NightMare_ Chap 28


Ta thì là mà ko ép buộc mọi người phải comt cho ta. Cơ nhưng mà ta cũng giống các author khác, dựa vào phản hồi để bik fic của mk vik có hay hay không. Mọi người đọc thấy hay thì like cho ta 1 cái hay cũng bỏ chút time mà để lại vài dòng. Chứ không comt ko like ….ta tự kỉ nha! Ta bùn nha! Nhiệt tình của ta suy giảm nha~~~~

Up fic chậm chớ  than >:)

Chap 28_Đánh mất

-Jae Joong! Em định làm gì?

Yoong Woong phủ nhẹ tấm áo choàng lông lên người Jae Joong, cẩn thận quan sát nó.

~Ta phải giết Park Chan! Nhất định phải giết!_Nó rít qua kẽ răng , ánh mắt đỏ ngầu tràn đầy căm phẫn và tức giận. Đêm đó…nó còn nhớ rất rõ, ai là người đã ngạo nghễ cười sảng khoái, thỏa mãn đốt cháy trái tim của cha nó trên tay. Kẻ nào đẩy nó tới đường cùng?? Đã cướp mọi thứ của nó! Nó đã thể….

Thề…sẽ bóp chết từng kẻ một!

Không buông tha một ai….kể cả người đàn bà đê tiện kia.

-Ta hiểu! Vậy em phải phá được bí thuật của lão ta._Cậu vòng tay qua người nó, siết nhẹ lấy bờ vai mềm mại . Vì sao lần này cậu lại cảm thấy thực lo lắng, tâm tràn đầy bất an?? Sẽ không phải Jae Joong xảy ra chuyện gì chứ? Nhất định không được để Jae Joong bị tổn hại! Nhất định phải như vậy!

~Yoong! Đừng lo lắng! Em sẽ không thua , em còn phải bảo vệ Yoong nữa! Không phải chúng ta đã thề sẽ mãi mãi ở bên nhau sao? Em sẽ không để Yoong một mình!_Nó mỉm cười trấn an ánh mắt lo lắng của cậu, vòng tay qua tấm lưng gầy của người bên cạnh, ánh mắt nó dịu xuống khi nhẹ nhõm dựa vào cơ thể mềm mại của cậu. Nó dĩ nhiên sẽ thắng, nó còn phải bảo vệ cậu mà…Nó sẽ không thất hứa!

Yoong Woong yên bình ở trong vòng tay của Jae Joong nhưng ánh mắt của cậu vẫn không thôi bất an. Nếu như không còn có thể ở trong vòng tay của nó? Nếu như lời thề đó bị phá bỏ? Nếu như….nếu như …

Thật khẽ…một giọt nước mắt chảy dài trên gò má xinh đẹp, đôi môi nhỏ mím lại để kìm nén tiếng thổn thức bi thương.

 

Những thứ vốn dĩ không thuộc về mình…thật khó có thể níu giữ.

Trái tim không bao giờ được bình yên khi cứ mang nặng một nỗi lo sợ vô hình. Mãi mãi không thể thoát ra khỏi cái bóng u ám và nghiệt ngã ….

Không!

Không phải không thể thoát ra…

Mà là không hề muốn thoát ra…muốn mãi mãi được chìm đắm và nhấn chìm trong đó

Dù đau thương…dù sợ hãi…dù có là gì đi chăng nữa….

 

Ta cũng không bao giờ buông em ra!

….

Không gian lạnh lẽo, xung quanh là vô vàn những nấm mồ mang đầy vẻ quỷ dị và u ám. Những cơn gió lạnh rít qua từng tán lá, hàng cây rung dữ dội báo hiệu cơn bão đang tới gần. Phía chân trời những tia sáng cuối cùng cũng vụt tắt để lại một màn đêm đen mịt mờ….

Phật!

Chiếc áo chùng tung bay theo từng đợt gió thổi qua, dáng người thanh mảnh của nó vẫn cứ bình thản đứng yên. Khuôn mặt lạnh lùng không chút biểu cảm, hai con mắt như hai viên huyết ngọc rực sáng trong đêm đen. Cơn gió lạnh cắt da như thể muốn chà đạp làn da trắng nhợt xanh xao của nó…từng lọn tóc bạch kim dài bay phất phơ trước mắt, nó cũng chẳng buồn để ý, chỉ hướng ánh mắt chờ đợi tới khoảng u tối trước mặt.

RẦM!!!!

Đất đá bị cuốn tung, bụi bay mờ mịt, tỏa ra xung quanh dày đặc như một màn sương trắng xóa. Nó khẽ nhíu mày, khóe miệng nhếch lên đầy ngạo nghễ. Cuối cùng cũng đã tới.

