NightMare_Chap 15


Chap 15_ Cái giá của sự ngu ngốc

Part 1

Tháp Philla:

– Được rồi! Ta sẽ làm nốt._Yoochun nhẹ rút tay về, tự mình buộc nốt nút băng gạc. Junsu không nói gì, chỉ mỉm cười quay mặt đi.

– Tại sao… cậu lúc nào cũng cười?

Anh cẩn trọng hỏi, ánh mắt cũng hướng nhìn người trước mặt. Tiếp xúc với cậu một thời gian, anh đã nhận ra rằng vị Huyết Vương này có chút kì lạ. Trên môi cậu ta luôn thường trực một nụ cười, nhưng chính là nụ cười xinh đẹp đó có gì không bình thường.

Junsu nghe anh hỏi vậy có chút sững người lại trong giây lát. Nhưng cậu chỉ đơn giản lại mỉm cười, anh ta cũng thật là người tinh tế.

– Không có gì.

Cậu bình thản đáp.

– Nếu không muốn, sao lại cứ phải cố cười…

Anh cũng không có ý gì, chỉ là sự quan sát nhạy bén của anh mà thôi. Yoochun chỉ thấy rằng con người của cậu ta có gì đó thật khó đoán. Junsu quay lại nhìn anh, vẫn giữ nguyên nét cười đẹp như tranh vẽ ấy. Phải, nét cười đẹp như tranh vẽ, bất biến, vô thần, dù trong hoàn cảnh nào vẫn luôn chỉ có một nụ cười như vậy. Tranh vẽ… là tĩnh.

– Sao lại biết tôi không muốn?

Cậu thích thú nhìn anh hỏi. Thật lâu rồi mới có người sâu sắc như anh ta, những biểu hiện của cậu không phải ai cũng có thể nhận ra được.

– Nụ cười….không có ý cười!

Anh đáp bình thản, ở bên Jae Joong anh đã hiểu hết những ý nghĩa của nụ cười. Khi người ta cười không phải lúc nào cũng vì vui.

– Thật sao?

Cậu khẽ hỏi, ánh mắt chợt chùng xuống. Điều anh ta nói không sai, cậu cười không phải vì vui hay hạnh phúc. Cười, chỉ vì đó là một thói quen.

Anh lặng lẽ quan sát Junsu, lòng thầm nghĩ con người thật phức tạp, thật phiền. Nhưng con người này lại có gì đó khiến anh chú ý. Junsu có một ngoại hình khá thu hút nếu không phải nói là rất xinh đẹp. Nói đúng hơn, thì là dễ thương. Làn da trắng hồng, mái tóc mềm mại màu nâu vàng dài quá tai, rũ xuống ôm lấy gương mặt bầu bĩnh. Điểm thu hút ở cậu ta chính là đôi mắt to rất trong sáng, thoạt nhìn sẽ thấy thuần khiết đến tận cùng nhưng kì thực ở nơi đáy mắt lại hình như ẩn chứa một điều gì đó. Cậu ta luôn cười, nụ cười nhẹ nhàng và xinh đẹp như nắng ban mai, có điều nụ cười không hẳn chỉ là nụ cười.

– Có chuyện gì khiến cậu trở nên như vậy ư?

Anh hỏi, đơn giản là bất chợt nghĩ tới.

Junsu thoáng sửng sốt, cậu biết anh ta chỉ là vô tình hỏi. Nhưng điều đó cũng đủ để khiến kí ức đó từ đáy sâu trỗi dậy, một lần nữa dày vò tâm trí cậu.

Lẳng lặng quan sát từng biểu tình trên mặt cậu, anh hiểu rõ điều mình nói có lẽ là đúng. Nhưng anh chỉ im lặng, có những điều không nên cố chấp mà tìm hiểu. Dù sao đó cũng là chuyện riêng của cậu ta.

– Anh thật nháy bén!

Cậu lại cười, nhưng lần này đôi môi ấy lại gượng vẽ ra nụ cười lại thật bi thương. Khẽ đứng dậy và tiến tới gần cửa sổ, Junsu ngước nhìn bầu trời đêm bên ngoài, ánh mắt hướng nhìn một nơi xa xăm.

“Cậu ta vẫn rất thuần khiết. Một thiên thần với đôi cánh trắng.

Không giống như Jae Joong…..chắc chắn không thể giống!”

Anh khẽ thở dài, mỗi khi nhớ tới quá khứ của Jae Joong anh thật không thể nén nổi chua xót.

– Tôi …thực ra là bị ép buộc trở thành Guardian.

Đột nhiên cậu nói, những lời này sao lại có thể nói với anh, một Vankyl? Junsu cũng không hiểu, chỉ là cảm thấy anh ta có lẽ sẽ hiểu được nỗi bi ai trong trái tim mình chăng?

Anh im lặng, như thể muốn tiếp tục lắng nghe. Cậu lại khẽ mỉm cười, nụ cười như thể tự chế giễu bản thân.

– Ngay từ khi sinh ra, tôi đã là kẻ không được chào đón. Cố gắng mạnh mẽ chỉ để tự bảo vệ bản thân mà thôi.

