NightMare_Chap 30


Chap 30_Nơi trái tim hướng tới

-A…ư~~~~~

Phịch!!!

-Ngươi….thua rồi!! Ulee!!

Junsu ngước nhìn kẻ cao lớn kia, hắn trầm giọng , ánh mắt đỏ hướng nhìn tên  ankyl kia. Cậu có chút choáng váng dáng người đứng không vững mà loạng choạng, bàn tay cầm trượng dường như cũng không còn chắc nữa. Một kẻ là quá đủ, nếu như kẻ kia lên….cậu không nghĩ mình có thể….

-Im đi!! Zang!!

Ulee nắm chặt một bên vai đấm máu của mình, ánh mắt tức giận liếc nhìn tên đồng bạn. Hừ!! Hắn còn chưa có chết, thắng bại chưa phân , sao có thể nói hắn thua chứ, hắn còn muốn móc lấy đôi mắt trong suốt đen láy kia.

-Giỏi lắm! Không khiến ta thất vọng, nhưng chơi vậy đủ rồi!! Ta nhắc lại, ta muốn đôi mắt của ngươi….Yahhhhhh!!!

Hắn gầm lên, từng sợi gân hằn rõ trên gương mặt nhợt nhạt đầy vẻ quỷ dị, những đụn cát lớn lấp tức xoáy tròn, tiến thẳng về hướng Junsu. Cậu không hoảng loạn, chỉ khẽ hít một hơi thật dài, cây trượng trong tay sáng lên rực rỡ.

“Ta…tin ngươi!! Chun!”

…..

-Khốn kiếp!! Cái quái gì thế này??

Changmin gầm lên, tiếng chửi rủa không ngừng thoát ra. Đây rõ ràng là trêu ngươi nó mà .Cố gắng lấy lại bình tĩnh , nó nhìn chằm chằm kẻ trước mặt, cô ta dường như cũng đang ngắm nhìn nó thật thích thú.

-Ngươi thật nóng tính a~~~

Kéo dài chất giọng nhão nhợt của mình, Krim thảnh thơi ngắm nhìn cánh tay đã bị đứt lìa của mình đang dần hồi phục. Cô ta đã bị nó chém giết cả chục lần nhưng lần nào cũng vậy, cũng nhanh chóng hồi phục dáng vẻ ban đầu. Changmin tức điên lên khi cảm thấy mình đang bị ả giễu cợt nhưng nó vẫn chưa tìm ra cách để hạ Krim, nếu không tìm được yếu điểm thì không thể phong ấn.

-Thứ kinh tởm nhà ngươi….ATTACK!!!

Nó hét lớn và dầm mạnh vũ khí xuống đất, từng đụn đất lớn trồi lên ào ào như thể những đụn sóng cao ngất ngưởng của biển khơi, thể hiện sự phẫn nộ của vị Thổ vương lạnh lùng và uy mãnh. Nó muốn nghiền nát kẻ trước mắt.

-Chậc!! Thật muốn tiếp tục chơi với ngươi…nhưng đáng tiếc…thời gian hết rồi!

Ánh mắt Krim lóe lên một tia sắc lạnh, vẻ cười bỡn cợt biến mất thay vào đó là gương mặt lãnh khốc và nghiêm túc. Lần này…sẽ là đấu thực sự, Thổ vương ạ!

….

~Lửa? Ta cảm nhận được mùi của lửa? Nơi đó…._Hướng mắt về phía trước, Jae Joong khẽ nhíu lại hai chân mày. Liệu có nên cứu kẻ đó không??

Suy nghĩ một lúc, cậu quyết định sẽ tới đó. Hi vọng hắn sẽ chờ cậu đến kịp.

~Tên ngốc Kyung! Ngươi nợ ta lần này!

…..

-Ngươi…không phải!!

Tên Vankyl khẽ nheo mắt nhìn thân thể mềm nhũn dưới chân mình. Thứ này không phải là bảo vật , như vậy kẻ này không còn tác dụng gì sao?

