NightMare_Chap 34


Chap 34_Phân vân

-Người đó…!

-Cậu muốn hỏi tới Scarlet?

Yoochun vừa sát trùng vết thương vừa băng bó lại cho hắn. Từ lúc trở về tới giờ, anh nghĩ chắc hắn đã không thể kìm nổi nữa rồi.

-Phải!_Yunho cúi đầu, ánh mắt hướng tới một nơi khác. Khi nhìn thấy Jae Joong dựa vào người đó…trái tim hắn đau quá! Ở cạnh người đó , những biểu cảm của Người thật lạ lẫm, hắn chưa bao giờ nghĩ cũng có lúc Người sẽ như vậy.

-Một câu chuyện dài! Scarlet tên thật là Kim Yoong Woong, là anh trai song sinh của Jae Joong._Vừa băng bó vết thương cho hắn, anh vừa kể lại bằng chất giọng trầm thấp. Yoochun nghĩ, ngày này rút cục cũng sẽ tới, Yunho cần biết và phải đối mặt nếu như…hắn muốn có được trái tim lạnh lẽo vẫn luôn bị trói buộc của Jae Joong.

-Anh trai song sinh?

Thảo nào mà gương mặt của người đó lại giống Jae Joong tới vậy, nếu như không vì bá khí khác biệt có lẽ người bình thường sẽ không phân biệt được. À phải rồi! Còn màu tóc nữa, màu đen và màu bạch kim.

-Đúng vậy! Đó là người thân duy nhất của Jae Joong. Giữa hai người đó…_Yoochun ngửng lên, ánh mắt có chút ái ngại nhìn hắn.

-Chuyện gì?_Hắn cảm thấy nóng lòng , bồn chồn muốn biết về quá khứ của Jae Joong. Hắn muốn hiểu Người thêm một chút nữa.

-Quan hệ giữa bọn họ không phải chỉ là tình anh em, đối với Yoong Woong thì Jae Joong là tất cả còn với Jae Joong thì Yoong Woong là một nửa lình hồn của cậu ấy.

-Quan trọng tới vậy sao? Không phải, ý anh là…hai người họ yêu nhau??

Hắn khó nhọc nói, những lời nói như ứ nghẹn ở cổ. Nếu như lời hắn nói là sự thật…Trái tim, đau quá!

-Tình yêu ư? Chúng tôi không hiểu hai từ đó. Nhưng nói một cách nào đó thì tôi nghĩ tình cảm mà Yoong Woong  dành cho Jae Joong là như vậy, còn về phía  Jae Joong thì …tôi không biết!

Yoochun mỉm cười nhìn hắn, anh cẩn thận bỏ đi những miệng gạc đẫm máu.

-Vậy…tại sao tôi chưa bao giờ biết tới người đó?

Vai vế của người kia không hề tầm thương nhưng vì sao hắn chưa hề nghe tới cũng như biết rằng ở Blood Hell này có một người như vậy.

-Không biết là dĩ nhiên! Chỉ có những Vankyl ở Blood Hell này mới biết đến sự tồn tại của Yoong Woong . Còn cậu thì…có lẽ là vì khi cậu ra đời thì Scarlet đã chết rồi.

-Chết rồi? Nhưng…không phải là…

Vậy chẳng lẽ ngày đó , Jae Joong đã chờ đợi Scarlet, là chờ đợi người kia tỉnh lại?

-Yunho! Tôi nói ra chuyện này cho cậu biết, vì tôi thấy tình cảm Đức Ngài dành cho cậu rất đặc biệt . Thêm nữa, tôi nghĩ có lẽ cậu có thể sẽ giúp người rũ bỏ được cái gông xiềng đã trói buộc người suốt trăm năm qua. Nhưng…cậu phải hiểu một điều, Jae Joong nhất định sẽ vì Scarlet mà làm mọi thứ, kể cả phản bội toàn bộ thế giới này.