– Vì vậy cậu trở nên như bây giờ? Dù vui hay buồn cũng chỉ đơn giản mỉm cười, thờ ơ với mọi thứ?

Anh nhìn Junsu, bình thản nhận xét. Bởi vì ở bên con người kia, anh đã hiểu sự thờ ơ, lãnh cảm với mọi điều là thế nào. Cuộc sống như vậy thật vô vị và người ta sẽ muốn nó kết thúc thật nhanh. Nhưng Jae Joong thì không thể còn cậu ta…..sẽ không khó khăn gì để làm điều đó.

Junsu nghe lời anh nói bỗng giật mình, ngỡ ngàng nhìn Yoochun. Thờ ơ với mọi thứ ư? Chính cậu cũng chưa từng nghĩ mình đối với mọi thứ là như vậy, chỉ đơn giản là không hề cảm thấy có điều gì khiến cậu phải bận tâm mà thôi. Anh ta vì sao có thể nhìn rõ tâm tư của cậu hơn cả bản thân cậu như vậy??

– Tôi… đã lâu chưa biết tới cái gì là nước mắt! Thật ngốc nghếch phải không?

Cậu nhìn anh cười gượng gạo, nói xong liền cảm thấy ngượng ngùng vì dường như ý tứ chẳng liên quan gì tới việc đang nói cả, chỉ là đột nhiên điều ấy xuất hiện trong đầu rồi cũng đột nhiên nói ra thôi. Chính bản thân cậu cũng phải ngạc nhiên vì sao lại cứ như vậy thành thật nói ra điều đang giấu trong lòng, với một Vankyl. Là Vankyl, hơn nữa còn là Red Scorpion. Nhưng thật không ngờ một Vankyl như anh ta lại nhìn thấu được con người cậu đến vậy. Có lẽ đó chính là lý do mà Guardian không bao giờ có thể khống chế Vankyl, những sinh vật đầy bí ẩn. Bởi vì họ có thể nắm giữ trái tim chăng…

– Vậy tôi sẽ mang nước mắt tới cho cậu nhé!

Anh phì cười, a, quả thực là một ước muốn ngốc nghếch. Nhưng YooChun không biết rằng, một câu đùa kia anh đã không lường tới, sẽ có ngày điều đó trở thành sự thật.

– Hahaha….Vậy tôi sẽ đợi!

Junsu cũng thích thú cười vang. Một nụ cười đúng nghĩa là một nụ cười.

Nhưng….

 

…những giọt nước mắt cũng đúng nghĩa là những giọt nước mắt.

 

Junsu…sẽ không hối hận chứ?

– Mà mai là Dạ hội của The Guar đấy!

– Dạ hội ư?

Anh ngạc nhiên nhìn cậu.

– Phải! Mà hình như ….ngài Hero cũng sẽ tới!

Cậu suy nghĩ nói. Cái này hình như là Changmin nói, nhưng hơi khó tin.

– HẢ????

Anh như thể sét đánh ngang tai, trợn mắt nhìn cậu. Không phải chứ, nếu người đó tới, chắc chăn sẽ có chuyện xảy ra. Kẻ nào lại ngu ngốc mời Jae Joong tới chứ.

……

Tháp phía Đông:

~ Đây là cái gì?

Jae Joong ngồi trên salon ăn kimbap, lãnh đạm thờ ơ liếc mắt nhìn người kia.

– Là lễ phục.

Hắn mỉm cười đáp, chăm chú kiểm tra từng chi tiết. Thứ này là hắn đặt làm, thời gian hơi gấp, sợ sẽ có chỗ nào không hoàn hảo. Để vận lên thân hình tuyệt mĩ ấy, một chút sai sót là không thể tha thứ được.

~ Lễ phục làm gì?

Vẫn là trịnh thượng hỏi. Hắn đối với việc này đã thành quen, không e ngại mà tiến tới bên cạnh cậu, ngồi xuống.

– Để dự dạ hội. Ngày mai sẽ tổ chức.

Jae Joong nghe hắn nói thế mới quay ra nhìn bộ lễ phục. Thứ được treo tren mắc kia thật đẹp, yểu điệu và kiêu sa, có thể thấy người chế tạo ra nó đã cẩn trọng tới từng mũi kim. Nhưng chắc chắn không phải dành cho hắn, bộ đó hơi nhỏ. Không lẽ…

~ Cho tên nhóc kia hả?

Cậu quay lại hỏi hắn.

– Ai?

Hắn không biết cậu muốn nói tới người nào.

~ Yulky. Không phải ngươi thích nó sao?

Cậu phớt lờ hắn và tiếp tục với đĩa kimbap của mình. Thứ này cũng không tệ, nhưng không ngon bằng cái kia.

– A….Tất nhiên là không!_Hắn phì cười đáp, dù biết đó chỉ là một câu hỏi bâng quơ của người kia những hắn cũng rất hạnh phúc. Như vậy là Người cũng đã chú ý tới hắn.

– Thứ đó là dành cho Người, ngày mai Người sẽ đi cùng ta tới dạ vũ.

~ Tại sao?_ trong miệng ngậm cái nĩa nhẹ đưa đẩy mút lấy, cậu quay lại hỏi hắn.