-Ngươi…không nắm giữ bảo vật?

Hắn thích thú nắm lấy cổ áo của Heechul, ánh mắt toát lên vẻ man dại cùng thích thú. Nếu cậu không còn giá trị vậy hắn sẽ được toàn quyền xử trí, thật may mắn.

-B…buông ra….buông ta ra…_Heechul yếu ớt hít thở, khuôn mặt cậu ướt đẫm máu, thân thể mềm nhũn không sức lực, đầu óc cậu giờ choáng váng không còn nghe rõ tên kia đang lảm nhảm điều gì. Cậu thấy mệt…muốn ngủ!! Nhưng người kia, vẫn là không tới!

-Thật đẹp! Ngươi sẽ là đồ chơi mới của ta._Hắn phá lên cười, những móng vuốt sắc nhọn cẩn thận kéo lê trên gương mặt của cậu. Tiến sát lại gần Heechul, hắn chạm nhẹ lên mái tóc hung đỏ mềm mại, từ từ hít ngửi một cách say mê. Thật thơm, thật ngọt ngào!!!

Heechul vô lực phản kháng, ánh mắt cậu trùng xuống, bỗng nhiên một giọt nước mắt chảy dài nơi khóe mắt. Đột nhiên cảm thấy thật đau đớn….cho tới cuối cùng , người kia vẫn chỉ là xem cậu như một món đồ chơi, không phải là tình cảm chân thành. Chỉ là cậu cứ mãi luôn ngu ngốc ngộ nhận…

“Ta…yêu ngươi!!

 

Hankyung!!”

-Da thật trắng nha!!

Hắn xé rách chiếc áo khoác của cậu, tiếp tục gỡ bỏ chiếc áo sơ mi đẫm máu bên trong. Ánh mắt trầm trồ ngắm nhìn phần cơ thể trần trụi trong tay.

-Thật kích thích!!

Hắn liếm môi, ánh mắt thèm khát lướt nhìn những mảnh da mịn màng đang thu dần vào trong đáy mắt. Chạm lên đó, hắn thấy thực hưng phấn. Nếu như có thêm máu tươi , đảm bảo sẽ đẹp hơn.

-Ư…ư..~~~ Ngươi…_Heechul khẽ nhăn mặt, cơn đau buốt xộc lên óc. Cậu cắn chặt môi mình , cố gắng kìm nén sự đau đớn.

Tên Vankyl kia đang tra tấn cậu, hắn đang dùng những móng vuốt sắc nhọn và ghê tởm cào rách làn da trắng mỏng của Heechul. Nhưng vết dài ướt máu dần lộ ra dưới sự thích thú và điên loạn của con quái vật kia. Cậu đau đớn mà gồng người lên, cảm giác da ngực bị cào xé khiến cậu không kìm được mà bật khóc.

-Ta muốn cảm nhận da thịt thơm ngọt này!_Hắn nhe hai chiếc răng nanh ghớm ghiếp ra khỏi khóe miệng, chậm rãi cúi người xuống sát cơ thể Heechul.

-K..khô…không…đừng…đừng làm vậy!!!

Heechul sợ hãi kêu lên, cố gắng dùng chút sức lực ít ỏi giãy giụa. Nhưng vẫn không thể ảnh hưởng tới con quái vật điên loạn kia.

Khi cảm nhận được cái lạnh lẽo từ từ chạm vào da thịt, cậu sợ hãi nhắm mắt…

-Aaaaaaaaa!!!!

Giật mình khi nghe tiếng rú , Heechul vội vàng mở mắt, đập vào mắt cậu ngay lúc này là hình ảnh con quái vật kia đang đau đớn quằn quại trên nền đất. Không lẽ…

~Thật bệnh hoạn! Ta chưa từng nghĩ mình thu dưỡng kẻ này ._Lạnh lùng bước đi, Jae Joong tiến tới gần Heechul và đỡ dậy.

