NightMare_Chap 25


Chap 25_Loại Bỏ

Tháp Phía Đông

-Mấy người này bị sao vậy?

Changmin nhăn nhó liếc nhìn vào căn phòng đóng cửa kín mít. Rõ ràng không thể giữ chân hai kẻ kia, họ sẽ tới lúc phải rời đi, chỉ là có lẽ chưa nói lời từ biệt . Nhưng cũng đâu cần làm ra cái thái độ đó. Thật kì lạ!

-Aiya! Nhóc à! Em còn nhỏ chưa hiểu được đâu._Kazuya khẽ lắc đầu, khua khua ngón tay trỏ trước mắt nó. Nhìn qua cũng biết ba con người kia bị lậm nặng rồi . Không biết nên nói gì đây, chỉ là có tình cảm với Vankyl…..điều đó thật sư không hay chút nào.

-Chắc ba người họ sẽ không làm gì ngu ngốc chứ?

Jin chau mày suy nghĩ. Kazuya ngồi bên cạnh chợt nhảy dựng lên:

-Không lẽ đi tử tự sao?

-Yah!!! Không phải chứ? Sao lại nghiêm trọng thế?

Nó cũng trợn mắt mà nói lớn. Jin vội vàng bịp miệng nó lại, đưa một ngón tay lên và…-Suỵt!

-Ai nói là đi tử tự. Toàn nghĩ bậy bạ!

Jin khẽ gắt nhỏ, từ phòng khách tới căn phòng đang đóng kia cũng không phải quá xa đâu. Mấy cái miệng này thật không biết ý tứ.

-Vậy là sao chứ?

Kayuza chu miệng hỏi, vẻ xinh đẹp yêu nhân càng được thể hiện rõ rệt.

-Anh sợ, mấy người đó…nhất là hội trưởng…Có lẽ nào sẽ đi tìm không?

Jin nhỏ tiếng, khẽ nói với hai cái đầu chụm lại.

-Hả??? Đi tìm??? Không phải chứ?_Kazuya há hốc mồm kinh ngạc.

-Đừng đùa! Đi tìm mấy kẻ đó, tới Blood Hell chắc?_Nó lắc đầu, chuyện này…không có khả năng.

-Sao biết trước được, hội trưởng nghĩ gì chúng ta không thể hiểu, biết đâu đấy._Jin trầm ngâm nói, mấy chuyện về tình cảm không thể nói trước. Nhất là còn chưa có biết tình cảm của hội trưởng với Đức Ngài của Blood Hell là như thế nào.

-Đúng vậy! Không biết hội trưởng sao, chứ Junsu và Heechul hình như kết đậm rồi. Mấy bữa nay cứ như mấy pho tượng trưng bày trong viện bảo tàng ý._Kayuza gật gù.

-Nhưng…nơi đó đâu phải cứ muốn là tới được! Em ..không thích chỗ đó!

Nó cho tới giờ vẫn chưa quên cái lần đầu tiên đặt chân tới Blood Hell để cùng Lão Tử kí cái hiệp ước gì gì đó. Cái nơi đó….thực sư không phải nơi dành cho con người, giờ nghĩ lại nó vẫn còn cảm thấy muốn ói khi nhớ tới cái mùi tử khí và những con Akuma gớm ghiếp cứ lảng vảng xung quanh những nấm mồ lạnh lẽo.

-Chuyện này….RẦM!!!! XOẢNG!!!

Ba người mở to mắt nhìn nhau, tiếng động vừa rồi là….Phòng hội trưởng!!!

CHOANG!!!!

-Hừ! Hừ!!! Ngu ngốc! NGU NGỐC!!!

Hắn điên cuồng ném vỡ tan những bình sứ cổ , những mảnh vở rải đầy trên mặt sàn. Dường như đó còn chưa đủ cho cơn thịnh nộ đang hằn sâu trong đôi mắt của hắn, từ buổi sáng hôm đó, hắn đã luôn cố gằng kiềm chế. Kiềm chế! Kiềm chế! Nhưng hắn thực sự …KHÔNG THỂ CHỊU NỔI!!!