– Người là tù binh của ta. Dĩ nhiên chúng ta luôn phải ở bên cạnh nhau.

Hắn thản nhiên đáp, ánh mắt lóe lên những tia tinh quang.

~ Rắc rối!

Cậu ôm đĩa kimbap tiếp tục ăn, không thèm để ý tới nữa. Hắn đã quá cẩn trọng rồi, nếu cậu muốn đi thì hắn nghĩ hắn đủ sức giữ được sao? Ngốc nghếch, ở lại cũng chỉ vì có lý do mà thôi. Nhưng thôi, dù sao ở mãi một nơi cũng chán, đi ra ngoài để thay đổi không khí.

Hắn thấy cậu không phản đối, liền trong lòng như mở cờ, rất vui. Đưa cậu tới dạ vũ cùng quả thực là khá nguy hiểm, hắn đương nhiên cũng biết rằng nếu như Jae Joong muốn rời đi thì dù là hắn cũng chẳng thể làm gì. Nhưng hắn mặc kệ, chỉ cần hiện tại như bây giờ là đủ. Được ở bên cậu hàng ngày, được chăm sóc và nhìn thấy cậu, đó chính là giấc mơ của hắn. Dù có thể giấc mơ này sẽ không thể kéo dài, nhưng hắn vẫn muốn tận hưởng nó, càng nhiều càng tốt.

…….

Vũ hội The Guar

Học viện The Guar trở nên lộng lẫy bội phần bởi ánh đèn và hoa trang trí khắp nơi. Khác với sự trang nghiêm thường ngày, The Guar như khoác lên minh một chiếc áo mới, nhộn nhịp và đầy rực rỡ.

Các học viên vui vẻ cười nói, ai nấy đều chuẩn bị cho mình những bộ lễ phục thật đẹp và kiểu cách. Học viên nữ yểu điệu trong những chiếc váy dạ hội cầu kì, thướt tha, học viên nam thì mãnh mẽ với áo đuôi tôm và bộ vest trịnh trọng. Âm điệu du dương của dàn nhạc khiến không khí trở nên yên bình và dịu nhẹ hẳn lại, bỏ qua những huấn luyện gian khổ, hôm nay là đêm dạ hội a. Mọi người trò chuyện và thưởng thức các món ăn đặc biệt đầy màu sắc để chờ đợi tới màn dạ vũ đáng mong đợi nhất.

– Yulky! Cậu có muốn uống một chút vang không?

– Yulky! Ăn chút hoa quả nhé!

Cả đám người tụ tập xung quanh một chàng trai duy nhất, tuấn mĩ và hoa lệ hơn hẳn người bình thường, và còn có cả nét kiêu ngạo không che dấu khiến cho dung mạo ấy càng nổi bật hơn, thực sự rất hợp với cậu ta. Họ vồn vã, tươi cười lấy lòng cậu ta, nhưng đổi lại chỉ là cái nhìn lạnh lùng. Cậu ta không chú ý gì tới đám ruồi nhặng xung quanh mà chỉ hướng mắt tới cổng trường, như đang chờ đợi một ai đó.

Ngày hôm nay cậu đã chuẩn bị rất chu đáo, từ đầu tóc tới quần áo, cậu muốn mình hoàn hảo nhất. Chỉ để mong đổi được cái nhìn từ người ấy mà thôi.

Kéttt!!!

Một chiếc Limous đen đỗ xịch lại trước cổng trường. Mọi người hết thảy đều chợt im lặng, hướng mọi chú ý tới đó. Yulky cũng khẽ mỉm cười và tách mình ra khỏi đám ruồi nhặng vây quanh, trên gò má khẽ phớt nhẹ một dải hồng, ánh mắt như phát tinh quang lấp lánh. Cuối cùng người được mong chờ nhất cũng đã tới.

Bên trong xe:

~ Cái này là cái gì?

Jae Joong ngắm nghía cái mặt nạ hắn đưa. Sao phải đeo cả cái này làm chi, dung mạo của cậu đâu phải ai cũng biết, hắn sợ cậu sẽ hù chết đám lóc nhóc đó sao.

– Hôm nay là dạ vũ, ai cũng đeo mặt nạ. Chúng ta đừng gây chú ý, cứ bình thường như mọi người đi.

Hắn ôn nhu giải thích, rồi cũng tự mình đeo mặt nạ. Yunho biết các học viên sẽ không nhận ra cậu là ai nhưng dung mạo xinh đẹp và kiều diễm của Jae Joong chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý. Mà hắn không thích có những ánh mắt khác thường nhìn cậu, rất không thích.

Jae Joong nghe hắn nói vậy cũng không nói thêm gì nữa, đem chiếc mặt nạ kiểu cách cầu kì đeo lên, hoàn hảo che đi khuôn mặt của cậu. Kì lạ ở một chỗ là chiếc mặt nạ này dường như vô hiệu, trái lại còn phản tác dụng. Hắn ngây người ra một lúc, tự hỏi chính mình liệu có phải sáng kiến của hắn đã bị biến thành “tối kiến” rồi không, nhưng cuối cùng hai người cũng phải bước xuống xe trước ánh mắt ngưỡng mộ cùng tò mò của các học viện.

– HỘI TRƯỞNG !!!