-Ngươi đợi ta?

Đám khói bụi tan đi, một thân hình từ từ hiện ra. Khuôn mặt kẻ đó bị che khuất bới đám tóc bù xù, dài tới ngang lưng của gã che khuất. Trong bóng đêm, chỉ có hai con mắt đỏ ngầu như dã thú là hiện rõ mồn một. Gã nhếch miệng cười, tiếng cười khanh khách vang lên trong không gian lạnh lẽo chỉ có tiếng gió rít.

~Phải! Ta đợi để giết ngươi._Jae Joong hướng ánh mắt lạnh lẽo nhìn gã, người bác họ đầy cao quý. Đã từng ngồi ở ngôi vị cao nhất, giờ đây nhìn gã như thể một tên hành khất đầy thảm thương với thân thể cùng bộ quần áo thật dơ bẩn. Gieo nhân nào ắt gặp quả đấy…hậu quả ngày hôm nay cũng là lẽ dĩ nhiên mà thôi.

-Cháu trai! Ngươi quả nhiên rất giống Kim Shin! Không uổng công Halin vì ngươi mà trở nên như vậy. Đứa em gái ngốc! Nó mãi mãi không hiểu vì sao mình lại làm như vậy._Park Chan ha hả cười, trong tiếng cười nhạt phảng phất một nỗi bi thương cùng ai oán. Ba người bọn họ rút cục là vì cái gì? Rút cục vì sao lại tan vỡ?

~ Nói nhảm ít thôi! Sau khi tiễn ngươi đi, ta cũng sẽ giúp hai kẻ ti tiện các ngươi đoàn tụ sớm._Lạnh lùng bẻ gãy lời nói của gã, nó từ từ chuyển tư thế…..Cuộc chiến sắp bắt đầu!

-Ta…cho tới cuối cùng vẫn không thể có được thứ mình ao ước! Hahahahaha!!!_Ngửa đầu cười điên loạn, Park Chan như thể bi thống mà gào lên….Gã cho tới cuối cùng vẫn không có được người đó…

Nếu không thể có được trái tim ngươi…

     ….vậy ta sẽ thiêu đốt nó!

Ngươi không sống vì ta….vậy ngươi sẽ chết vì ta!

 

GRÀOOOOOO!!!!

Jae Joong khẽ nhíu mày, Park Chan sau tiếng rú ghê rợn như mãnh thú đã nhanh chóng thay đổi hình dạng. Từng mảng quần áo trên người gã không thể bao bọc được cơ thể đang ngày một to lớn mà rách toạch thành từng mảnh nhỏ, rơi lả tả xuống nền đất ẩm ướt. Từng cơ bắp của gã nổi lên cuồn cuộn, khuôn mặt cũng dần biến đổi…Hai chiếc răng nanh nhọn hoắt vươn dài ra ngoài khóe miệng, móng vuốt từ tay cũng trở nên đen đặc lại, mọc dài như những thanh kiếm lưỡi lúa đầy ghê tởm.

Bí thuật bị nguyền rủa!

QUỶ THUẬT!!

Đã chọn cách này vậy nghĩa là gã đã chẳng còn luyến tiếc điều gì, đã đánh đổi tất cả những gì mình có trong trận chiến ngày hôm nay. Luyện bí thuật này cũng đồng nghĩa tự mở ra hỏa ngục tiễn đưa chính mình…

~Tôi sẽ không thua!

Bình thản nhìn quái vật trước mặt đang trừng mắt nhìn mình. Jae Joong nhẹ nhàng trút bỏ tấm áo chùng bên ngoài. Một cơn gió lạnh chợt ùa qua, mây dần nhường chỗ cho ánh trắng sáng trên cao…Soi rõ thân hình mỏng manh yếu ớt trước mắt quái vật.

 

-Trong trận chiến này! Ta sẽ là kẻ thắng!

Giọng nói ồm ồm của gã từ cái miệng gớm ghiếc thoát ra. Khuôn mặt gã giờ nhìn như một con thú, cái miệng kinh tởm lởm chởm toàn những chiếc răng sắc lạnh, chốc chốc lại thở ra những đám khói nhỏ. Park Chan giờ hoàn toàn trở thành quái vật, không thứ gì có thể cản được sức mạnh to lớn mà bí thuật mang lại…Trừ phi…

~Có thể trở thành quái vật…không phải chỉ có mình ngươi!_Dứt lời, cả thân người Jae Joong run rẩy mãnh liệt, nó cũng ….sắp biến hình.