Anh nhìn hắn, giọng nói càng ngày càng trầm thấp. Nét mặt nghiêm túc và ánh mắt của Yoochun khiến hắn cảm thấy trái tim mình quặn lên. Có gì đó không ổn, hắn đang sợ hãi sao hay hắn đang bàng hoàng?? Vì sao vậy?? Vì hắn biết rằng, trong trái tim người …thực sự đã có một hình bóng không thể thay thế ư??

Như vậy…mọi cố gắng từ trước tới giờ…

 

Niềm hi vọng lớn lao của hắn….

 

Không phải sẽ trở nên vô nghĩa sao??

-Jae Joong…nợ Yoong Woong rất lớn! Vì để cứu Jae Joong, Yoong Woong đã hi sinh sự bất tử của mình! Và …đó thật sự là một bi kịch!

Ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm u ám bên ngoài dường như làm cho anh nhớ tới đêm đó. Nhớ đến…ánh mắt trống rỗng của Yoong Woong và cả tiếng than khóc thê lương của Jae Joong.

Một bi kịch…

Một số phận nghiệt ngã!

-Bác họ của Jae Joong đã sử dụng một bí thuật bị nguyền rủa, khi Jae Joong và lão ta giao đấu, cậu ấy đã giết được lão ta nhưng…cậu ấy cũng trở nên điên cuồng. Không còn nhận ra bất kì ai, chỉ ham muốn và khao khát được giết chóc, được nhìn thấy máu. Khi đó, chúng tôi đã không biết phải làm thế nào, chúng tối không thể giết cậu ấy nhưng nếu để cậu ấy sống thì sẽ hủy diệt cả thế gian này.

-Vậy…người kia…_Hắn cảm thấy lồng ngực mình đau quá, hít thở cũng thật khó khăn, miệng khô khốc, cơ thể không kiềm được mà run rẩy.

-Lúc đó, Yoong Woong đã trao đổi với Hổ Phách của cậu ấy. Cậu ấy muốn có được thuốc giải của bí thuật đó . Dĩ nhiên, nếu đạt được ước nguyện thì phải trả một cái giá tương xứng._Yoochun nhìn hắn, anh nghĩ hắn cũng hiểu rất rõ điều này. Trên đời không có gì là cho không, mọi thứ đều có cái giá của nó.

Yunho khẽ cúi đầu, hắn biết trao đổi với Hổ  Phách là một việc cực kì nguy hiểm, nếu không vì bất đắc dĩ thì tuyệt đối không thể làm như vậy. Cũng như lần đó, nếu không vì muốn có được Người, hắn cũng sẽ không làm như vậy.

-Cái giá mà Yoong Woong phải trả chính là sự bất tử của mình. Cậu ấy vẫn là Vankyl nhưng không còn là bất tử nữa, nếu bị đâm hay bị tổn hại thì sẽ giống như con người, trở thành một cái xác trống rỗng. Còn  Hổ Phách của cậu ấy thì biến thành thuốc giải. Nghĩa là, Yoong Woong đã hi sinh cả Hổ Phách và sự bất tử của mình để cứu Jae Joong, cậu ấy đã đánh đổi mọi thứ mình có.

-Vậy sau đó, tại sao người đó chết??

-Khi Yoong Woong tới, Jae Joong đã phát điên, cậu ấy không còn nhận ra ai nữa. Yoong Woong vì muốn mang thuốc giải đưa vào người Jae Joong mà tới gần cậu ấy. Chỉ là…chỉ là…không ngờ lúc đó Jae Joong lại phát hiện ra và…

-Và Jae Joong đã dùng chính móng vuốt của mình để đâm chết Yoong Woong!

-Han kyung!_Yoochun giật mình nhìn ra cửa, người này đã tới từ lúc nào?

-Là như vậy ư?

Hắn choáng váng khi nghe điều Han kyung nói, như vậy nghĩa là…nghĩa là…

-Phải! Khi đó, Jae Joong đã tự tay giết chết người mà cậu ấy yêu quý nhất. Đêm đó…cậu ấy đã khóc! Lần đầu tiên, cậu ấy đau đớn như vậy!

Han kyung chậm rãi đi tới chiếc ghế bành và ngồi xuống, khẽ thở dài nhẹ. Đêm đó có lẽ sẽ không bao giờ có thể quên.