Các học viên nhìn hắn và cúi đầu chào. Hắn bình thản khoát tay đáp lại rồi nằm tay cậu dắt đi. Jae Joong cảm thấy nhóc con của cậu cũng thật tài giỏi, bá khí áp đảo kẻ khác quả không nhỏ.

Khi đã bớt bị bá khí của Yunho áp đảo rồi, mọi người mới nhìn tới người con trai đi phía sau hắn, lập tức nổi lên một đợt bàn tán xôn xao. Dù có đeo mặt nạ nhưng thật không hiểu sao nó lại chỉ khiến cho vẻ mị hoặc của cậu càng tỏa ra mạnh mẽ, trong nét đẹp kiêu sa còn có thêm mấy phần thâm sâu bí ẩn, ám muội cũng thực quyến rũ. Cậu mặc đồ hắn chuẩn bị, bộ lễ phục rực rỡ khi khoác lên thân hình thanh thoát diễm kiều của cậu lại càng hấp dẫn tới bội phần. Mái tóc bạch kim cũng được hắn giúp buộc lại đằng sau, chỉ có hai bên mai thả xuống ôm lấy gương mặt. Các học viên trầm trồ bàn tán, chưa ai từng nhìn thấy cậu nhưng có vẻ rất được hội trưởng quan tâm.

Crốp!!

Tiếng thủy tinh vỡ nát ở một góc nhỏ, bàn tay người đó tức giận siết chặt lấy những mảnh ly vỡ trong tay, từng mảnh nhiễm đỏ lả tả rơi xuống đất. Máu cứ thế chảy, sự giận giữ cũng theo đó mà dâng tràn đỉnh điểm.

– Tuyệt đối không thể!

….

Hắn dắt cậu tới bàn dành riêng cho người đứng đầu, dịu dàng kéo ghế để cậu ngồi xuống. Dạ hội năm nay thật đặc biệt, lần đầu tiên hắn háo hức, mong chờ đến màn khiêu vũ nhiều tới vậy.

Jae Joong thì chỉ lãnh đạm ngắm nhìn mọi thứ, trong lòng thầm so sánh với những tiệc đêm của Vankyl. Cũng không khác biệt mấy, chỉ là bữa tiệc của Vankyl thì thường u ám và nồng đỏ hơn rất nhiều.

*nồng đỏ: ý là mùi máu nồng đó ^^

…..

Tháp Philla

– Anh muốn tới đó không?

Junsu khẽ hỏi người thanh niên bên cạnh.

– Thôi đi, tôi không hứng thú. _Anh quay mặt đi trả lời, tuy lo lắng Jae Joong sẽ gây chuyện nhưng dù có tới dó cũng chắc gì đã ngăn cản được. Chỉ có thể cầu mong sẽ không có gì xảy ra mà thôi. Với lại hiện tại anh cũng không tiện rời đi.

– Khụ! Khụ!!

Junsu ôm miệng ho nhẹ, thật là bỗng nhiên phát sốt, cơ thể này đúng là kì lạ.

– Nằm im đó đi!

Anh khẽ hắng giọng nói, lòng thầm nghĩ con người thật yếu ớt, hở chút là đau ốm. Cậu gắng gượng ngồi dậy, mỉm cười trả lời:

– Tôi muốn uống nước.

-Được rồi! Tôi sẽ lấy giúp._Anh ấn cậu nằm xuống trở lại và đi lấy nước. Dù sao khi anh bị thương cũng là cậu ta chăm sóc, giờ coi như trả lại đi.

Junsu nằm lại xuống giường, kéo chăn tới tận mặt. Khi nhìn cái bóng kia khuất dạng mới khẽ mỉm cười. Có lẽ không đi tới dạ hội được cũng không sao.

…..

The Guar

XOẢNG!!!!

Chiếc kính trong phòng vệ sinh vỡ tan nát, những mảnh gương rệu rạo rơi xuống. Một người đứng run rẩy nhìn chằm chằm vào những mảnh gương còn sót lại, ánh mắt như điên cuồng cùng căm phẫn.

– Không thể nào là kẻ đó. Không thể như vậy.

Yulky chống tay xuống bồn rửa mặt. Người khác có thể không nhìn ra nhưng cậu thì khác, kẻ hôm nay sóng bước cùng hắn. Chỉ có thể là người đó.

Ngắm nhìn mình trong những mảnh gương vỡ, cậu chợt cảm thấy mình thật thảm hại. Nhìn xem, mái tóc này, khuôn mặt này sao có thể so sánh với người kia. Đúng vậy, một bản sao thấp kém như cậu sao có thể so với con người thật sự kia.

– Không….ta không cho phép. Yunho chỉ thuộc về một mình ta, ta.tuyệt. đối.không.nhường.cho.bất.cứ.kẻ.nào!

Cậu mím chặt môi tới bật máu, trong đầu bắt đầu biến loạn nghĩ cách ám hại kẻ kia.

– Kim Jae Joong đã biến mất, giờ một cái gai nữa lại mọc lên. Ta tuyệt đối sẽ không để cái gai đó đâm mình.

Khẽ nhếch miệng cười, cậu ta rút điện thoại ra và bấm gọi.