~Không sao chứ?

Hỏi cho có lệ chứ nhìn sơ qua cũng thấy là anh ta có sao. Thật tiếc khi anh ta lại chìm đắm vì cái kẻ ngu ngốc kia, yêu ai không yêu chứ yêu Hankyung….Haizz!!!

Ánh mắt Heechul trùng xuống, phảng phất nơi đáy mắt là sự thất vọng. Vẫn là không tới.

~Được rồi! Ta đưa ngươi đi, có thể lay chuyển được cái kẻ đầu gỗ kia hay không, tất cả là tùy thuộc ở ngươi._Cậu đỡ Heechul dậy và nhẹ nhàng biến mất, bỏ lại tên Vankyl kia đang thoi thóp trên nền đất, hắn cố gắng ôm lấy bả vai nhuốm máu của mình, lòng tự nhủ thật may khi Đức Ngài đã rời đi. Chợt trước mắt hắn xuất hiện hai bóng đen, hắn mừng rỡ, nhanh chóng vươn một cánh tay còn lại ra phía trước ,mong chờ sự cứu rỗi.

-Theo luật….những kẻ thất bại….

-…sẽ phải chết!

Hai bóng đen chậm rãi nói, hắn sợ hãi run rẩy, miệng không ngừng lắp bắp.

-Không…tha cho ta…van cầu các ngươi…cho ta một cơ hội nữa!!

Phừng!!!

Ngọn lửa trắng bùng lên rực rỡ, ánh lửa loang loáng làm lộ một cái nhếch mép đầy khinh bỉ. Cơ hội không dành cho những kẻ vô dụng .

-Vĩnh biệt!!

PHỪNG!!!!

-KHÔNGGGGGGGG!!!!

…..

-Hahahahaha!!!!

Tiếng cười vang khắp cả một khu rừng rộng lớn. Những đám cây cối cháy khét lẹt vẫn còn đương bốc khói, từng hàng cây dần dần tàn úa, chiếc áo xanh tươi nhanh chóng thay bằng tấm vải đen úa và tàn lụi. Trên nền đất trơ trọi có một người đang cố gắng bảo vệ cho một người đang bất tỉnh, nằm lặng yên không hề cử động.

-Một đóa hoa…luôn rất yếu ớt!

Xèo!!!Xèooooo!!!

Ả đàn bà vừa nói vừa giơ bàn tay chạm nhẹ lên bụi cây tươi tốt bên cạnh. Ngay lập tức, bụi cây héo rũ như thể bị nhiễm độc, đen đặc một màu. Hóa ra, đây toàn bộ là tác phẩm của cô ta.

-Được rồi! Các ngươi muốn thì hãy lấy đi!

Jin bất lực ném vũ khí của mình tới trước, bây giờ anh cũng không còn đủ sức mạnh để sử dụng nó nữa. Chỉ cần bảo vệ được cho Kazuya, thứ gì anh cũng chấp nhận đánh đổi.

-Nếu các ngươi ngoan ngoãn như vậy ngay từ đầu có phải tốt hơn không?

Ả chậm rãi cúi xuống cầm lấy vũ khí của Jin, ánh mắt lả lướt đầy bỡn cợt. Vậy mới nói, con người thật yếu ớt, anh ta rõ ràng đủ khả năng phản kháng nhưng lại vì bảo vệ người kia mà từ bỏ. Qủa là ngu xuẩn!

-Như vậy là đủ rồi chứ?

Jin gằn từng tiếng, ánh mắt anh ngập đầy tức giận và phẫn nộ. Nếu không đưa Kazuya đi, anh sợ rằng cậu ấy sẽ….như những đám thực vật héo úa kia.

-Oh~ Không đâu! Các ngươi phải trở về cùng ta. Sẽ không hay nếu để Đức Ngài trông thấy hai ngươi.