-Vì vậy, Yunho! Cậu phải hiểu, Yoong Woong đối với  Jae Joong có ý nghĩa như thể nào. Nếu như có thể…tôi nghĩ cậu nên từ bỏ sẽ tốt hơn._Yoochun ngập ngừng, anh biết nói như vậy sẽ khiến hắn đau lòng nhưng thà nói bây giờ để hắn chuẩn bị trước còn hơn tới khi đó sẽ vì sốc mà không dậy nổi thì thật thê thảm. Dù sao hắn cũng không thể thắng trong cuộc chiến này.

Hắn im lặng, ánh mắt ảm đạm không hề biểu lộ cảm xúc. Bây giờ hắn mới hiểu, vì người kia mà ngày đó, Jae Joong mới đau buồn tới vậy, ánh mắt vô hồn và lạnh lẽo, thẫn thờ ngắm hoa anh đào rơi trong mỗi buổi chiều tà thê lương. Ngày đó, Người giống như đã lạc mất linh hồn của chính mình vậy, cứ một mình đứng chờ đợi, chờ đợi …linh hồn một lần nữa quay trở về.

Hắn…có nên tiếp tục?

-Scarlet đã trở lại, Jae Joong phải làm gì đây?

Han kyung khẽ than thở, thật hiếm khi mới thấy vẻ mặt này của anh ta.

-Cậu cũng biết rồi?

Yoochun cười buồn và thu dọn những thứ xung quanh. Mọi chuyện sẽ lại rắc rối hơn đây.

-Phải! Jae Joong đã giết Marumir, không những vậy, chuyện Scarlet hồi sinh là một điều cấm kị! Jae Joong nếu như muốn bảo vệ Scarlet, chắc chắn sẽ vô cùng vất vả!

Han kyung chậm rãi nói. Mọi chuyện khó khăn có lẽ mới chỉ bắt đầu mà thôi.

-Nhưng…cậu ấy sẽ không từ bỏ! Không thấy thì thôi nhưng đã thấy rồi thì…không thể dừng lại!

Yoochun khẽ lắc đầu, bản tính cố chấp của Jae Joong anh còn không rõ nữa sao. Cậu ấy cho dù phải đối đầu với tất cả cũng sẽ không từ bỏ Yoong Woong.

-Đành mặc kệ cho số phận vậy!

Han kyung cũng mệt mỏi dựa lưng vào chiếc ghế bành êm ái. Cả Yoochun và Han kyung đều cho rằng mọi thứ như vậy có lẽ không thể nào xoay chuyển được, nhưng chỉ có một người ….

“Ta sẽ không chịu thua số phận đâu!”

Hắn trừng mắt nhìn ra màn đêm u ám bên ngoài khung cửa sổ,ánh mắt hằn lên những tia quỷ dị.

Ai nói hắn từ bỏ?

Ai nói hắn không có can đảm?

Hắn sẽ cố gắng hết sức để có được thứ mình mong muốn, dù là số phận hay ông trời cũng không thể cản được hắn.

Hắn chỉ từ bỏ….khi mà…

 

       ….Người nói không cần hắn nữa!

…….

Leng Keng!!!

Những chiếc chuông gió treo trên của sổ nhẹ nhàng rung động, phát ra tiếng lanh lảnh nhẹ nhàng mà êm dịu. Một vài cơn gió nhẹ thổi qua khung cửa mang hơi thở mát lạnh vào bên trong , căn phòng cũ đã bao lâu chưa từng mở ra nên có chút ngột ngạt và bức bối. Lướt nhẹ những ngón tay mảnh khảnh và trắng nhợt lên những hoa văn gỗ khắc trên tường, y khẽ mỉm cười.

-Ta đã trở lại rồi!

Y ngắm nhìn căn phòng cũ của mình, ánh mắt bừng lên sự sung sướng và hưng phấn tột cùng . Nơi này….y nhớ nơi này.

Nơi mà y và Người đã quấn quýt bên nhau!

-Jae Joong à!