Yulky biết hắn yêu con người đó. Nhưng điều cậu không bao giờ có thể nghĩ tới…chính là hắn lại đi yêu một Vankyl.

Chính vì điều đó mà cậu đã phải trả cái giá thật đắt cho sự ngu ngốc của mình.

Part 2

– Người ở đây một chút nhé, ta ra ngoài có chút việc.

Hắn mỉm cười, nhã nhặn đứng lên. Jaejoong phớt lờ coi như không nghe mà cứ tiếp tục chú tâm vào ly rượu vang của mình. Thứ đồ này cũng không tồi, sắc đỏ mị hoặc sóng sánh như màu của máu vậy. Mùi vị cũng không tệ. Có khác chăng chỉ là thứ hương này quá ngọt, không thanh thuần như máu mà thôi.

Được một lúc, cảm thấy nhàm chán, cậu đứng dậy đi về phía vườn cây. Nơi đó cậu thường cùng Yoochun ăn trưa với nhau, không khí rất thư thái an nhàn. Nhưng chỉ bước được mấy bước chợt cậu dừng lại, khóe môi khẽ nhếch lên. Có vẻ nhàm chán đã sắp được giải quyết rồi, vật tiêu khiển đã đến.

– Chúng ta nói chuyện một chút nhé._Yulky tiến từng bước tới gần cậu, có vẻ cậu ta thực sự không nhận ra “người quen”. Che giấu đi ánh nhìn trào lộng trong đáy mắt, Jae Joong lãnh đạm mỉm cười hỏi lại:

 

 

~ Cậu muốn nói chuyện với tôi?

– Phải, tôi muốn nói chuyện. Chúng ta tới nơi khác, chỗ này đông người quá.

Yulky hất hàm nói, khuôn mặt đanh sắc tới lạnh người. Jae Joong không nói gì, chỉ gật đầu thản nhiên bước theo.


Điều gì có thể gọi là ……ghen tuông mù quáng?

 

Và…..sự ngu ngốc sẽ dẫn tới hậu quả gì?

 

 

 

…..

– Hội trưởng!

Changmin cúi chào hắn. Không ngờ hắn dám dẫn cả ngài Hero tới đây, quả nhiên vẫn là cường đại ngạo mạn không sợ trời đất như cũ.

– Có chuyện gì?

Hắn nhìn Changmin và bước vào phòng. Hôm nay là Dạ vũ nhưng Junsu thì bệnh và phải trông chừng Micky, Jin và Kazuya vẫn đang ở Angelic trị thương, Heechul thì chẳng biết lại mất tích chỗ nào, nên Ngũ huyết chỉ có mỗi Changmin tới. Mong sẽ không có sự cố gì xảy ra.

– Hyung, hôm qua chúng ta phát hiện thấy dấu vết của Vankyl.

Khuôn mặt nó trợt trở nên nghiêm trọng. Vừa nghe đến điều đó, cả hắn cũng liền sững người lại, hạ giọng hỏi:

– Vankyl? Như thế nào?

Ngoại trừ Jae Joong và Micky chả nhẽ lại có thêm những Vankyl khác ở đây? Nếu đúng là như vậy sẽ rất phiền toái.

– Ngày hôm qua em đã đụng độ một tên. Dù không phải là mạnh lắm nhưng thực lực cũng không tầm thường, em sợ chúng còn những tên khác.

– Có bắt được không?

Hắn trầm ngâm hỏi. Hai chân mày kiếm khẽ nhăn lại vì suy nghĩ.

– Không bắt được!

Nó cúi đầu như thể nhận lỗi. Bắt được một Vankyl không phải dễ nhưng là một Huyết Vương nó cần có trách nhiệm hơn. Để sổng như vậy, thực mất mặt.

– Hyung hiểu rồi! Nhắc nhở những người khác nâng cao đề phòng. Cẩn thận một chút,

bọn chúng sẽ không hành động tùy tiện đâu.

– Em hiểu!

Hắn ngước nhìn ra bên ngoài, vẻ lo lắng hiện rõ trên nét mặt. Bây giờ mà bị Vankyl tấn

công, chỉ e rằng….

“ Giấc mơ sắp kết thúc ư?”

…..

Phịch!!

Jae Joong chống tay xuống đất chật vật đứng dậy, phủi bụi bám trên quần áo. Thật là, con người sao lại có cách nói chuyện thô bạo như vậy chứ? Khẽ nhăn mặt hướng nhìn Yulky nhưng xem ra người khó chịu là cậu ta chứ không phải Jae Joong.

Yulky đưa Jae Joong tới căn nhà hoang ở sau học viện. Cậu điềm nhiên đứng dậy ngắm

nghía xung quanh mà không để ý tới khuôn mặt u ám của người trước mặt.

BỐP!!!

Jae Joong khẽ đưa tay chạm lên mặt, chiếc mặt nạ cũng dã rơi xuống đất. Yulky giận dữ

nhìn cậu, khuôn mặt quá hoàn mĩ đó khiến cậu ta thực sự không thể chịu đựng nổi. Tại

sao trên hế gian này lại có vẻ đẹp hoàn hảo tới mức đó cơ chứ?