Ả mỉm cười, nụ cười chứa đầy vẻ quỷ dị cùng hiểm độc. Muốn được buông tha sao? Nằm mơ đi!

…..

-Hộc!! Hộc!!!

Mệt mỏi chống đỡ cơ thể trên quyền trượng, Junsu lờ mờ nhìn khung cảnh phía trước. Hai đánh một, những kẻ này thật quá bỉ ổi.

-Kết thúc thôi!

Junsu lờ mờ nhìn được , hình như cái gã cao lớn kia đang ôm một tảng đá lớn trên tay, có lẽ hắn định….ném về phía cậu chăng?

Bất lực rồi! Không thể chống đỡ được nữa, cậu đâu ngờ rằng sau khi phong ấn cái gã ẻo lả kia thì tên cao lớn này sẽ hấp thụ chính đồng bạn của mình. Hắn hấp thụ nguồn sức mạnh của tên kia, tiếp nhận gấp đôi sức chiến đấu. Cậu đành chịu thua thôi.

VÙ!!! VÙ!!!!

Cậu có thể cảm nhận thấy viên đá khổng lồ đó đang xé gió bay về phía mình, hiện giờ tới sức chạy cậu cũng chẳng còn nữa, chỉ có thể đứng im một chỗ mà chờ đợi cái chết mà thôi. Khẽ khép lại hàng mi mỏi mệt, Junsu hít sâu một hơi, chờ đợi kết cục của mình….

RẦM!!!!!

Có tiếng động gì đó thật mạnh, hay cậu đã chết và lên thiên đường rồi? Nếu bây giờ mở mắt, chắc sẽ nhìn thấy chúa chăng? Không! Cậu không chỉ muốn nhìn thấy Chúa, cậu còn muốn nhìn thấy người đó. Cậu chưa nói cho người đó biết tình cảm của mình, cậu thật không cam tâm.

-JUNSU!!! MỞ MẮT RA , JUNSU!!

Có ai đó lay cậu thật mạnh, giọng nói thực quen thuộc, vòng tay cũng thật ấm áp. Là ảo giác ư? Nếu đây là ảo giác vậy cậu không muốn thoát khỏi nó.

-Tỉnh lại đi! Junsu!! Em mau tỉnh lại cho tôi!

Yoochun gấp gáp ôm lấy cơ thể mềm nhũn của người kia trong vòng tay mình. Trái tim anh chợt quặn đau khi nhìn cơ thể đầy thương tích cùng ngập đầy mùi máu tươi của cậu.  Chiếc quyền trượng rời khỏi bàn tay Junsu, lăn tới chỗ tên Vankyl kia.

-Ngài Micky? Tại sao?

Trên mặt Zang hiện vẻ ngỡ ngàng cùng lo lắng. Hắn biết đã hấp thụ được sức mạnh của  Ulee nhưng cũng chưa chắc có thể là đối thủ của Micky Scorpion. Nhưng tên Guardian kia chưa chết, lỡ như Đức Ngài biết về vụ lá thư , sợ rằng Ngài sẽ thực sự phẫn nộ. Khi đó có hối cũng không kịp.

-Tỉnh lại! Junsu!!

-Ư…uhm!! _Junsu từ từ mở mắt, cậu lờ mờ thấy gương mặt của người đó. Mắt đau quá, nhìn không rõ…nhưng hình như là…con bọ cạp màu đỏ.

-Yoochun!! Là…. anh sao?

-Đúng rồi! Là tôi đây! Em không sao chứ? Có thể chịu đựng thêm chút nữa không?

Yoochun mừng rỡ khi thấy Junsu tỉnh lại, anh cẩn thận để cậu ngồi dựa vào một gốc cây. Hình như mắt của Junsu bị cát làm sưng đỏ lên rồi, phải mau chóng đưa cậu trở về, nếu không …

-Em không sao! Anh đừng lo!