~Ư….ư..ahh~~~

Từng đợt khí lạnh thoát ra từ miệng, Jae Joong run rẩy ôm lấy cơ thể mình, mái tóc bạch kim biến đổi trở thành một màu trắng toát , gương mặt cũng xanh xao, làn da trắng như bạch phấn…từ từ hai chiếc răng nanh mọc dài vươn ra ngoài vòm miệng. Hai bàn tay cong lên, những chiếc móng vuốt sắc nhọn cũng dài một cách bất thường. Tuy cũng là biến đổi nhưng hình dạng của Jae Joong so với ban đầu bất quá chỉ là ngoại hình chứ không hề thay đổi kích thước cơ thể cũng không trở nên dị hợm và ghớm ghiếp như gã.

Đây …là hình dạng thật sự của Vankyl!

Những con quái vật đẹp  lạnh lùng và ghê tởm!

 

~Bắt đầu chứ??

Tiếng nói cũng thay đổi trở nên trầm và âm vang, nó trừng lớn mắt , thích thú nhìn Park Chan. Có thể bắt đầu rồi…

GRÀOOOOO!!!!

Tiếng rú ghê rợn của hai con quái vật hòa cùng tiếng gió rít đến lạnh người. Mọi thứ đã bắt đầu, trận chiến sinh tử giữa hai kẻ đứng đầu, chỉ có một trong hai có thể sống sót. Liệu kẻ chiến thắng sẽ là ai?? Và kết cục cuối cùng của bi kịch sẽ là gì?

Những thứ vốn dĩ không thuộc về ta….

         …..ta sẽ không thể níu giữ được!

Tất cả…đều là số phận!

…..

 

 

CHOANG!!!

-YoongWoong!!! Phải dừng Jae Joong lại! Không thể để cậu ấygiếtParkChan._Yoochun mở toang cánh cửa lớn và chạy nhanh vào, hướng người đang ngồi trên ghế mà nói, khuôn mặt anh tràn đầy vẻ bàng hoàng và sợ hãi.

-Vì sao?

YoongWoong đứng dậy, khẽ nhíu mày nhìn anh. Jae Joong đã đi từ lâu, cuộc chiến chắc chắn cũng đã diễn ra. Vì sao Yoochun lại nói không thể giết Park Chan??

-Park Chan dùng bí thuật bị nguyền rủa, bí thuật đó không bình thường , giết lão ta sẽ đồng nghĩa với việc Jae Joong sẽ kế tục trở thành quái vật điên loạn._Anh khó khăn nói, hơi thở cũng chưa thể điều hòa bình thường. Nếu không dừng Jae Joong lại, chắc chắn sẽ có một bi kịch thảm khốc xảy ra.

-Ý cậu là…Jae Joong sẽ phát điên và trở nên giống như Park Chan?_Cậu trầm giọng hỏi lại, ánh mắt mông lung hướng nhìn anh.

-Đúng vậy! Không thể để cậu ấy giết lão ta!

-Nhưng…giờ đã quá muộn để dừng trận chiến lại._Cậu cụp mắt xuống, chậm rãi xoay người. Bây giờ có tới đó cũng không thể dừng cuộc chiến lại. Chỉ còn một cách….

-Cậu đi đâu vậy? YoongWoong à!

Anh cảm thấy thái độ của cậu có gì đó không ổn. Nhưng Yoong Woong không đáp lại chỉ lặng lẽ bước ra khỏi phòng và biến mất. Yoochun thẫn thờ đứng một mình, ngây ngốc không hiểu phải làm gì.

Ta sẽ  không bao giờ buông tay em ra!

 

Em là thứ duy nhất mà ta có trên thế gian này!

 

Jae Joong à! Em là của ta…chỉ thuộc  về  ta mà thôi!


Vì em…ta sẽ  làm mọi thứ!

 

Trên hành lang dài chỉ còn vang vọng tiếng bước chân vội vã và gấp gáp. Đêm nay ánh trăng trên cao sẽ chứng kiến tất cả… Ai sẽ là kẻ chiến thắng!

……

RẦM!!!!!

~Grừ..ư..ư…~~~~

Đất đã xung quanh bị dội lên , cây cối đổ rạp thành từng mảng , nằm la liệt như thể có một cơn bão lớn vừa quét qua, toàn cảnh là một mảnh hoang toàn và đổ nát…Nhưng mọi thứ vẫn chưa dừng lại.

-Ngươi sẽ thua!

Park Chan hé con mắt đỏ ngầu của mình nhìn Jae Joong. Nó đang nằm giữa một đống đá vụn sau cú ném của gã. Trong một hồi đối chọi, hai người vẫn chưa phân thắng bại.