Mỉm cười nhìn người đang đứng ở cửa, y dường như vẫn còn chưa tin rằng mình đang ở đây, đang đứng trước mặt Người. Đây là sự thật…là sự thật phải không??

~Thay quần áo ướt ra đi!

Jae Joong chậm rãi bước vào phòng, trên tay cầm một bộ y phục mới. Nét mặt cậu vẫn ảm đạm như trước, ánh mắt âm trầm lặng lẽ ngước nhìn người trước mặt.

-Được!

Nhẹ nhàng mỉm cười, y bình thản cởi bỏ từng thứ trên cơ thể mình. Từ chiếc áo chùng dài rồi tới chiếc áo sơ mi mỏng manh…dần dần cơ thể gầy guộc mảnh khảnh của y phơi bày trước mắt Jae Joong. Làn da trắng nhợt của y dưới ánh nến trở nên trong suốt và tỏa sáng đến kì lạ, mái tóc đen dài rũ xuống bờ vai thon nhỏ thật tuyệt mĩ và mềm mại, đặc biệt ánh mắt đen láy ướt át xinh đẹp tới mị hoặc kia luôn ngước nhìn Jae Joong như chờ đợi …Một vẻ đẹp khiến lòng người điên đảo!

~Mặc đồ vào đi!

Khẽ nhắc lại một lần nữa, cậu quay mặt đi một hướng khác tránh nhìn vào cơ thể trần trụi của y.

Nhìn biểu hiện kì lạ của cậu, y khẽ nhíu mày. Tại sao Jae Joong của y lại lạnh lùng như vậy?? Không phải cậu đã chán ghét y rồi chứ??

Không! Tuyệt đối không thể!

-Jae à! Em …chán  ghét hyung sao?

Chậm rãi tới gần bên cậu, y ngước ánh mắt ướt át cùng gương mặt ngập vẻ đau đớn nhìn cậu. Không lẽ, tình cảm của  Jae Joong đối với y đã không còn?

~Không phải vậy!_Cậu lớn tiếng nói, ánh mắt bối rối và hoang mang nhìn y.

-Vậy ….em chê hyung đã trở nên xấu xí rồi, có phải không??

Y tiếp tục nức nở nói, nơi khóe mắt yêu kiều kia đã đọng một vài giọt lệ trong suốt xinh đẹp.

Khẽ thở dài, Jae Joong đặt bộ y phục trên tay xuống, cấm lấy chiếc áo choàng dài mềm mại phủ lên cơ thể y. Dù bản thân có đang khó chịu nhưng trước ánh mắt kia cậu cũng không thể không bị ảnh hưởng.

~Đừng như vậy!

-Jae à!

Y vòng tay ôm chầm lấy Jae Joong, tiếng khóc thổn thức khẽ vang lên, cơ thể nhỏ bé của y run rẩy không ngừng…Cuối cùng, y cũng đã trở lại thế giới của chính mình. Nơi y mãi mãi thuộc về!

~Yoong!

Đau lòng mà ôm người trước mặt vào trong lòng, Jae Joong nhẹ nhàng siết lấy vòng tay của mình, xót xa mà ôm ấp Yoong Woong. Nhìn y như vậy, cậu biết mình hoàn toàn bất lực rồi. Chấp nhận! Chấp nhận vứt bỏ mọi thứ…cậu chỉ cần y!

-Đừng bỏ hyung! Xin em đừng rời xa hyung một lần nữa!

Yoong Woong vùi mặt vào cổ cậu, thổn thức nói, những giọt nước mắt chảy ướt sũng chiếc áo sơ mi trắng mà cậu mới thay. Y run rẩy không ngừng, cơ thể mềm mại cứ cọ xát với thân thể của Jae Joong….

~Được! Em sẽ không rời xa hyung nữa! Hyung mệt rồi, mau đi ngủ thôi!

Nhẹ nhàng hôn lên đuôi mắt đẫm lệ của y , cậu mỉm cười. Từ từ cúi xuống bế y lên tay, chậm rãi tiến tới giường ngủ. Ngày hôm nay, cậu cũng đã quá mệt mỏi rồi.

…..