-Vì.sao? Vì sao lại đối ta như vậy?

Siết chặt hay bàn tay, cơn tức giận khiến cả thân người hắn không tự chủ mà run rẩy. Giờ đây chỉ thiếu điều hắn phá nát mọi thứ để nguôi đi ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội trong người. Hắn tức giận! Hắn phẫn nộ! Vì sao ư?

Vì người đó ra đi mà không một lời từ biệt!

Và vì hắn chợt nhận ra một sự thật nghiệt ngã….

…đối với người đó, hắn thực sự là không có ý nghĩ gì!

….những ngày hạnh phúc đó chỉ là một mình hắn ngộ nhận !

Cho đến cuối cùng….kẻ ngu ngốc…vẫn cứ là hắn!

-Ta…ta phải làm sao mới có thể có được trái tim người đây?

Mệt mỏi gục trên mặt sàn lạnh lẽo, hắn nhếch miệng cười tự mỉa. Đêm đó ,hắn đã biết Jae Joong có gì đó rất kì lạ, hóa ra thân thiết với hắn cũng chỉ là muốn lấy lại Hổ phách.

Hắn…còn chẳng bằng một viên đá!

Mà cũng đúng…viên đá đó có thể mang lại sức mạnh vô cùng lớn cho người đó. Còn hắn…hắn chẳng thể mang lại điều gì cả.

Hắn…chỉ là một con người yếu đuối!

-Ta…_Đột nhiên, hắn đứng thẳng dậy, ánh mắt lóe lên một tia tinh quang. –Ta phải đi tim Jae Joong! Phải tới Blood Hell!

Đúng! Không phải hắn đã muốn sống chết với thứ tình yêu sai trái này suốt cuộc đời ư?

Chấp nhận phản bội Chúa để có được con người đó! Hắn đã phải trả những cái giá thật đắt….hắn tuyệt đối không thể từ bỏ!

CẠCH!!!

Cánh cửa sau bao ngày đóng kín mít cũng đã mở ra. Ba người ngồi ngoài giật mình đứng dậy, hắn lao nhanh ra khỏi phòng, trên tay chỉ cầm theo một chiếc áo khoác.

-Yunho! Cậu định đi đâu vậy?

Jin nhanh nhẹn tới trước mặt hắn , chặn lại hỏi.

-Tránh ra! Tôi có chuyện cần ra ngoài._Hắn khó chịu nhìn Jin, thô bạo đẩy anh ta sang một bên.

-Không được! Cậu không phải muốn tới Blood Hell chứ?

Jin quay phắt lại và quát lớn. Hắn sững người lại, bàn tay đặt ở nắm cửa khẽ run run.

-Cậu điên hay sao mà tới đó một mình? Nơi đó là gì…cậu chẳng nhẽ còn không biết rõ?

Jin bước tới đằng sau hắn, lớn giọng nói. Tuy ba người họ nói chuyện như vậy nhưng anh không nghĩ tên này lại điên tới mức đó. Một mình tới cái địa ngục đó, hắn nghĩ hắn là chúa trời sao?

-Tôi…cần tìm một người!

Hắn trầm giọng nói, ánh mắt buồn bã dán chặt lấy cái nắm cửa gỗ. Vẫn biết nơi đó không phải muốn tới là tới, muốn đi là đi. Nhưng hắn cần gặp người đó….hắn không muốn từ bỏ tình yêu mà hắn đã cố gắng gìn giữ và bảo vệ.

-Đừng có làm bừa!

Jin tức giận quát, đi tới đó là cầm chắc cái chết, thậm chí hắn còn không nghĩ tới là đối với con người kia hắn có giá trị gì sao? Nếu người đó có tình cảm với hắn thì không nói nhưng nếu như hắn chỉ như một món đồ chơi giải trí thì …ChuyệnVankyl có tình cảm….tuyệt đối không thể nào!

Nhưng con ác quỷ máu lạnh đó….ngoài sức  mạnh và sự bất tử vĩnh hằng!

