NightMare_Chap 14


Chap 14: Những ngày bình yên

~Gì thế?

Jae Joong khẽ nhíu mày nhìn những thứ trên bàn. Đây không phải là thức ăn của con người sao, hắn dọn ra làm gì?

-Bữa tối! Cũng đã lâu Người chưa ăn gì mà!

Hắn mỉm cười, xếp một chiếc bát và một đôi đũa trước mặt cậu.

~Ngươi đang đùa sao?

Cậu liếc nhìn hắn đầy khó hiểu. Hắn đang làm gì vậy? Cho một Vankyl ăn thức ăn của con người? Sao chứ, coi thường cậu tới vậy ư?

-Không, đừng hiểu lầm! Ta chỉ là muốn người nếm thử thôi._Nhìn vẻ mặt không vui của cậu hắn vội giải thích.

Cậu quay mặt đi, im lặng không nói gì. Hắn thấy vậy cũng không nói gì nữa, lẳng lặng xếp đồ ăn lại trên khay để mang đi. Tuy khuôn mặt không biểu cảm gì nhiều nhưng ánh mắt hắn có chút gì đó thất vọng và phảng phất nỗi buồn. Cậu đã từng ăn thức ăn do Micky đưa, tại sao đồ ăn hắn mang tới lại không hề để mắt tới.

Hắn    khó chịu!

Chuẩn bị cầm khay đồ ăn lên để mang đi. Chợt cậu quay lại, nhìn chằm chằm vào khay thức ăn và hỏi:

~Đây là cái gì?

-Hả? À, đó là kimbap!

Hắn có chút bất ngờ, nhưng cũng nhanh chóng đáp lại câu hỏi của cậu.

~Nhìn nó lạ quá nhỉ?

Jae Joong ngó miếng kimbap bằng ánh mắt tò mò. Miếng kimbap tròn tròn, lại có cái gì đó đen đen ở ngoài, trông thật lạ mắt.

-Nếm thử nhé?

Hắn khẽ mỉm cười, đưa tay gắp một miếng lên và để trước miệng cậu.

~Cái này…_Cậu hơi nhíu mày, trước giờ đều ăn đồ do Yoochun chuẩn bị. Không biết có thể ăn thứ do nhóc con cho không, nhưng cái gọi là kimbap này nhìn lạ quá, rất muốn nếm thử.

Thấy cậu đăm chiêu nhìn miếng kimbap, hắn chợt không nhịn được mà phì cười. Chỉ có ăn một miếng mà phải suy nghĩ lâu như thế sao? Có lẽ cậu đã quen với sự phục vụ của Micky nên không thể tiếp nhận sự quan tâm của hắn, không sao rồi dần dần sẽ quen thôi. Cậu sẽ quen với việc người hàng ngày ở bên cậu là hắn, chứ không phải Micky.

-Ăn thử đi!

Hắn nhẹ nhàng nói, ánh mắt dịu dàng nhìn người trước mặt.

Suy nghĩ thêm một chút, cậu cũng khẽ hé miệng để hắn đút cho ăn. Hương vị cũng không tệ, không ngờ thức ăn của con người cũng thật thú vị. Cậu tỏ ra khá hài lòng.

Hắn nhìn cậu ăn có vẻ ngon miệng cũng rất vui, bất giác nụ cười trên miệng dường như không thể ngừng lại. Hắn ít khi cười, nhưng những việc khiến hắn có thể cười thì lại chỉ có thể liên quan tới một người duy nhất mà thôi. Không, nếu nói chính xác thì niềm vui hay nỗi buồn của hắn chỉ phụ thuộc vào con người trước mắt mà thôi. Cậu không chỉ nắm giữ trái tim hắn mà còn trói buộc linh hồn hắn.

-Ăn thêm thứ này đi!

~Uhm!

Vậy là trong tòa tháp lớn, nơi cửa sổ duy nhất có ánh đèn sáng, có hai người đang ngồi ăn uống thật vui vẻ. Những điều này đã không thể thoát nổi ánh mắt đỏ ngầu của đám chó săn. Rất nhanh thôi, thời điểm đó sẽ tới.

…..

Tháp Philla

-Ư…um…!

Yoochun khẽ nhíu mày, đôi mắt hé mở nhìn. Hình như anh đã ngất đi, có lẽ vết thương đã chảy máu quá nhiều. Nhưng tại sao Hổ Phách không thể giúp vết thương liền lại nhanh chóng chứ?