-A…a…nhẹ một chút!

Kibum nhăn nhó kêu lên, không phải là cố ý mạnh tay như thế chứ?

-Nếu biết đau còn chạy tới đây làm gì?

Changmin liếc xéo cậu ta , tiếp tục thay băng .Đúng thật là…chẳng ra sao, nơi này là nơi nào mà cậu ta có thể đi lung tung như vậy chứ, muons chết sớm vậy sao?

-Không phải! Khi đó, tôi chỉ định lén đi theo mọi người vì nghi ngờ có gì đó bất ổn. Nhưng đột nhiên thì bị lạc, loanh quanh mãi mới nhìn thấy cậu, nên tôi…_Kibum ấp úng giải thích, cậu ta cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn thẳng người trước mặt.

-Đồ ngốc! Vậy sao lúc đó anh lại chạy ra, muốn chết sớm như vây hả? Nói cho anh biết , tôi không có thương tiếc gì đâu, thật phiền phức!

Thật đúng là nghĩ một đằng nói một nẻo, trước mặt Kibum nó vẫn cứ luôn bối rối như vậy.

-Không thương tiếc? Vật kẻ nào cứ bám dính lấy tôi , gào khóc đòi cứu lấy người ta vậy nhỉ?

Han kyung vừa mới tới, nghe được câu nói của Changmin liền nghĩ là nên trêu ghẹo tên nhóc con này một chút. Trước mặt người ta thì hung dữ ,sau lưng thì lo lắng tới phát điên. Haizz!! Trẻ con thời này sao cứ luôn như vậy a~

-Vào phòng không biết gõ cửa sao? Bất lịch sự!

Nó đỏ mặt, lúng túng gắt lên. Kibum ngồi bên cạnh chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn ngập hạnh phúc. Hóa ra, nó cũng đã rất lo lắng.

-Này này! Rõ ràng là tôi có gõ cửa nhưng cậu không có chú ý nha. Mà chính xác thì đây là nhà tôi, cậu là khách sao lại có thể nói như vậy hả?

Han kyung bức xúc cãi lại, rõ ràng hắn có lòng tốt mang thuốc tới, thế mà ngay cả câu cảm ơn cũng không có ngược lại còn bị chửi a~

-Tôi thành thật xin lỗi!

Kibum thấy vậy vội vàng đứng dậy hướng hắn cúi người. Changmin ngồi bên cạnh chỉ khó chịu ngoảnh mặt đi, không phải do nó mà là do hắn tới không đúng lúc thôi.

-Thôi được rồi! Tôi dù sao cũng là tiên bối, không chấp nhặt trẻ con._Hắn phẩy phẩy tay, cũng chỉ là đùa một chút thôi mà.

-Đây là thuốc bôi ngoài da, hàng ngay thay băng và bôi thuốc lên thì sẽ nhanh khỏi thôi.

Hắn đặt lọ thuốc xuống bàn, Kibum cúi đầu cảm ơn. Ay~ Cũng chỉ có nhóc con này biết điều nhất!

-Biết rồi!_Nó cầm lọ thuốc và khẽ gật đầu.

-Mà…thời gian sắp tới nên hạn chế đi lại một chút. Tôi sẽ sai người mang cơm cho các cậu. Nếu không cần thiết thì đừng ra ngoài.

Han kyung tiến ra cửa, chuẩn bị rời đi nhuưng ẫn không qên ngoái đầu lại nhắc nhở. Hình như đây mới là việc chính hắn tới đây.

-Chúng tôi biết rồi!

-Tốt lắm! Vậy ta đi trước!

Han kyung vẫy tay chào và rời đi. Changmin và Kibum đưa mắt nhìn nhau, hình như là có chuyện gì mới xảy ra?

…..

-Mở mắt ra đi!

Yoochun tháo băng trên mắt Junsu xuống, khóe môi anh kehx nhếch lên, tên Han kyung chết tiệt lại cố tình nói dối đây mà. Mắt Junsu đã khỏi từ trước lúc anh tới chỗ Noah vậy mà kẻ kia vẫn bắt cậu băng lại…thật là..!