 

Chúng chẳng còn cần điều gì khác nữa.

-Mặc kệ tôi đi!

Nói dứt lời , hắn mạnh bạo kéo cửa ra. Ba người đằng sau vội vã chạy tới …Nhưng hắn chợt đứng sững lại khi …ngoài cửa là….

-Lão Tử!

Ba người đằng sau ngạc nhiên nhìn có người đã đứng ngoài cửa từ lúc nào. Hắn cũng bất giác lùi lại , nhường đường cho Hodong bước vào.

-Con muốn đi đâu sao?

Lão nhìn dáng vẻ của hắn, đôi mắt sắc bén lướt nhanh không khí của căn phòng. Có vẻ đúng như người kia đã cảnh báo, Yunho quả nhiên muốn tới Blood Hell.

-Con…muốn tới…._Hắn lúng túng , bối rối cúi đầu.

-Ngồi xuống đi!

Lão uy nghiêm nhìn tất cả rồi ra lệnh. Chậm rãi ngồi xuống ghế, Hodong chăm chăm nhìn hắn. Có vẻ như sự ra đi của người kia đã tác động không nhỏ tới Yunho. Chỉ có vài ngày, khuôn mặt uy nghiêm , bá đạo ngày nào đã trở nên hốc hác mệt mỏi, ánh mắt thì thất thần, luôn cụp xuống. Có lẽ….đứa nhỏ này đã có quá nhiều tình cảm dành cho ác quỷ kia.

-Lão tử! Con thật sự…._Hắn thực sự rất nóng vội, ngập ngừng nhìn Hodong .

-Từ bây giờ, không có lệnh của ta. Bất kì kẻ nào cũng không được tiến tới Blood Hell._Hodong gườm nhìn tất cả, giọng nói uy quyền chậm rãi cất lên. Hắn sững người , thất thần tại chỗ,

-Tại sao lại như vậy?

-Yunho! Con là Guardian Tử của Suzerain, không thể hành sự theo cảm tính. Từ giờ hãy chú tâm trông coi The Guar đi.

Lão lừ mắt nhìn hắn, nhấn mạnh từng chữ. Hắn đứng bật dậy , dường như muốn phản bác lại điều gì đó nhưng nhìn ánh mắt sắc lạnh của Hodong, hắn lại ngập ngừng không nói nên lời. Vì căn bản, lý do tới Blood Hell của hắn hoàn toàn không chính đáng, tự tới đó cũng vi phạm vào điều luật của Guardian.Chuyện này…hoàn toàn là do vấn đề riêng tư, nên có muốn cũng không thể nói gì được.

-Ta cảnh báo tất cả! Nếu tự động rời Suzerain tới Blood Hell, ta sẽ trục xuất kẻ đó ra khỏi hội đồng.

Lão đứng dậy, ánh mắt uy nghiêm nhìn khắp lượt, tất cả đều cúi đầu, không ai dám lên tiếng. Hắn tuy thực sự bất mãn nhưng cũng không thể công khai phản đối nên cũng đành im lặng tại chỗ.

Nhưng….hắn nhất định sẽ tới Blood Hell!

 

Nhất định như vậy!

…..

Xậm! Xậm!!!

Cơn mưa nhỏ làm cho đất dưới chân trở nên dính và ẩm ướt, những vũng nước nhỏ đọng lại rải rác. Tiếng tí tách nho nhỏ hòa cũng những tiếng “ xậm! xậm!” khe khẽ của những bước chân dậm trên nền đất. Màn đêm vẫn bao trùm mọi thứ , vạn vật như thể chìm vào giấc ngủ sâu chỉ có một vài bóng đen là đang chậm rãi lướt đi.

Cộc!!Cộc!!

Một bàn tay đeo găng đen thò ra từ dưới ống tay áo chùng đen , chậm rãi nắm lấy cái nắm cửa hình đầu rắn hổ mang, dậm lấy hai tiếng. Cánh cửa từ từ hé mở, ánh sáng leo lét từ bên trong hắt ra, kẻ đó từ từ tiến vào.