~Ngươi nghĩ vậy sao?

Nhếch miệng cười, nó lập tức đứng dậy và lao tới phía trước….

RẦM!!!

GRÀOOOOOOOOOO~~~

RẦM RẦM!!!!!

Một dọc cây thông đổ rạp bởi sức mạnh kinh hoàng từ hai con quái vật. Nó bóp lấy cổ gã , đẩy mạnh Park Chan tới phía trước, ma sát và va đập không thương tiếc với những chướng ngại vật đằng sau lưng. Gã rú lên khi dường như cảm thấy những chiếc xương trong người mình đã không còn nguyên vẹn…kẻ trước mặt gã quá mạnh!

-KHÔNG!!!

Gã đẩy mạnh nó ra và định chạy thoát khỏi gọng kìm như thép đang gần bẻ gãy cổ mình. Nhưng chỉ vừa mới rời mặt đất thì… RẦM!!!!

Gã bị ném mạnh xuống đất, ngay dưới cơ thể gã đất đá bị lún xuống tạo thành một cái hố lớn. Đầu óc choáng váng , gã chực đứng dậy…nhưng…

PHẬP!!!

Phất phơ trước gương mặt gã là một mái tóc bạch kim trắng toát kì dị, khuôn mặt ác quỷ đẹp tà mị dưới ánh trắng bạc lạnh lẽo. Gã biết…kết cục của chính mình…đã biết từ rất lâu rồi!

~Kết thúc rồi! Park Chan!

Jae Joong đè trên người gã, nó nhếch miệng cười ngạo nghễ nhìn kẻ thua cuộc trước mắt. Không ai mạnh bằng nó, không ai có thể thắng được nó! Nó_Đã thắng rồi!

Những móng vuốt sắc nhọn từ từ giương lên và nhắm thẳng thứ nóng hổi đang ẩn sâu dưới lồng ngực kia. Kết cục của kẻ thua cuộc…

GRÀOOOOOOOOOOOOOO!!!!

…sẽ rất thảm khốc!!!

Máu tanh tràn ra xung quanh, một màu đỏ nhức nhối hòa cùng hương vị nồng đậm ẩm ướt của đất. Hàng cây xào xạc lay động vì những cơn gió dữ dội thổi qua, ánh trăng trên cao vẫn lạnh lùng ngước nhìn mọi thứ.

Trăng muốn biết….đêm nay ai sẽ là kẻ chiến thắng!

~Vĩnh biệt!

Cầm trong tay trái tim thấm đẫm máu tươi của gã, nó thỏa mãn mỉm cười. Khuôn mặt trắng toát vương vẩn những vệt máu dài hòa cùng ánh mắt đỏ ngầu như huyết ngọc , nơi bàn tay phải, những dòng máu đỏ tươi vẫn đang tí tách rơi, len qua những kẽ tay xương xẩu, ghớm ghiếp chảy ướt khuôn mặt kẻ đang thoi thóp nằm bên dưới…

 

Sẽ rất nhanh thôi…ta sẽ phá hủy thứ quan trọng nhất của ngươi!

Shin à!

 

Gã hướng ánh mắt mờ mịt nhìn lên bầu trời cao vời vợi, tâm hồn như lại chìm đắm vào một cõi hư không vô định nào đó. Gã nhìn thấy….

Một ngày nắng đẹp, từng hàng cây tùng bách xanh rì rào bên đường như thể đang cùng nhau hòa tấu một bản nhạc du dương khiến người người say đắm. Ngày đó….giữa rừng cây tràn ngập màu xanh như thiên đường ấy…

Ngươi đã xuất hiện! Xinh đẹp và lạnh lùng như ánh trăng hàng đêm ta vẫn ngắm nhìn.

 

 

Cũng từ ngày đó…ta đã muốn có ngươi….và..

…ta biết mình muốn có ngươi nhiều tới mức nào! Muốn ngươi nhiều tới mức để ngươi hòa cùng ta làm một. Để chúng ta là một thể thống nhất, để người mãi mãi chỉ có thể thuộc về ta.

Nếu không thể có ngươi…ta sẽ phá hủy ngươi, sẽ phá hủy thứ quan trọng nhất của ngươi.

Shin à!

 

PHỪNG!!!!

Ngọn lửa trắng bùng lên dữ dội thiêu đốt thứ nhuốm đỏ một màu của máu. Cùng với tiếng rú thảm thiết của kẻ bại trận là tiếng cười thỏa mãn của kẻ nắm giữ lưỡi hái tử thần trong tay. Một đêm phủ đầy máu và hương vị tanh nồng nhức nhối…

GRÀOOOOOOO!!