Junsu chớp chớp đôi mắt sưng tấy của mình, khóe môi khẽ mỉm cười. Cuối cùng, cậu biết mình đã đặt lòng tin không nhầm người.

-Vậy đợi tôi , giải quyết xong tôi sẽ đưa em đi._Yoochun cởi áo khoác ngoài và đắp lên người Junsu. Sau đó chậm rãi đứng dậy, quay lại nhìn kẻ đằng sau.

-Ngài Micky! Ngài làm vậy là sao? Tên Guardian đó theo luật phải bị giết chết._Zang không biết tình cảm mà Yoochun dành cho Junsu, hắn chỉ đang lo lắng, muốn “ giết người diệt khẩu”, bảo toàn tính mạng của mình.

-Chuyện có phải những Guardian này đột nhập tới Blood Hell hay không chưa thể nói trước. Mọi chuyện phải để Đức Ngài đích thân phán xét.

Giọng nói của anh ngầm chứa sự tức giận, ánh mắt cũng đỏ ngầu một cách lãnh khốc.

-Không cần! Theo luật chỉ cần Guardian tự ý đột nhập, chúng ta có đủ quyền hạn xử trí. Ngài là đang chống đối lại Vankyl ư?

Zang bắt đầu không kiềm chế mà ăn nói bất cẩn.

-Vậy…chuyện ngươi tự ý hấp thụ Ulee,cũng là theo luật sao?

Yoochun nheo mắt, bàn tay siết chặt lại. Có lẽ sẽ không tránh khỏi đổ máu trong lần này. Nhưng dù thế nào, anh cũng cần giải quyết mọi thứ nhanh chóng trước khi Junsu không thể chịu đựng thêm nữa, anh biết con người rất yếu ớt, mà đối với cậu…anh lại càng không thể ngừng lại sự lo lắng.

Khẽ liếc lại phía sau, anh thấy Junsu đang mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.

-Ngài….ngày hôm nay ta nhất định phải giết thằng nhóc Guardian đó. YAHHHH!!!!

Có vẻ như Zang đã quyết định chiến đấu. Nếu như để Đức Ngài biết hắn đã tự ý hấp thụ đồng loại , đó chắc chắn cũng sẽ là án tử. Vậy thà liều một phen, hắn dù sao cũng nắm trong tay hai phần sức mạnh cũng không phải không thể chiến thắng. Nếu thế, tại sao lại không dám đương đầu?

Bình thản đứng nhìn những đụn cát lớn đang vây quanh mình, Yoochun biết đó là khả năng đặc biệt mà Zang đã hấp thụ từ Ulee. Không sao, khả năng mới…cũng đồng nghĩa với việc không thành thạo khi sử dụng.

Ngu ngốc!

-Là ngươi ép ta! Grừ!!

Yoochun gồng người, những móng vuốt dài nhanh chóng xuất hiện, hai chiếc răng nanh cũng mọc dài hơn. Ánh mắt đỏ ngầu ẩn sau chiếc mặt nạ hắt lên những tia tinh quang đầy chết chóc. Lần này, anh sẽ không nương tay.

RẦM!!!RẦM!!!

Từng gốc cây bị rung dữ dội và sau đó tất cả như thể bị một lực kéo vô hình, nhấc bật khỏi đất, bay cao lên không trung. Zang gồng người, những cơ bắp nổi cuồn cuộn, hắn nhanh chóng ôm những tảng đá xung quanh, ném mạnh về phía Yoochun. Anh chỉ bình thản đứng im, ánh mắt nhìn chằm chằm vào những tảng đá lớn đang tiến về phía mình. Cơn bão cát do Zang tạo ra vẫn vần vũ bầu trời, gió lốc quay cuồng, chỉ có độc vị trí của Junsu là không hề ảnh hưởng. Yoochun đã tạo kết giới bảo vệ cậu.

-GRỪUUUUU!!!! AHHHHH!!!