RẦM!!! Cánh cửa đóng sập ngay sau lưng.

-Ngươi có chuyện gì mà hẹn gặp ta tới đây?

Chất giọng mang vẻ khó chịu phát ra từ bên dưới cái mũ trùm kín mít, hướng nhìn thằng người đang quay lưng đối diện hắn.

-Ngài thật nóng nảy! Ta chỉ là có chút chuyện mà thôi._Marumir mỉm cười quay lại , trên tay là một tách trà còn đương bốc hơi nghi ngút.

-Phiền phức! Có gì nói thẳng ra đi!_Kẻ đó tức giận gỡ bỏ chiếc mũ trùm, hai chân mày gian xảo hơi nhếch lên, chất giọng khàn khẽ rít lên như tiếng gió.

-Tôi muốn biết! Ngài với Nhật Lão rốt cục đang có âm mưu gì?

Marumir khẽ mỉm cười, chậm rãi ngồi xuống. Kẻ đó hơi nhăn lại khi nghe câu hỏi của cậu ta, nhưng rồi rất nhanh vẻ thỏa mãn lại hiện trên mặt.

-Ta không hiểu ngươi đang nói gì._Lee Soo Man mỉm cười gian xảo, hai con mắt khẽ nhíu lại, cẩn thận dò xét người trước mặt.

-Ngài đang phạm sai lầm đấy!

Marumir đứng thẳng dậy, trầm giọng đưa ra lời cảnh báo. Khuôn mặt cậu ta cũng trở nên đanh lại tới đáng sợ.

-Hahahaha!!! Ngươi nghĩ mình đang làm gì hả?_Lee Soo Man phá lên cười, khinh thường nhìn người trước mặt, một thằng nhóc mà dám trả treo với lão, đúng là quá ngông cuồng. –Đang đe dọa ta ư?

XOẢNG!!!

Tách trà trên bàn chợt nổ vỡ tan tành, nước trà lênh láng trên bàn, chảy tí tách từng giọt xuống nền đất.

-Tôi đang khuyên nhủ ông!

Marumir vẫn kiên nhẫn nói, không hề biến sắc trước thái độ ngạo nghễ của lão ta.

-Sao hả? Ngươi muốn giết ta ư?_Lão chậm rãi tới gần cậu ta, vẻ mặt toát lên sự khiêu khích cùng bỡn cợt. –Muốn là đối thủ của ta ư?

-Không! Không phải tôi!_Cậu ta cúi gần khuôn mặt của lão, khóe miệng khẽ nhếch lên, đôi mắt từ lúc nào cũng toát lên ánh đỏ huyết sắc. Lão hơi nhíu mày, nhìn chăm chăm vào ánh mắt tràn đầy vẻ quỷ dị đó. Chợt…

PHẬP!!!

~Không phải cậu ta giết người! Mà.là.ta!

Lão trợn tròn hai mắt, nét ngỡ ngàng hiện rõ trên khuôn mặt dối trá. Chất giọng mềm mại , êm dịu như thể tiếng dương cầm ngân nga rót vào tai nhưng nó chỉ khiến đồng tử trong đôi mắt lão kịch liệt dãn nở. Chậm rãi nhìn xuống, những chiếc vuốt sắc và thuôn dài như kiếm lưỡi lúa đang xuyên qua khuôn ngực lão, rồi từ từ những chiếc vuốt đó rút lại….Siết chặt lấy nơi đang mãnh liệt đập nằm sâu trong lồng ngực.

-Đức Ngài! Làm như vậy thật không hay._Máu từ khóe miệng lão rỉ ra, từ từ chảy dài xuống cằm. Bên tai, lão vẫn có thể cảm nhận được hơi thở mềm mại , thơm dịu của kẻ kia.

~Vậy đối đầu trực diện với một Vankyl cao cấp sẽ là hay sao? Ta không nghĩ vậy đâu._Jae Joong nhếch miệng cười, bàn tay càng ra sức siết chặt thứ ấm nóng đang cố co bóp bên dưới lồng ngực kia.