 

~Hahahahahaha~~~

Cơ thể gã hòa cùng ngọn lửa trắng , thiêu đốt tất cả những thứ nó liếm tới. Jae Joong một thân nhuốm đầy máu thỏa mãn ngắm nhìn kẻ đang gào rú trong màn lửa thảm khốc.

Thắng rồi! Nó thắng rồi!

Hahahaha!

 

Chìm đắm trong men say chiến thắng , nó chợt cảm thấy thứ dịch lỏng toát ra hương vị tanh nồng này thật đẹp đẽ, từng giọt từng giọt …ngọt ngào và thỏa mãn. Nó muốn…muốn nhiều hơn nữa….muốn thật nhiều máu hơn nữa…

Phịch!

Đáp xuống nhẹ nhàng, cậu lắng nghe mọi tiếng động xung quanh, rồi phía trước mặt chợt bùng lên một màu chói sáng. Cậu biết đó là gì …và cũng biết chuyện gì sẽ xảy tới ngay lúc này.

Bước chân vội vã tới nơi đó, cậu khẽ mỉm cười thật xinh đẹp. Dưới ánh trắng, đôi mắt đen láy của cậu đẹp và sâu thăm thẳm như một dải thiên hà rực rỡ.

 

Tôi…sẽ không buông tay em!

Không bao giờ!

~Máu…ta muốn máu!!! Hừ..hừ~~

Ngắm nhìn hai bàn tay nhuốm máu của mình, ánh mắt nó đỏ ngầu như một con mãnh thú đang thèm khát con mồi. Nó cảm thấy từng tế bào trong cơ thể đang nóng lên, rạo rực ham muốn thứ dịch lỏng này nhuốm đỏ mọi thứ xung quanh. Sẽ thật đẹp nếu như tất cả đều là máu…

Thật chậm rãi…tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ số mệnh đang di chuyển. Kẻ bại trận không nhất thiết sẽ là kẻ thua cuộc cũng như kẻ còn lại…cũng sẽ không luôn là kẻ chiến thắng. Hoặc như chiến thắng nhưng…sẽ không phải là kẻ có được mọi thứ.

Thắng….nhưng lại mất đi tất cả!

 

Jae Joong!

 

-RẦM!!!

 

-JAE JOONGGGGG!!

Yoochun cùng Hankyung chạy nhanh tới, hai người kinh hoàng nhìn khung cảnh trước mắt . Họ…tới trễ rồi!

Nó thẫn thờ, hình như có tiếng ai gọi nó…Sao nghe thật mơ hồ và xa xăm. Mùi máu tanh quá, sao lại nhiều máu như vậy, có thứ gì đâm vào ngực nó…Đau và mát lạnh!

-Jae Joong à! Yoong Woong….cậu ấy…_Yoochun nhích từng bước lại gần nó, đằng sau anh Han kyung cũng bước tới. Ánh mắt hắn hướng tới khuôn mặt xinh đẹp đang lộ ra sau những lọn tóc đen dài…

Trống rỗng và vô hồn!

-…chết rồi! YoongWoong…chết rồi!

Hankyung run rẩy nói, ánh mắt hắn mở lớn nhìn chằm chằm vào thân thể bất động đang nằm trên mặt đất lạnh lẽo. Vẫn là khuôn mặt đó….vẫn là đôi mắt đen xinh đẹp đó..những giờ đây nó chỉ còn lại một mảng vô hồn và trống rỗng.

Nó mông lung quay lại nhìn hai người, rồi chậm rãi nhìn xuống ngực mình. Một mũi tên bằng pha lê bạc, thứ đó đẹp lung linh và huyền ảo giống như…một ai đó. Mũi tên bạc từ từ sáng lên rồi nhẹ nhàng tan biến hòa vào trong thân thể nó. Và rồi hoàn toàn biến mất!

~Yoong…Yoong…._Dùng bàn tay ghớp ghiếp của mình để nâng lên thân thể đã lạnh giá , nó dường như đã nhận thức được mọi thứ. Nhưng vì sao Yoong lại ở đây? Vì sao lại bất động như vậy??? Vì sao lại nhìn nó bằng ánh mắt vô hồn và trống rỗng đó???

Vì sao??

 

Vì sao???

 

Vì Yoong…đã chết rồi!

 

~AAAAAAAAA!!!!