Zang hét lớn, hắn gồng hai tay , cố gắng điều khiển cơn lốc, những gốc cây mà  Yoochun điều khiển cũng bị bào cát hút thẳng vào. Anh vẫn bình thản , ánh mắt đỏ chăm chăm nhìn những tảng đá lớn cũng bị cuốn theo cơn bão xoáy cát khổng lồ. Rồi khóe miệng…chợt nhếch lên…

Tất cả đã đủ rồi!

-Hừ!!!

Tập trung toàn bộ sức mạnh, ánh mắt đỏ ngầu của anh rực sáng , hai bàn tay siết chặt tới mức căng cứng. Toàn bộ cơ thể như gồng lên, dồn hết khí lực tới hai con mắt.

Cơn lốc xoáy thật mạnh, Zang điều khiển nó thẳng hướng Yoochun nhắm tới. Anh vẫn đứng im không nhúc nhích, cơn bão như một con rồng khổng lồ, dữ tợn xông tới nuốt chửng con mồi.

-Ngài Micky! Ngài hết thời rồi!

Zang mỉm cười khi nhìn thấy cơn báo nuốt trọn Yoochun, dù có sức mạnh đáng sợ nhưng cũng không thể chống lại một lúc hai khả năng đặc biệt. Cái này có thể ví như cùng một lúc đấu với hai Vankyl cao cấp. Mà điều này thì không hay ho chút nào.

-Ngươi nghĩ vậy sao??

-Hả?

Phập!!!

RẦM!! RẦM!!!

Zang trợn tròn hai con mắt của mình, máu từ miệng trào ra, nhỏ từng giọt dài xuống đất. Người này…

-Ngươi vốn dĩ không biết rằng….kẻ điều khiển cơn bão cát. Chính.là.ta!

Yoochun cắm sâu những móng vuốt vào ngực Zang, anh khẽ nhếch miệng cười đầy khinh bỉ. Hắn vốn dĩ không biết rằng , cơn bão cát lớn và dữ dội như vậy là do Yoochun điều khiển những gốc cây và tảng đá lớn làm một bộ khung vững chãi, điều khiển cơn bão hoạt động theo ý muốn của anh. Cho tới giờ, cơn bão vẫn chưa ngừng lại dù hắn không hề tiếp tục duy trì.

-Ngài  Micky! Qủa nhiên…chúng ta quỳ phục ngài thật xứng đáng!

Zang bật cười lớn, hắn biết dù sao cũng sẽ không có kết quả tốt đẹp. Chết dưới tay ai cũng sẽ vậy thôi. Kẻ thất bại sẽ là kẻ hứng chịu kết cục thảm khốc.

-Nếu biết vậy…ngươi lẽ ra không nên làm như thế này._Yoochun lạnh lùng nhìn hắn, rồi với cơn bão cát sau lưng, anh giật mạnh trái tim hắn ra khỏi lồng ngực và ném hắn vào trong cơn bão. Cơn bão đó giờ giống như một cái máy nghiền cỡ lớn, nó sẽ nghiền nát tất cả những thứ ở bên trong nó. Bất kể đó là thứ gì.

Cầm trong tay trái tim của Zang, anh chần chừ một chút rồi hướng nhìn tới người vẫn đang nằm thiêm thiếp ở cách đó không xa. Cần phải kết thúc mọi thứ ở đây, bởi vì có thứ còn quan trọng hơn.

PHỪNG!!!!

Ngọt lửa trắng lại một lần nữa vô tình và lạnh lẽo bùng lên. Kết thúc một cuộc huyết chiến đầy dữ dội.

…..

-Van xin ngươi!! Cứu anh ta đi!! Ta cầu xin ngươi!!

Changmin quỳ gục trên nền đất lạnh lẽo, trong vòng tay nó là một cơ thể đẫm máu, dường như đã không còn sức sống.