-Tỉnh rồi sao?

Chợt có tiếng nói bên cạnh, lúc này anh mới để ý mình đang nằm trên một chiếc giường, căn phòng này cũng không phải căn phòng giam lúc trước.

-Xong rồi!

Junsu khẽ mỉm cười và cắt đoạn băng gạc thừa bỏ đi.

-Cậu….tại sao…_Nhận ra người ở bên cạnh, anh vội vã gượng dậy. Khẽ nhăn mặt vì chạm phải vết thương, nhưng ánh mắt không hề rời người trước mặt.

-Anh chảy máu quá nhiều! Tôi nghĩ băng lại sẽ tốt hơn.

Junsu bình thản đáp và thu dọn những dụng cụ y tế xung quanh.

-Không cần các ngươi quan tâm.

Anh lạnh lùng quay mặt đi. Có vẻ khó chịu khi một Vankyl lại phải nhờ tới sự giúp đỡ của Guardian.

-Không sao! Đó là lời của Yunho, tôi chỉ làm theo thôi. Có vẻ ngài Hero rất quan tâm tới anh.

Cậu có vẻ không quan tâm tới thái độ của Yoochun, cứ tiếp tục nói.

-Hero? Cậu ấy đâu? Các người đã làm gì?

Anh vừa nghe tới Jae Joong, chợt trở nên kích động. Tức giận nắm lấy cổ áo Junsu, gằn từng tiếng tra hỏi.

-Bình tĩnh đi! Các người sẽ sớm gặp nhau.

Cậu không hề sợ hãi mà bình thản gạt bỏ tay anh xuống. Thật là, quan tâm tới người đó như vậy sao. Anh ta bị thương đâu có nhẹ, nếu không băng lại chắc sẽ chảy hết máu trong cơ thể mất. Vậy mà khi tỉnh lại cũng chỉ nhớ tới người kia. Junsu chán nản nghĩ như vậy.

-Làm vậy là ý gì?

Anh nhíu mày hỏi lại.

-Chúng tôi không làm hại hai người. Chỉ cần hai người có thiện ý một chút, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn .

-Tại sao lại giam giữ Hero?

Anh biết mục đích của những Guardian này là nhắm vào Jae Joong.

-Đó là bí mật, tôi không thể nói!

Junsu khẽ cúi đầu, mỉm cười đáp.

Anh biết sẽ chẳng moi thêm được gì. Thôi thì cứ ở đây chờ đợi, khi nào hoàn toàn hồi phục thì sẽ tới tìm Jae Joong. Nghĩ vậy, anh nằm lại xuống giường, nghỉ ngơi.

-Có cần thứ gì cứ nói. Tôi sẽ mang tới, mà có lẽ anh cũng nên biết, chiếc vòng bạc đó không phải đồ trang trí.

Cậu ôm hộp thuốc đứng dậy, vui vẻ bước ra ngoài.

Yoochun không trả lời, chỉ im lặng quay đi. Hóa ra sức mạnh của anh bị chiếc vòng bạc đó phong ấn, thảo nào một vết thương như vậy mà cũng không thể mau chóng hồi phục.

……..

Học viện The Guar:

-Yunho! Sao dạo này em ít thấy anh tới trường vậy?

Yulky lo lắng cầm tay hắn. Gần một tháng nay, hắn rất ít khi tới The Guar mà cũng không hề quan tâm hỏi han tới cậu nữa.

-Tôi có chút việc!

Hắn lạnh lùng trả lời.

-Yunho! Dạ hội sắp tới, anh đi cùng em nhé!

Yulky dẽ dặt đề nghị. Chỉ một tuần nữa sẽ tới ngày kỉ niệm của The Guar, trường sẽ tổ chức dạ hội, còn có khiêu vũ nữa. Cậu muốn được đi cùng hắn, giống như những năm trước.

-Giờ tôi rất bận. không có thời gian nói những chuyện đó.

Dường như không chú ý tới những gì Yulky nói, hắn hẩy mạnh tay cậu ra và bước đi thật nhanh. Giờ đây mọi chú ý của hắn chỉ tập trung ở tháp phía Đông mà thôi.