~ Nhóc con, ngươi sẽ chọc ta tức giận đấy.

Jae Joong nhếch miệng cười, ánh mắt giễu cợt nhìn cậu ta. Vẻ mặt giận dữ này thật đáng yêu, tên nhóc con này có vẻ như rất căm hận cậu. Từ trong ánh mắt cậu ta phản chiếu một ngọn lửa điên loạn cuồng bạo, như thể muốn xông vào nuốt chửng cậu vậy. Thế nhưng phần tình cảm này vẫn còn yếu ớt quá, Jae Joong khinh khỉnh nhìn lại, chỉ bằng như vậy vẫn còn chưa đủ tiêu chuẩn để cậu ra tay.

– Tại sao?? Tại sao mày lại xuất hiện?? Tại sao lại để cho Yunho tìm thấy mày??

Yulky nghiến răng, gằn từng tiếng. Qua những bức tranh hắn vẽ cậu mà Yulky đã lén

xem, cậu ta cũng chỉ nghĩ rằng mình thật giống con người đó. Nhưng hôm nay khi từ xa

nhìn thấy Jae Joong thì Yulky hoàn toàn chết lặng. Cậu ta đau đớn nhận ra rằng mình chỉ

là một bản sao thật thảm hại, vẻ đẹp kia, phong thái cuốn hút và bá khí áp chế kẻ khác

kia, toàn bộ đều không thể so sánh.

Cậu ta tức giận và phẫn nộ vì nhận ra một điều, người có thể sóng bước bên cạnh hắn chỉ

có thể là kẻ trước mặt. Yulky không cam tâm, thật sự không cam tâm, làm sao có thể

chấp nhận điều đó. Yunho chỉ là của một mình Hwang Yulky mà thôi.

~ Mày tao? Cách xưng hô thật khiếm nhã!

Jae Joong vẫn cứ tỏ vẻ châm chọc, điều đó chỉ càng làm cho Yulky thêm nổi điên mà thôi.

– Khốn kiếp!

Yulky điên tiết, giơ tay định tát thêm một cái nữa. Nhưng…..Bộp!!!

~ Nhóc con. Ta cảnh cáo mi lần cuối, dừng ngay việc ngu xuẩn này lại, nếu không tới lúc hối hận cũng không kịp đâu. _ Cậu dễ dàng bắt được cánh tay của Yulky, khóe môi xinh đẹp khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng cảnh báo.

– Đừng có chạm vào tao!

Bị bá khí của Jae Joong làm cho sợ hãi, Yulky vội rút tay về và lớn tiếng hét lên, như để lấn át cậu, cũng là lấn át chính bản thân mình. Cậu ta có vẻ hơi run rẩy, tuy ánh mắt vẫn rất mạnh mẽ nhưng trái tim thì đã bắt đầu run sợ.

~ Tại sao lại hận ta như vậy? Ta với ngươi còn chưa từng gặp nhau.

Cậu nhẹ giọng hỏi, ánh mắt sắc xảo hướng nhìn khuôn mặt đang cố tỏ ra mạnh mẽ kia. Thứ tình cảm mà Yulky dành cho nhóc con kia thật mãnh liệt, Jae Joong có thể cảm nhận điều đó qua trái tim đang đập từng nhịp gấp gáp bên dưới lồng ngực kia.

– Tại sao ư? Mày chả nhẽ không nhận ra điều gì sao? Khuôn mặt này, mái tóc này, chả nhẽ mày vẫn còn muốn giả ngây??_ Yulky giận dữ nói, cậu ta trừng mắt nhìn Jae Joong, mỗi câu nói lại chỉ vào từng nơi trên cơ thể mình. Có phải chăng vì kẻ kia quá diễm lệ nên một bản sao thảm hại như cậu, hắn ngay cả nhìn cũng không để vào mắt?

~ Có gì sao?

Jae Joong vẫn bình thản hỏi. Cậu vốn dĩ đâu nhận ra rằng Yulky là một bản sao của mình. Mái tóc hay khuôn mặt cũng đâu có giống, tức giận vì điều gì chứ.

– Cứ tiếp tục giả ngây đi. Nói cho mày biết, Yunho là của tao và tao sẽ không nhường anh ấy cho bất kì kẻ nào.

Yulky nhếch miệng cười. Cứ diễn vẻ mặt ngây thơ đó đi, chỉ lát nữa thôi, mày sẽ không hối hận kịp đâu. Yunho sẽ không tới cứu mày được. Trong lòng cậu ta không ngừng hả hê chửi rủa Jae Joong, vẻ độc ác lóe lên trên từng đường nét khuôn mặt tú mĩ.

~Nhóc, ngươi càng nói ta càng không hiểu gì đấy. Thôi đi, ta phải trở về, nếu không Yunho sẽ đi tìm. _ Jae Joong lãnh đạm nhìn Yulky và dợm bước trở lại. Nhưng cánh tay cậu bị giật mạnh lại. Thần thái Jae Joong chợt biến đổi, ánh mắt băng hàn đến cực điểm nhìn Yulky như thể cậu ta là nhơ bẩn bám trên áo quần vậy. Đáng tiếc Yulky đã bị phẫn nộ làm cho mờ mắt, hoàn toàn không thấy được một tia sát ý này.