Dưới ánh trăng đẹp lạnh lùng và huyền ảo, quái vật đau đớn gào thét. Trong vòng tay ghớm ghiếp nhuốm đầy máu, thân thể đó vẫn mềm mại và xinh đẹp chỉ là đã mất đi hơi ấm vốn có. Máu hòa cũng nước mắt, những hạt huyết lệ lăn dài trên má, tiếng gào thét bi thương và thống khổ như thể vang vọng khắp bầu trời đêm .

Từng hạt…từng hạt tuôn rơi…như thể sự sống và hơi thở từng chút một rời xa cơ thể.

~KHÔNGGGGGG!!! TA KHÔNG MUỐN THẾ!!!!!

Siết chặt cơ thể lạnh giá của YoongWoong trong tay, nó điên cuồng , bi thương thét lớn. Nó đã làm gì thế này?? Nó đã giết chết người quan trọng nhất của nó, đã tự tay bóp chết một nửa linh hồn của mình. Nó đau quá….đau tới mức muốn chết đi!!! Nó không muốn thế!! Không bao giờ muốn!!!

~AHHHHHH~~~

Người vẫn bất động nằm đó, khuôn mặt xinh đẹp tựa mẫu đơn khoe sắc, lặng lẽ úa tàn , sắc hồng biến mất thay vào đó là một mảng lạnh lẽo và vô hồn. Đôi mắt vẫn mở lớn , cánh môi mềm mại nhẹ mỉm cười….Người biết! Người đã có thứ mà mình muốn.

Vì em ta sẽ làm mọi thứ! Dù có là giã từ hơi thở này…ta cũng cam tâm.

 

Chỉ mong rằng…đừng bao giờ lãng quên ta.

Hãy để ta ra đi cùng với trái tim và tâm hồn của em!

Jae Joong à!

 

….Ta yêu em!

 

Từng giọt nước mắt vẫn cứ lặng lẽ tuôn rơi, ánh trăng cũng bình thản ngắm nhìn mọi thứ. Đêm nay đã kết thúc cùng với một bi kịch tràn đầy bi thương, không gian yên tĩnh nhuốm một màu thảm khốc….Vì kẻ chiến thắng hôm nay cũng chính là kẻ mất đi tất cả!

…….

Tách!

Một giọt lệ rơi trên mu bàn tay, Jae Joong khẽ đưa tay chạm lên khóe mắt, vì sao lại có nước mắt? Vì sao đột nhiên lại chảy ra?? Không phải đã từ rất lâu rồi …cậu chưa hề có thứ này sao?

Cô độc ngồi trong bóng tối , cậu cảm thấy yên bình và nhẹ nhõm. Đã từ rất lâu rồi, cậu đã quen với sự cô đơn đến đáng sợ này. Là kẻ mạnh nhất, là kẻ đáng sợ nhất, là kẻ khiến tất cả phải phục tùng….Xem ra cậu cũng đã có rất nhiều thứ nhưng…

Cậu vẫn chỉ đứng trên đỉnh vinh quang này một mình. Vẫn không bao giờ có thể được cảm nhận hơi ấm từ vòng tay mềm mại đó, vẫn sẽ mãi mãi không thể lấy lại một nửa linh hồn của mình .

Thời gian cứ thế trôi đi! Cậu chìm trong sự nghiệt ngã của số phận khi cứ mãi đi tìm điểm kết thúc cho chính mình.

Từ ngày đó…trái tim cậu đã chết!

Nhưng…liệu nó có thể hồi sinh??

Cộc!Cộc!!!

~Vào đi!

Nhanh chóng lấy lại phong thái vốn có, Jae Joong hướng nhìn ra cửa. Người gõ cửa bước vào, cậu hơi ngước mắt lên…Không phải Yoochun, người này là…

~Tae min?? Có chuyện gì vậy?_Cũng lâu rồi cậu mới gặp lại thằng nhóc này.

-Đức Ngài! Có chuyện lớn rồi!

Taemin cúi mặt, cung kính quỳ phục xuống sàn. Qua giọng nói của nó thì hình như đã xảy ra chuyện gì không tốt lắm.

~Nói đi!

-Em vừa phát hiện….các Guardian của Suzerain đã đặt chân tới lãnh địa của chúng ta.

XOẢNG!!!

Chiếc ly thủy tinh rơi xuống nền nhà vỡ thành từng mảnh nhỏ, dòng rượu vang đỏ trong suốt lan ra khắp nơi. Bên ngoài , gió cũng đã trở nên thật dữ dội.

 

Trái tim ta….liệu có thể hồi sinh??