Yulky ngỡ ngàng trước thái độ của hắn. Tại sao lại trở nên lạnh nhạt với cậu như vậy, tên nhóc Kim Jae Joong kia cũng đã biến mất, tại sao hắn vẫn giữ thái độ như vậy. Không, còn lạnh nhạt hơn trước rất nhiều.

-Tại sao….anh lại thay đổi?

Bàn tay của Yulky khẽ siết chặt lại, ánh mắt lóe lên những tia quỷ dị. Cứ đợi rồi xem, cậu nhất định sẽ tìm ra lý do Yunho đối xử với cậu như vậy, nếu có 1 kẻ thứ ba……cậu tuyệt đối không tha cho nó.

…..

Hắn rời khỏi The Guar thì lập tức lái xe trở về Tháp phía Đông. Tuy hai nơi không xa nhau lắm nhưng cũng duy trì một khoảng cách để bảo đảm an toàn.

-Tôi vào nhé!

Hắn gõ cửa và bước vào. Hôm nay tới The Guar để giải quyết một số việc và lấy thêm một số bộ quần áo cho cậu.

-Người….làm gì vậy?

Vừa bước chân vào phòng, hắn hơi sững một chút khi nhìn thấy tấm lưng trắng mịn của cậu. Hình như cậu đang thay quần áo. nửa thân trên hoàn toàn trần trụi, mái tóc bạch kim dài đã che bớt một chút khoảng da thịt mềm mại đó.

~Về đúng lúc lắm._Cậu có vẻ không để ý gì tới ánh mắt của hắn, vẫn bình thản tiến lại gần. ~ Ta muốn đi tắm!

-À…Được! Phòng tắm ở ngay trong phòng, quần áo tôi cũng mang tới đây.

Hắn để túi quần áo xuống và chuẩn bị rời đi. Nếu tiếp tục ở lại thì hắn sẽ không thể dời mắt khỏi người cậu mất.

~Khoan!

-Còn gì sao?

Hắn dừng bước khi nghe cậu gọi.

~Mọi khi tắm, Yoochun đều giúp ta!

Cậu bình thản nói như thể đó là một việc…hiển nhiên.

…..

Xung quanh phòng được xây dựng bằng những lớp đá cẩm thạch màu đồng tạo cho không gian có phần thâm trầm, u tịnh. Căn phòng khá rộng rãi và thoải mái, ở giữa phòng là một bồn tắm tự tạc bằng đá Krinly màu trắng, loại đá này có thể giữ nhiệt nước rất tốt. Bồn nước và vòi sen cũng được chạm thêm những hình thiên sứ hay linh thú của Đạo Giáo…Nơi này được xây dựng quả thực rất đẹp và sang trọng.

Đây chính là…..Phòng tắm của căn phòng lớn nhất trong Tháp Phía đông

Phù hợp với một phòng tắm xa hoa cũng là một là hình ảnh khá là phù hợp. Đại thiếu gia được người hầu tắm cho. ^^

~Ta không thích mùi này!

Jae Joong ngồi trong cái bồn lớn , đưa tay nghịch đám xà phòng xung quanh. Hương liệu hắn cho vào khiến cậu không thích.

-Vậy mai ta sẽ đổi!

Hắn thì kéo hai cổ tay áo cao tới bắp tay để không dính xà phòng nhưng xem ra cũng không khá hơn là mấy. Cẩn thận buộc mái tóc bạch kim của cậu cao lên để không dính xà phòng, hắn khựng lại khi nhìn thấy vết xăm màu đỏ trên lưng cậu. Khắc huy gia tộc_Rắn hổ mang quấn quanh thập tự đen.

~Mặc kệ nó đi!

Không cần quay lại, cậu cũng biết hắn đang nhìn vết xăm đó. Thứ đó luôn rất gây chú ý.

-Người thừa kế Kim gia sẽ được khắc vết xăm này sao?

Hắn khẽ mỉm cười, đưa tay cầm khăn chà nhẹ lên tấm lưng mịn màng của cậu. Thật cẩn thận, hắn không muốn tổn thương làn da mỏng manh này.

~Không! Không phải do người khác khắc lên, Là vết xăm đó chọn chủ nhân.

Cậu bình thản đáp, thích thú nhìn những bong bóng nhiều màu bay xung quanh.

-Vết xăm chọn chủ nhân? Có sao?

Hắn có chút hơi khó hiểu.