-Ngài…là người đứng đầu. Là người đáng sợ nhất!

Lão vẫn cố giữ nét mặt bình thản, chậm rãi nói. Nhưng đáp lại, cậu chỉ ghé sát vào tai lão, thì thầm khẽ:

~Vậy thì sao? Là kẻ đứng đầu…không có nghĩa ta sẽ là một quân tử. Nếu nghĩ vậy, thì nhầm rồi,SooMan.

Cậu khẽ mỉm cười, mái tóc bạch kim rũ xuống, lơi lả trên bờ vai của lão. Soo Man có thể cảm nhận được vẻ đẹp tới tuyệt mĩ của kẻ đứng sau lưng nhưng đồng thời cũng hưởng thụ được sự khủng khiếp ẩn chứa sau nụ cười mị hoặc và dáng vẻ câu dẫn kia.

Cơn ác mộng….cho tới cuối cùng vẫn sẽ chỉ là ác mộng!

-Ngài nghĩ rằng…..giết ta, sẽ ngăn được chuyện PLUTO thức tỉnh sao? Không thể đâu! Hahahaha!!!_Lão phá lên cười, máu từ ngực chảy đã ướt thẫm lớp áo chùng, thêm nữa ở sâu nơi lồng ngực lão cũng đã cảm nhận những cơn đau buốt đang sộc thẳng lên não, bàn tay đầy vuốt kia …..thật lạnh! Cảm giác như thể nó đang muốn đóng băng thứ ấm nóng kia, thật đáng sợ!

~Soo Man! Ngươi…_Cậu phả từng làn hơi mát lạnh vào tai lão, hai con mắt lóe lên ánh sáng đỏ như thể của những loài dã thú . –Đừng nên tự đánh giá cao bản thân như thế!

PHỰT!!!

-KHỤ!!!

Lão ngã trên nền đất, miệng ộc ra những ngụm máu lớn. dù đau nhưng lão cũng không hé răng kêu, vì sự đau đớn thực sự còn chưa tới. Chậm rãi quay đầu nhìn kẻ lãnh khốc trước mặt, giờ đây lão có thể thỏa mãn cho rằng, cuối cùng cũng đã hiểu được như thế nào….là thời khắc trước khi giã từ sự sống.

Cảm giác thật không tốt lắm!

Cầm trên tay thứ ấm nóng vẫn đang co bóp, máu chảy qua các ngón tay thuôn dài, nhễu thành từng sợi chỉ đỏ rơi tong tỏng trên mặt đất. Jae Joong lạnh lùng hướng nhìn kẻ đang thê thảm nằm dưới đất, khóe môi đỏ mọng vẫn cứ nhếch cười đầy thích thú. Giết lão để ngăn cản Nhật Lão ư? Không đâu, Nhật lão là kẻ như thế nào cậu còn không hiểu rõ ư? Lee Soo Man chỉ là một con tốt trên bàn cờ mà thôi, mà quân tốt thì đâu chỉ có 1. Làm điều này, chỉ là muốn cảnh cáo Kim YoungMin mà thôi.

-Ngài…muốn giết ta thật ư?

Lão đang sợ. Phải…sợ cái thứ đang gần kề trên cổ mình, sợ cái lưỡi hái sắc bén mà tử thần đang nắm trong tay. Lão đã không thể ngờ, có ngày chính mình lại muốn van xin được tha mạng, cầu xin được rủ lòng thương. Thật đáng hổ thẹn, thật không thể tin quân cờ bị đá ra khỏi bàn cờ đầu tiên lại chính là lão. Dưới ánh mắt tàn khốc kia, lão nghĩ 1 chút hi vọng cũng là không thể. Vì nếu như lật ngược tình huống, lão cũng sẽ không nương tay.

Lạnh lùng và tàn nhẫn!

Đó là bản chất của Vankyl!