-Yoochun!

Hé mở mắt, cậu nhìn thấy gương mặt anh. Junsu mừng rỡ ôm chầm lấy Yoochun, cuối cùng mắt cậu cũng khỏi rồi.

-Sức khỏe có tốt chưa?

Nhẹ nhàng ôm lấy cậu, anh dịu dàng hỏi. Bàn tay khẽ xoa lấy tấm lưng mảnh mai của cậu, khóe môi anh lại nhếch lên. Anh cũng rất nhớ người này!

-Đã tốt hơn rồi!

Nằm trong vòng tay của anh, cậu mỉm cười đáp lại. Cuối cùng cũng có thể ở bên anh gần như vậy.

-Junsu! Yunho cũng đã ở đây rồi!

-Vậy sao? Hyung ấy có tốt không?? Không xảy ra chuyện gì chứ?

Junsu vội ngửng lên, từ lúc biết Yunho bị mất tích cậu đã rất lo lắng, giờ biết hắn đã ở đây, cậu có yên tâm hơn một chút rồi.

-Cậu ta không sao! Nhưng…thời gian này, em đừng ra ngoài nhé, hãy ở yên trong phòng! Tôi sẽ tới đây hằng ngày.

Yoochun có chút lo lắng nói. Chuyện này có lẽ là do anh và Han kyung suy nghĩ quá nhiều nhưng cũng nên đề phòng, hiện giờ ở Blood Hell rất nguy hiểm, cần cẩn thận hơn một chút.

-Được! Em hiểu!

Dù rất muốn hỏi có chuyện gì đã xảy ra nhưng nhìn vẻ mặt Yoochun, cậu lại thôi, yên lặng nằm trong vòng tay anh.

Ôm Junsu trong tay, anh cố nén tiếng thở dài. Sắp tới có lẽ sẽ có nhiều chuyện xảy ra. Nếu như Scarlet biết tới sự có mặt của Yunho và rồi hội đồng biết Scarlet phá vỡ quy định mà sống lại…Chắc chắn sẽ vô cùng phiền phức!

“Jae Joong sẽ thế nào đây?”

….

-Jae Joong có vẻ rất thích hoa anh đào?

Sau một hồi thơ thẩn dạo chơi, hắn không ngờ có thể tìm thấy một vườn hoa anh đào đang kì nở rộ sặc sỡ như vậy. Nhưng hoa ở nơi này hình như là do phép thuật mà sinh tồn??

-Màu sắc thật kì lạ!

Hắn bắt lấy một cánh hoa và ngắm nghía. Đúng như suy đoán, loại hoa ở nơi đây không phải tự nhiên mà phát triển.

-Thật là…ta đang làm gì vậy nhỉ?

~Làm nhảm một mình!

Hắn giật mình quay lại, dưới gốc đào cổ thụ có một người đang ngồi. Người đó khẽ cựa mình, mệt mỏi ngước nhìn hắn, có vẻ như sự ồn ào của hắn đã đánh thức giấc ngủ của cậu rồi.

-Tại sao lại ở đây??

Hắn mỉm cười, chỉ cần nhìn thấy cậu thì trái tim hắn lại không kìm được mà kích động.

~Nhà của ta! Ta ở đâu chẳng được!

Thích thú mà đáp trả hắn, khóe môi của cậu khẽ nhếch lên khi nhìn thấy vẻ mặt ngây ngốc của hắn. Mỗi lần nhìn thấy hắn, trái tim cậu lại thật yên bình!

-Hiểu rồi!

Hắn gật đầu, chậm rãi tới bên cạnh cậu và ngồi xuống. Jae Joong cũng không cảm thấy khó chịu mà nhích ra chừa cho hắn chỗ bên cạnh. Hai người cứ như vậy mà ngồi bên nhau ngắm hoa anh đào rơi, một không gian thật tĩnh lặng và bình yên.

…..