~Trong gia tộc, ở mỗi đời sẽ chỉ sinh ra một kẻ mang vết xăm này trên lưng. Kẻ có vết xăm này bất kể là con của ai cũng đường đường chính chính kế thừa Kim gia.

Cậu từ tốn giải thích. Những điều này cũng không có gì phải bí mật.

-Vậy sao?

Hắn khẽ gật đầu. Thì ra trong thế giới Vankyl có những điều kì lạ như vậy, nhưng không biết nó có giống với thế giới con người không. Những điều u ám trong cái thế giới tưởng chừng trong sạch này.

~Xuống dưới một chút!

Cậu nói giọng ra lệnh. Mọi khi Yoochun cũng đều tắm giúp cậu, riết thành quen, giờ không thể tự tắm được.

-Được!

Thoát khỏi những suy nghĩ mông lung, hắn tập trung vào công việc. Thật là, đây cũng là lần đầu hắn phục vụ người khác như vậy, Hầu ăn, hầu tắm, thật không biết nếu để người khác biết thì mặt mũi của một Guardian Tử như hắn sẽ để đâu đây. Nhưng mặc kệ đi, chỉ cần là điều người này mong muốn, hắn nhất định toàn tâm toàn ý thực hiện.

Nhưng….xuống dưới nữa ư?

“Người thật biết làm khó ta!”

Hắn cười khổ, chẳng lẽ Người không ý thức rằng mình đẹp tới mức nào sao. Hay Vankyl không biết tới thứ gọi là dục vọng? Đứng trước một sinh vật đẹp hoàn mĩ như cậu đã khiến người khác khó cưỡng lại, giờ đây còn chạm vào…Thật là….

“Da Người…rất trắng!”

Mười năm trước hắn chỉ có thể nhìn, giờ đây hắn đã có thể chạm vào sinh vật đẹp nhất thế gian này. Trái tim hắn sao có thể không xao động. Người thực sự….rất đẹp!

Làn da trắng mịn màng và mỏng manh, non mềm như trẻ nhỏ. Mái tóc bạch kim mềm mại cứ rũ xuống hai bên gò má trắng hồng, đôi mắt nâu xinh đẹp lúc nào cũng nhìn mọi thứ bằng ánh mắt thờ ơ, lãnh đạm. Nhưng cuốn hút và mị hoặc nhất chính là hai cánh huyết tử câu dẫn kia. Quả thực, vẻ đẹp này không thể có ở con người. Trong mắt hắn, cậu chính là tạo vật xinh đẹp nhất, một thiên thần ….đẹp và tàn khốc.

~Nước hơi nóng!

Không chú ý tới vẻ mặt của người phía sau, cậu cứ vô tư ra lệnh như một “chủ nhân”

-Có cần thêm nước lạnh không?

Hắn ân cần hỏi.

~Được rồi! Mai hãy cẩn thận hơn._Quả nhiên rất có phong thái chủ nhân.

-Tên Người….là Jae Joong đúng không?

Hắn có chút ngập ngừng, cảm giác như một thiếu niên đang tỏ tình với bạn gái vậy

~Phải! Kim Jae Joong!

Cậu không chú ý, vẫn thích thú hẩy hẩy những bọt xà phòng trên mũi xuống.

-Ta có thể gọi Người là Jae Joong không?

Trái tim hắn ….đập thật mạnh.

~Không được!

Cậu lạnh lùng đáp lại.

Trái tim hắn…..nhói đau!

-Tại sao? Ta thấy Micky….

~Ngươi không phải Yoochun! Tên của ta không phải ai cũng có thể tùy tiện gọi.

Cậu nhếch miệng nhìn hắn. Hắn nghĩ mình là ai, những người có thể gọi thẳng tên của Kim Jae Joong này chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay thôi dấy.

-Ta hiểu rồi! Người có vẻ rất thân thiết với Micky!

Hắn mỉm cười nhưng vẻ mặt thì không như vậy. Ánh mắt chợt trở nên thật u ám.

~Tất nhiên! Mặc quần áo, ăn uống…tắm rửa và ….còn ngủ chung nữa. Yoochun luôn làm cho ta._Cậu thích thú kể. Đúng là như vậy, chỉ cần là điều cậu muốn Yoochun nhất định sẽ làm mà không hề có một ý kiến nào.

