ko bít chap sau Jae sẽ giải quyết chiện này ra seo đây ?~~
    e follow wp của ss rồi mà seo mỗi lần ra chap mới nó ko báo em bít hic..hic buồn quá đi nhưng…
    mong chap mới của ss ^^ e sẽ vào mỗi ngày để hóng *hắc hắc*

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s