– Đi sao? Mày nghĩ tao sẽ để mày trở lại bên Yunho sao?

Yulky đẩy Jae Joong ngã, ánh mắt cậu ta toát lên vẻ hoang dại điên cuồng. Lần này thì cậu ta phải chính mắt nhìn thấy kẻ kia hoàn toàn bị chà đạp, vùi dập. Kim Jae Joong chỉ là một sơ suất nhỏ nhưng lần này sẽ không thể thất bại.

Đúng…..không hề….Thất.Bại!!

Sau khi dứt lời từ khoảng tối trước mặt, Jae Joong nhìn thấy những bóng người. Khóe môi cậu lại khẽ nhếch lên, một trò diễn hai lần, nhóc con này không thấy nhàm chán sao? Nhưng lần này thì không thể tha thứ, cậu đã từng cảnh cáo nó, nhưng có vẻ vì quá ngu ngốc nên Yulky không hiểu chăng? Cái gì cũng có cái giá của nó, hôm nay cậu sẽ cho nhóc con này biết cái giá của sự ngu ngốc….đắt như thế nào.

– Cái gai đó đây sao?

Từ khoảng tối sau lưng Yulky, ba tên đàn ông có vẻ bặm trợn tiến tới. Có vẻ chúng là lũ lưu manh mà cậu ta thuê tới. Dường như, Yulky vẫn chưa hề nhận ra sự khác thường ở Jae Joong.

– Làm đi, bao nhiêu cũng được. Tôi muốn nó thật thê thảm._Yulky liếc mắt nhìn chúng, giọng nói ngạo nghễ đầy đắc ý.

– Ngay tại tại đây ư?

Một tên nhìn cậu rồi quay lại hỏi Yulky. Lần này có lẽ kiếm được quả hời rồi, được tiền lại được thưởng thức một đóa hoa đẹp nhường này, thật không có gì may mắn hơn.

– Đúng, làm ngay tại đây. Tôi muốn tận mắt nhìn thấy._Yulky không ngần ngại nói, được nhìn thấy con búp bê hoàn hảo kia bị vấy bẩn chắc chắn sẽ rất hả hê.

– Không sao, vậy chúng tôi cũng không ngại._Bọn chúng nhìn nhau, ánh mắt dâm đãng hướng tới thân hình yểu điểu cũng gương mặt hút hồn của Jae Joong.

Chúng định tiến tới….đột nhiên Jae Joong đứng dậy và …lại một lần nữa phủi bụi một cách bình thản.

~ Nhóc con, lần trước ta đã cảnh cáo rồi đúng không?

Cậu hướng ánh mắt băng lãnh của mình nhìn Yulky. Một đợt ớn lạnh chạy dọc sống

lưng, Yulky có chút sững người lùi lại, đây không phải là lần đầu cậu ta gặp kẻ kia sao? Tại sao lại nói là lần trước??

– Mày…mày đang nói gì chứ?

Yulky giọng nói hơi run, cố gắng ra vẻ bình tĩnh hỏi lại.

~ Nếu ngươi quên ta sẽ nhắc lại._Jae Joong nhìn thẳng Yulky, giọng nói đều đều không chút cảm xúc. ~ Hãy cẩn thận với lời nói và hành động của mình, kẻ ngu ngốc sẽ chỉ chuốc lấy hậu quả thê thảm mà thôi.

Yulky như chết lặng người. Câu nói này cậu ta chưa bao giờ quên, nhưng đây không phải là câu nói của Kim Jae Joong, kẻ đã biến mất sao?? Tại sao…tại sao….

– Không thể nào! Tại sao…sao có thể??

Cậu ta sợ hãi lùi dần lại. Ba tên lưu manh không hiểu gì cũng chỉ im lặng đứng nhìn.

~ Ta đã cảnh cáo, nhưng ngươi vẫn tiếp tục duy trì sự ngu ngốc của mình. Vì thế hậu quả tất yếu, kẻ thê thảm sẽ là mi._Jae Joong mỉm cười và khẽ nhắm mắt. Từ từ hai hàng mi xinh đẹp lại khẽ tách ra, để lộ đôi con ngươi…..rực rỡ màu huyết ngọc.

– KHÔNG!!! Không….không…thể nào!!

Yulky ngã khuỵu dưới nền đất, dường như không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. Mắt đỏ…là Vankyl. Nhưng Yunho sao có thể yêu một Vankyl??? Chuyện này ngàn vạn lần đều không thể xảy ra.

~ Hậu quả ngày hôm nay là do ngươi tự chuốc lấy, Yulky!

Jae Joong nhếch miệng cười, nụ cười đầy quen thuộc. Đôi mắt cậu rực sáng trong màn đêm, bá khí quỷ dị và lạnh lẽo bao trùm những kẻ kia, khiến chúng không khỏi sợ hãi, ớn lạnh nhìn ác quỷ trước mặt.

~Món quà này ngươi đã tặng ta hai lần. Lần này nên tự mình thưởng thức đi.

Tiếng nói băng lạnh như thể xuất ra từ địa ngục, hai con người màu máu không ngừng xoáy nhìn. Yulky thực sự sợ hãi tới mức không thể chống cự nổi, mồ hôi lạnh cứ thế mà tuôn ra.