 

End chap 28

Advertisements

20 responses to “NightMare_ Chap 28

  1. ki ki yên tâm fic ki bao giờ cũng là loại tốt hảo thượng hạng
    ko sợ bị chê đâu
    1 tuần 1 chap ki keo kiệt nha
    chờ chap mới của ki
    love ki
    PS:ki ki có vote cho các giai ở 360kpop hông
    ta vote rùi đó

    • :-ss 1 tuần 1 chap ~~~~
      Aiya, 2 tuần 1 chap :d
      Đó là lịch post ^^ Thông cảm ta nha. Mà cưng chưa comt về fic = =, này tính spam nhá

    • Ta vote cho các zai rùi * mắt long lanh*
      Ta dồn hết money để vote T^T Nhất định mún các zai thắng.

      Ta sn 93 nha~~~

  2. hehe kiki tỷ bình tĩnh hôm nay sao nhìu người mún spam thế em bị spam 1 lần roài
    em chỉ mún giải thích chút việc thui mừ
    kiki học típ hay làm đó năm nay em thi đh lo quá xá kiki ạ
    èo nói zợ thui em pải chuyển qua fic tí nhỉ hông là bị spam
    té ra park chan yêu papa của jae hú hú đọc đến đó em lại thấy thích thích chuyện tình của mấy cụ
    tiếc cho bác chan bác shin lại yêu mẹ jae zợ là hông có cặp BL nữa rùi
    yunyun đến gòi hồi hộp quá
    PS:2 tuần mới ra chap kiki thiệt độc ác quá xá
    love kiki

    • Ta xin tự giới thiệu, nà ta đang nà sv năm 1 của đại học dược hn :))
      Nên mới có mí vụ “chăm sóc” sặc mùi hóa chất >:)
      Cái nì là chuyên môn :))
      Thi đh rùi, năm nay có sử trg thi TN đó, cố gắng rèn luyện nha cưng :-*

  3. xin chào ki,ss là mem mới mò vào đây nên chưa bao giờ com cho ki cả,nên xin dc làm quen nhe
    Công nhận chap này bi thương thật,tuy nhân vật park chan chỉ là nhân vật phụ nhưng cách viết của ki rất ấn tượng,ss có thể cảm nhận dc tình cảm của người ấy,ko có dc trái tim người thì sẽ hủy đi tất cả thứ quan trọng của họ ,tuy cách yêu này có vẻ tàn nhẫn nhưng nó cũng thể hiện tình yêu mà chan dành cho shin,ss rất thích ^ ^
    tình yêu của yong cũng hay nữa,chỉ tội nghiệp jae thui,tuy thắng nhưng lại là người mất tấ cả,huhuhu T^T,hy vọng với yun ,jae có thể tìm thấy hạnh phúc nha
    P/S: gọi ss là mido nha,ss rất thích các fic của em,mong từng chap nè heheheh

    • Hoan nghênh ss mido tới nahf em :-*
      Ayda~~~ E là ng’ rất thích các cp phụ nhưng mà sợ các rds chê lê thê dài dòng nên toàn phải tiếc nuối rút ngắn lại T^T
      Chứ ko nà e hơi bị thik mí vụ tềnh tay ba tay bốn đấy >:) Cứ cho các anh iu nhau tứ tung là hơi bị khoái.

      Hivongj ss sẽ típ tục ủng hộ e nha :-*

  4. hahaah,ss cũng ủng hộ cp phụ nha,nhưng mà tay 3 dc rui còn tay 4 phức tạp quá ss ko chịu nổi haahah,ss sẽ ủng hộ em mọi lúc ^ v ^

  5. Hix hix Ki ơi, Ki cho mình hỏi chút là tại sao Yoong lại chết vậy? Bị Jae giết sao và chi tiết mũi tên pha lê bạc đâm vào ngực Jae là do Yoong biến ra để bắn vào giúp Jae tỉnh lại hả? Xin lỗi vì mình hơi chậm tiêu nên đọc không có hiểu đoạn này lắm hix hix ~,~
    Ki viết fic này rất là hay nhé, cốt truyện lạ và lời văn khá mượt, rất ổn đó.
    Và một đoạn nữa là nếu mình không nhầm thì có vài đoạn trong chap trước đây bạn có đề cập là mẹ Jae bị bố Jae bỏ rơi nhưng sao bây h lại là ngược lại vậy? @.@
    Nếu mình có gì nhầm lẫn thì bạn bỏ qua cho mình nhé. Rất vui được làm quen với bạn ^^