Sau những tầm rèm mềm mại và xa hoa, bên trong chiếc giường êm ái, một thân người động đậy. Chậm rãi vươn cánh tay trắng muốt , mảnh mai sang bên cạnh nhưng hơi lạnh và sự trống rỗng của nơi đó khiến hai chân mày yêu kiều khẽ nhíu lại, từ từ mở mắt, y ngước nhìn xung quanh…

-Jae à! Em đâu rồi?

End chap 34

14 responses to “NightMare_Chap 34

  1. oaoa, có chap mới.
    sao e thấy không thích scarlet chút nào. không phải vì chiếm mất jae của yun, mà cảm giác như … scarlet đang cố trói buộc jae. dù hi sinh rất nhiều, cũng đau khổ nhiều vì tình yêu với jae nhưng e vẫn cảm thấy … không thích. tất cả mọi thứ scarlet làm đều khiến cho e cảm thấy jae bị trói buộc rất rất chặt, không cách nào thoát ra.
    Đoạn cuối có chút thôi nhưng ngọt quá. từng cảnh, từng biểu cảm của hai người cứ hiện rõ nét trong đầu khiến e cứ đọc đi đọc lại mà cười. không biết yun sẽ làm những gì đây. thật mong đọc chap tiếp quá dù biết là hơi tham và vất vả ss. ss cố lên

  2. Huhu. S com của e mãi ko dk hiện vậy ss.
    Chap ms rất hay. Pít ns s nhỉ. Hi e ngày càng thấy ghét pạn scarlet na. Cản đường giữa pạn chẻ jae vs yun. E thực sự tò mò ko pít sau này lm s jae có thể từ bỏ scarlet để đến vs yun đây. Hajz. Kái này thì phụ thuộc vào ss hết thui. Chắc là truyện vẫn còn dài dài lắm thì ms đâu vào đó được. Rất mong chap ms của ss. Ko pít giây phút ngọt ngào của yunjae có pị scarlet phá hoại ko? Hừ tức chết đk. Ss đừng hành hạ 2 pạn chẻ nữa đi mà. Ju ss rất nhìu nhìu nhìu. *e hun kái na*
    Chap ms ah! Ta iu mi.

  3. hjx.ss ak *rưng rưng* e nhớ nightmare quá đi. À nhớ ss nữa. Oaoa. Cuối cùg ss cũg ra chap ms oy. *ôm hun* *ngâm fic*. Ss cứ ra chap chậm là e lại rơi vào tinh trạg tự kỉ đó na~~.
    Hay quá đi. Hix hix

  4. Chào ss. E thua ss 3 tuổi nhưng có 1 điều thú vị là e cùng ngày sinh vs ss và e là 1 crazy fan của 5 lão và Yunjae. E biết fic của ss lâu rồi nhưng giờ e là lần đầu tiên vào nhà ss và bất ngờ khi phát hiện ss có cùng ngày sinh nhật với e. E thích giọng văn và cách xây dựng tính cách nhân vật đặc biệt là lão Boo Hâm nhà mình của ss. Thật lòng thì e muốn truyện kết thúc mau vì bão táp sắp đến rồi. Bình thường thì e bỏ qua các phần ngược tâm, áng chừng chap kết thúc ngược rồi đọc tiếp. Nhưng e hứa sẽ theo dõi từng chap của ss nên ss cho e hỏi fic của ss dự định có bao nhiêu chap vậy? Để e biết trước mà chuẩn bị tâm lí (và nước mắt). Ss ra chap mới nhanh nha. E hồi hộp

    • À này khó nói lớm vì ss vừa vik vừa nghĩ và chỉnh trang lại nội dung theo từng lúc. Ss là ng’ làm việc theo cảm hứng😦
      Dự kiến chắc tầm hơn 40 chap, cứ cho là tầm 45 đi :d
      Ss ko nói trc’ đâu nha . dự đoán thôi

  5. aigoo vừa mới thi về là em sà vào máy lên comt cho ki ki đó
    ai ai ko pit yunjae sẽ ra sao nha đọc đoạn yuong mê hoặc jae em thấy hơi ko quen hơ hơ
    yunjae còn cả 1 cục đá to tướng như thế bao giờ mới có cảnh ngọt ngào đây haizzz
    mong chap mới ss
    love you ^ ^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s