Marumir im lặng đứng nhìn nó gào khóc, rõ ràng ban nãy còn chửi rủa người kia, giờ sao lại cầu xin anh cứu mạng? Con người thật là khó hiểu.

-Tên ngu xuẩn này!! Mau mở mắt ra, ngươi muốn làm ta tức chết hả?? Ai cần ngươi cứu, ai cần ngươi hi sinh tính mạng cơ chứ? Huhuhu!!

Nó gào khóc thật lớn, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Cảm giác cơ thể nằm trong tay mình dần cứng lạnh khiến nó muốn phát điên. Không !! Nó không muốn thế này!!

Marumir chậm rãi cúi xuống, bình thản nhìn người đang bất động kia. Vết thương không nhỏ, nếu không mang về cho Đức Ngài thì chắc sẽ thành xác chết mất. Ôi~ Còn cái người này, sao lại gào khóc dữ vậy, vừa nãy không phải hung hăng lắm sao? Haizzz! Thôi, mang họ về trước đã, dù sao cũng là lệnh của Đức Ngài .

-Đi thôi!

Marumir ôm lấy người bất động kia vác lên vai, nó ngỡ ngàng , vội vàng muốn giành lại. Anh khẽ nhíu mày, cái con người kì quặc này.

-Cậu không phải cũng bị thương sao? Nếu mang theo anh ta thì khi tới nơi cũng không còn sức mà đào một cái huyệt hai người nằm đâu. Còn không mau buông ra!!

Nó giật mình, rồi lại trở về dáng vẻ thất thần. Cơ thể nó cũng đau nhức ê ẩm, trên mặt còn vương đầy vết máu.Nhưng nó sợ…nó sợ cái kẻ kia chỉ cần rời khỏi tầm mắt một chút thôi là sẽ không thể thấy nữa. Hai người họ là bị Vankyl hại, liệu có thể tin anh ta?

-Ngươi…sẽ cứu Kibum chứ?

Nó cẩn trọng hỏi, bàn tay vẫn nắm lấy tay Kibum không chịu rời.

-Nếu muốn giết hai người, chuyện này quá đơn giản. Theo cậu,tôi sao phải mất công đuổi yêu nữ kia đi rồi vác theo hai người trở về làm gì?_Marumir có điểm khó chịu nói, nếu không tin anh , ban nãy cầu xin làm cái gì.

-Vậy được! Tôi đi cùng, mau mau cứu anh ta đi!

Nó sốt sắng bám lấy cánh tay Marumir, chất giọng mang đầy vẻ gấp rút và vội vã. Chỉ cần cứu được kẻ kia, nó chuyện gì cũng sẽ làm.

-Thật là…bám chắc lấy nhé!

Marumir khẽ lắc đầu, cậu nhóc này cũng vẫn còn trẻ con đi. Nhưng có lẽ tính cách cũng giống với bảo bối của anh. Haizzz!!! Lại nữa rồi, mau trở về nào!

……

Xung quang bãi dất hoang tàn vương vất một vài sợi lông vũ đen nhánh. Trong không khí còn nồng lên mùi thối rữa, Jae Joong đứng giữa mảnh đất hoang phế, cậu tức giận tới run rẩy cả thân người, hai bàn tay siết chặt tới mức nổi lền toàn gân máu. Ánh mắt đỏ ngầu tràn ngập giận dữ và cuồng loạn hướng nhìn những kẻ đang quỳ rạp trên mặt đất. Cậu rít qua kẽ răng, gằn từng chữ…

~Nói! Người…ở đâu?