    • Ầy chiện Yoong bị Jae giết nà hoàn toàn ko có j’ phải phủ nhận. Yoong mún dùng mũi tên bạc để giúp Jae thoát khỏi lời nguyền của bí thuật nhưng ko ngờ Jae lại quay ra tấn công -> die.
      Trc’ khi chết Yoong chỉ kịp đâm mũi tên đó vào ngực Jae.. Còn chỉ tiết mami Jae bỏ rơi baba Jae là đúng chứ ko có chiện baba Jae bỏ rơi mami Jae. Hiểu đơn giản như này baba iu mami nhưng bác họ iu baba =)) mami ko iu ai hết , thương mỗi Jae bi =)))

  6. hôm wa mình đọc bằng điện thoại nên ko có com được
    hôm nay mình lên để com bù >_<
    mà sao Yoong chết rồi mà xác vẫn còn nguyên vậy bạn ???
    hic mong sao bạn Yun mau tới để có kịch vui mà xem ^.^
    ra fic sớm nha ban5~~~ fic hay lắm ^^

    • Yoong chết mà xác vẫn còn nguyên vì đơn giản Yoong chết là vì bị Jae giết, giết ở đây là bị Jae dùng móng vuốt ” xử” =.=!
      Yoong từ bỏ sự bất tử nghĩa là sẽ tương đương với một con người, khi bị thương hay bị tấn công , khả năng die là dĩ nhiên. Vì h Yoong ko khác j ng’ bình thường ngoài khả năng có pháp thuật ra :))
      Vì trái tim ko bị mất nên dĩ nhiên thân xác vẫn vẹn nguyên :))

  7. hihi, em đọc fic này của ss lâu lắm rùi, thật sự rất hay và cuốn hút, e rất thik và cảm ơn ss nữa vì nhờ ss em cao thêm được mấy phân nhờ chiều cao của cái cổ
    hihihi, đùa vui tí thui. thật sự em vẫn hay vào đọc chùa fic của các ss thui^^, tại dốt văn nên chẳng bít comt gì ngoài khen hay 🙂 nhưng hum nay tại có chỗ k hiểu nên đành nhảy vô hỏi thử. e không hiểu yoong đã là gì để cứu jae khỏi lời nguyền đó. tại chỗ đó lúc đầu chỉ để ý đến việc yoong chết nhưng rồi ngẫm lại, thấy có cái gì đó, ưm , không rõ lắm. ss giải thik cho e nha

    • Cưng có nhớ cái chỗ mũi tên bạc không? Yoong vì sao là Vankyl lại chết ? Tại sao lại chết như một con người bt??

      Ta định sẽ nói rõ ở đoạn sau nhưng vì e hỏi nên ta gợi ý đó. Yoong cứu Jae giông với khi Yun bắt được Jae ở chap Tử nguyệt ^^

  8. Hìhì…theo bạn ki đọc chùa từ hè đến h ….nhưng hok dám cm ~_~ vì ta ngại cm ko hay ….còn về fic , ban viet những khúc hành động rất hay ^0^ ….còn yunjae …hịhị..ngọt thì có ngọt nhưng mình lại chỉ thix yunjae là của nhau …ko thich có nguoi khac chen vào như Youngwoong chẳng hạn…hìhì ..đây là ý kiến cá nhân của mình thôi …fic của ban viet rat hay …minh se ung ho den cuoi cung ^^
    .
    .
    .p/s: làm wen vs ky kái nè ^^

    • Dĩ nhiên YunJae là củan hau nhưng một tìnhy êu quá bình yên cũng khiến cho ng’ ta cảm thấy bất an. Nếu như có thử thách và khó khắn thì mk nghĩ ty đó sẽ bền chặt và sâu sắc hơn nếu chúng ta có theể ượt qua nó.

      Ở đây là YunJae, nếu như Jae có thể vượt qua bức tường lớn để tới với Ho , mk nghĩ Ho sẽ hạnh phúc và cảm thấy ty này sâu sắc và chắc chắn hơn b h hết ^^

      Rất vui đc mần quen naz :-*

  9. fic hay lắm đó s ạ ^^
    * gãi gãi * ngượng quá từ đầu fic đều đọc chùa của s mãi , đến bây giờ mới com 😦
    tình yêu của pama trong này rất chi là gian nan à nha Ki thương mấy ổng tí đi ==” cứ cho mấy ổng xa cách mãi thế này reader cũng đau lòng lắm TT.TT
    Cơ mà đọc fic của s rất là hấp dẫ nhá ^^ đọc cái là nghiền luôn, không dứt ra được

    p/s : tình hình là bây giờ là 2h11′ trưa e đang rất đói ( chưa ăn sáng ) mà e không thể nào dứt khỏi cái fic để đi ăn được 😡
    s cố gắng lên nhé ^^ yêu s 😡 ♥

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s