“Không….Nếu như vậy…Kim Jae Joong chính là kẻ này sao???

Không…Yunho sao có thể yêu một Vankyl…

KHÔNG…TUYỆT ĐỐI KHÔNG!!”

Đang chìm đắm trong sự sợ hãi cùng sự dày vò tâm trí, Yulky giật mình khi hai cánh tay mình bị sốc lên. Giật mình ngước nhìn, cậu ta sợ hãi khi nhận ra chính là những tên lưu manh mình đã thuê tới, nhưng sao ánh mắt của chúng lại trống rỗng như vậy?? Khoan, chúng muốn làm gì, chúng không thể chạm bàn tay bẩn thỉu đó vào người cậu, chỉ có Yunho thôi, chỉ Yunho mới được phép chạm vào cậu.

-KHÔNG! THẢ TAO RA!! CHÚNG MÀY ĐIÊN RỒI! LÀ NÓ CHỨ KHÔNG PHẢI LÀ TAO!!!

Yulky vùng vẫy và điên cuồng hét lớn. Nhưng thân hình mảnh mai của cậu ta đâu thể chống lại sức của ba tên đàn ông đó. Sức mạnh…Yulky chợt nhớ ra cậu ta là Guardian, sao có thể để lũ bẩn thỉu này chà đạp chứ.

Nghĩ là làm, cậu ta vội đọc lời chú để triệu hồi vũ khí. Nhưng….

– Tại sao…tại sao…vũ khí của ta…._Yulky run rẩy khi cảm thấy dường như mình đã hoàn toàn mất đi sức mạnh, lời chú không thể thực hiện.

~ Ta đã nói…sẽ rất thê thảm! Sự tha thứ chỉ có duy nhất một lần và sẽ không có lần thứ hai. Hãy từ từ cảm nhận đi, Yulky!

Jae Joong bình thản nói và khẽ đi qua. Ba tên lưu manh bị cậu chi phối liền lập tức đè Yulky xuống đất, thô bạo xé tung những lớp quần áo vướng víu, đem toàn bộ thân hình thanh mảnh trắng ngần phơi bày dưới ánh trăng. Trong một khắc không gian tựa như đông cứng lại, Yulky kinh hoảng tới mức không thể thở được, hai mắt mở trừng trừng nhìn vào ba gương mặt bặm trợn vô thần kia. Gió đêm thổi tung từng mảnh vải vụn, vò rối mái tóc bạch kim cậu từng tự hào, lại từng đợt lạnh buốt cứa qua thân thể xích lõa, Yulky giờ phút này mới nhận ra bá khí hắc ám tuyệt đối của người trước mặt.

– KHÔNG!!! TAO KHÔNG CHẤP NHẬN!!! TẠI SAO?? TẠI SAO YUNHO CÓ THỂ YÊU MỘT VANKYL??? TẠI SAOOOO???

Yulky gào lên thảm thiết. Sự thật này quá phũ phàng, hắn yêu Kim Jae Joong, yêu một

Vanlky? Hắn là Guardian Tử mà lại yêu một Vankyl??? Sự thật này sao có thể chấp nhận??

Jae Joong nghe những gì Yulky nói chợt dừng bước. Liếc mắt về phía sau, một chút suy ngẫm chợt phớt qua nhưng rồi lại lại bình thản bước đi, khuôn mặt lạnh tới đáng sợ. Không chút cảm xúc, không chút vướng bận, điều đó chẳng là gì đáng để bận tâm. Đó là điều mà cậu ta tự chuốc lấy, chọc giận một Vankyl như vậy vẫn còn quá may mắn.

– KHÔNG!!! CHÚNG MÀY KHÔNG ĐƯỢC CHẠM VÀO TAO!! SÚC SINH!!

Yulky yếu ớt giãy giụa. Ở phía trên, những ánh mắt hoang dại đầy thú tính không ngừng rà soát từng phân trên cơ thể trần trụi, bàn tay chúng đặt trên người cậu bắt đầu loạn vũ. Món quà này không phải cậu muốn tặng nó cho kẻ kia sao, bây giờ lại tự mình hưởng thụ.

Màn đêm u ám nuốt chửng con người ngu ngốc, cùng những tiếng rên la thê thảm. Đau đớn thể xác dần chuyển thành tuyệt vọng. Yêu mù quáng, yêu cuồng si vậy rốt cục đổi lại được những gì? Chỉ là nỗi bi thương, sự đau đớn cũng ngàn lần thống khổ, nhưng sao mãi không chịu nhận ra…..Sao mãi cứ muốn đắm chìm trong vọng tưởng xa vời! Tình yêu đó mãi mãi không thể có….con người đó mãi mãi không thể với tới!!

Sai lầm….nối tiếp sai lầm!

 

Để rồi khi hối hận….cũng không thể quay đầu lại!

Bài học ngày hôm nay hãy nhớ kĩ…..Hwang Yulky!

…..

End chap 15

One response to “NightMare_Chap 15

  1. Pingback: NightMare(Ác mộng của những bóng đêm) | ☼◘..Eternal Love..◘.☼

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s