 

End chap 30

Advertisements

13 responses to “NightMare_Chap 30

  1. oaaaaa bị thương hết chơn gòi hic hic
    may là đến kịp cứu đc hết chỉ còn mỗi nhân vật chính a
    đunhs là yunjae có khác ko dễ mà cứu đc nha
    liệu yun có bị biến thành pluto hông hô hô như zợ thì vui lém nha
    bọn valky đểu kia rất chi là ngứa mắt nha dám làm mấy anh bị đổ máu chết là ok gòi
    còn nhóc yulky đáng ghét ko pit có làm giề 2 người họ ko
    ô ô huhu tận 2 tuần mới ra chap hay ki ki tỷ tuần này nhân dịp 30/4 & 1/5 mà post sớm đê tỷ a
    chap nì ngắn tí ko hà
    love tỷ so much
    5ting
    ps:ô lại dẫn đầu về khoản com hơ hơ

    • No no~~~ Chap ko ngắn nha. Tới chỗ ngừng thì phải ngừng, Ki là ng’ vik fic chia chap rất đều nha. Trung bình đều là 15,16tr word mỗi chap. Ko ngắn chút nàon ha.
      Năn nỉ ta ra chap nhanh nghe còn đc chứ nói ta vik ngắn là hẻm đc nha.
      Ta sẽ suy nghiĩ ấn đề ra chap mới nhân dịp 30/4 8->

      • *bóp vai* nàng ki nói nhớ giữ lời a~~ ….thiệt đến khúc gay cấn mà cắt cái phựt…hic…hồi hộp mún chết a~…

  2. ái chà chà…đúng đoạn gay cấn thì..phựt cái nha :(( hjxhjx….có vẻ như Ki cho bên Vankyl mạnh hơn nhiều hả??? Bên Yun bị thương nặng hết à :(( Mà Au ra chap hơi chậm đó nha …lúc đọc chap này ta phải quay lại đọc 29 trước kìa …hjx
    Thích đoạn Chun cứu Su quá điiiii …cuối cùng ngài Micky máu lạnh đã bị khuất phục trước tình iu rồi hí hí…CHỉ còn đôi nv chính thôi T___T Jae ơi là Jae…Au ơi là Au =))) đừng làm bạn Yun hiểu nhầm là Jae muốn giết Yun nữa nhé
    Au ơi….4 ngày nghỉ đó….ra chap mới nhiều nhiều nhaaaaaaaaaaaaaaaaaaa^^ Thank Au nhiều.hehe

  3. Sorry ki nha.hôm qua em đọc rùi mờ hn mí com đc.hi
    a Ho mất tiêu rùi nhỉ? Lão cáo già kia tóm cổ rùi!hốhố. . .. . . . . . . . E hóng cháp mới nha!ki à tuần này phá lệ ra cháp mới nha ki. Pluto sắp xh rùi!hjhj jae nhà mìng sẽ tn nhi?. . .
    Hehe love ki nhiu nhiu.

  4. kiki nhỏ smilegirl là bợn em đó
    em pr fic của kiki cho mấy đứa bit chúng nó thích lém kiki tks em đê
    ra chap bonus nha ***long lanh**
    ps: anh em pảo trường tỷ cùng khoa hay thế nào đó với trường ĐH KHTN – ĐHQG HÀ NỘI
    hả anh em ở khoa hóa chất hay hóa dầu giề ý năm 2 gòi
    tỷ có lover chưa em pảo anh em cưa tỷ nha ****em còn đc đọc fic miễn phí****

    • Thank thank cưng nhìu nhìu =))
      Nể mặt câu cuối cùng ta sẽ ra chap mới trong ngày mai hay ngày kia. :))

      P/s: ta chưa có đâu ;;) *chớp chớp*

  5. oh yeahhhhhhhh hic hic em yêu kiki nhìu lắm huhu
    oaaaaaaaa zợ là có chap tip ko cầm lòng đc ***xì mũi**
    mau mau có đê đời sinh viên nhất định pải có 1 mối tình cho ra trò hen tỷ

  6. yêu s quá ♥
    thế là YooSu đến được với nhau rồi !!
    mà nghe cau cuối cùng của umma thì tình hình chắc sắp nổi điên lên để tìm appa rồi ^^ vui quá đi !!!
    tks s nhá !!!♥ fic càng đọc càng hay

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s