~Ngươi nghĩ….ta rảnh tới mức mang thứ này ra để chơi sao?_Cậu giơ quả tim của chính lão ra trước, huơ huơ như thể một món đồ bình thường. Marumir đứng kế bên cũng cảm thấy có chút rùng mình với biểu hiện của Đức Ngài.

-Vậy trước khi chết…ta có thể biết mình đã phạm tội gì ko? Một lời tuyên án, không quá nhiều chứ?

~Hahahaha!!! Tại sao ngươi phải chết ư?_Cậu phá lên cười thật lớn, ánh mắt sắc bén lướt nhìn lão. ~ Nghe cho rõ nhé! Là.vì.ta.muốn.ngươi.phải. chết!

~Đơn giản vậy thôi!

PHỪNG!!!

Ngọn lửa trằng chợt bùng cháy, ánh sáng bạc bao phủ lấy trái tim đang co bóp run rẩy. Một vầng hào quang sáng ngời bao phủ lấy tử thần , lưỡi hái sắc bén đã hạ xuống….cái chết rất nhanh sẽ tới.

-Không….không….KHÔNGGGGGG!!!

Lee Soo Man hét lên đau đớn khi thân xác lão bắt đầu nổi lên những đốm lửa nhỏ rồi lớn dần. Cuồng loạn giãy giụa dưới sự đau đớn như lăng trì thể xác, thân thể của lão dần dần tan biến….hóa thể thành những đốm sáng nhỏ, hòa vào không khí.

Jae Joong lạnh lùng đứng nhìn thứ trong bàn tay đang dần biến mất, khuôn mặt không hề biểu hiện chút biểu tình. Chỉ có khóe miệng là vẫn đang bình thản mỉm cười.Dùsố lượng Vankyl là vô cùng ít nhưng cũng không có nghĩa là không thể xóa bỏ một vài ung nhọt chướng mắt. Đây sẽ là lời cảnh báo tốt nhất dành cho những kẻ có ý đồ làm loạn thế giới này.

Cạch!

Một viên đá hình tròn nhỏ từ nơi xác của Lee Soo Man bất ngờ rơi xuống. Đó chính là Hổ Phách của lão. Chậm rãi cúi xuống và nhặt nó lên, cậu khinh thường và ghê tởm nhìn thứ đó , một viên đá màu hắc sắc , thô thiển và xấu xí. Ném nó cho Marumir, cậu quay đi trở ra ngoài và ra lệnh:

~Mang nó tới cho Nhật Lão!

Tất cả sẽ chỉ mới bắt đầu!

End chap 25

5 responses to “NightMare_Chap 25

  1. aki ra chap mới rùi hihi
    chap này jae lại đc dịp thể hiện sự đáng sợ của mình
    yun chap này có vẻ cứ chuyện gì liên quan đến jae là ko ổn rùi
    dạo này aki chăm chỉ ra chap mới zậy hehe em nói đùa zậy thui au cứ tiếp tục phát huy đưng giận em **mắt long lanh**
    au 5ting
    love au

  2. Hớ hớ hớ, hồi này ss chăm chỉ ghê đới nhớ;)) ra chap mới liên tục
    Cơ mà ss chưa phải lên trường ah? hay sao vậy????? ss cứ phát huy cho em~~~ hớ hớ;))
    Ss, câu này ss viết tắt chữ “không” này, sửa lại vs ah~~==
    -Vậy trước khi chết…ta có thể biết mình đã phạm tội gì ko?
    ^
    ^
    Đó ~~~~ Em hết lời rồi ~~~
    (spam trá hình nhà ss=)) )

  3. ss ơi!!! em cực cực kỳ bấn fic này nha.Nhưng ss ra lâu quá ak. mà ko biết có phải em nhầm ko mà hình như ss chia chap ở bên 360kpop với wp khác nhau á

    • Ây da, dù fic ra chậm ss cũng ko thể cố gắng hơn. Ss đi học xa, ko có máy tính, đành chịu thui. Dù rất mún vik nhưng cũng đành.
      Ss chia chap bằng nhau đó, chỉ là fic ở đây ra nhanh hơn ở 360 thui ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s