Nhưng Jae Joong đã không chú ý tới…đằng sau mình, miếng bọt chà lưng đã bị bóp tới nhăn nhúm.

-Ta đi lấy quần áo cho Người!

Hắn dợm đứng dậy và trở vào phòng. Khuôn mặt đã thực sự lộ hẳn vẻ khó chịu cùng giận dữ .

Bên trong phòng:

Hắn siết chặt bàn tay, ánh mắt đỏ ngầu một cách đáng sợ. Giờ đây hắn thực sự muốn giết chết tên Micky kia, muốn kẻ đó mãi mãi biến mất trong đôi mắt nâu xinh đẹp của Người.

-Micky có thể gọi tên Người, ta thì không thể! Trong mắt Người chỉ có hắn….đã bao giờ Người nhớ tới ta? Ta không cam tâm! Dù có phải trả bất kì cái giá nào, ta cũng nhất định bắt Người thuộc về mình.

Hắn khẽ xoay người, nhìn ra phía hồ tắm. Khóe môi khẽ nhếch lên thành một điệu cười lãnh khốc và ….tàn nhẫn.

-Rồi sẽ có ngày….trong trái tim Người chỉ có ta!

Bên trong hồ tắm, Jae Joong vẫn bình thản thư giãn, không hề biết rằng mình đã nhuộm đen một đôi cánh trắng. Không, đôi cánh đã hóa đen từ 10 năm trước rồi, giờ đây thứ bị hủy hoại…chính là trái tim!

……

Ở một nơi khác, có một kẻ đang vắt vẻo trên bục cửa sổ, len lén nhìn vào bên trong, rình mò một ai đó.

-Ngủ rồi! Chậc! Mấy hôm nay không tới chơi với ta, chả lẽ vẫn giận sao?

Han Kyung khẽ thờ dài. Hắn ngắm nhìn khuôn mặt bình yên của người kia thêm một chút rồi cũng nhảy xuống. Có lẽ phải “xin lỗi” thôi.

Vừa bước chân xuống đất, vẻ nhăn nhở, bỡn cợt ngày thường của hắn chợt biến mất và thay vào đó là vẻ mặt đanh sắc cùng ánh mắt lạnh lẽo tựa băng giá, đang chằm chằm nhìn vào khoảng tối trước mặt.

-Thật khiến ta mất hứng!

Hắn khẽ nói, giọng nói thâm trầm bình tĩnh, không hề thể hiện cảm xúc nhưng nhiêu đó cũng đủ để những kẻ kia hiểu…..”Shadow of Devil” đang không hài lòng.

-Đã làm mất nhã hứng của ngài! Thật sự đáng chết!

Từ trong khoảng tối trước mặt, những hình bóng dần dần hiện rõ, tạo thành dáng vẻ con người hoàn chỉnh. Có khoảng năm người, tất cả đều mặc vest đen và dưới ánh mắt không hài lòng của hắn thì chúng đều đang cúi đầu thi lễ.

-Lão ta phái các ngươi tới đây?

Han kyung mỉm cười hỏi, ánh mắt cũng đã chuyển màu đỏ rực rỡ và sắc quắc một cách đầy đe dọa.

-Dạ! Là Nhật Lão phái chúng tôi tới. Mong ngài Han sẽ không gây khó dễ.

Một kẻ đứng đầu có mái tóc vàng kính cẩn đáp. Nhưng giọng nói lại có chút cảnh báo về người đứng đằng sau chúng.

Vừa nghe những lời tên kia nói , hắn khẽ nhíu mày. Dám dùng giọng điệu đó nói chuyện với hắn ư? To gan quá nhỉ?

-AAAAAAA!!!

Cả thân người tên tóc vàng chợt bị nhấc bổng lên, hai tay hắn nắm chặt lấy cổ và tự mình siết chặt lấy. Những kẻ khác trợn mắt nhìn và chúng lập tức hiểu rõ việc này là do ai làm.

-Ngài Han xin dừng lại! Nhật Lão sẽ không hài lòng về chuyện này.

Những tên còn lại vội vàng quỳ xuống, giọng nói đã có chút run rẩy.

-AAAAAA!!!

PHẬP!!

Dưới con mắt kinh hãi của đồng bọn, tên tóc vàng tự tay đâm thủng lồng ngực. Khuôn mặt hắn biểu lộ rõ sự đau đớn tột cùng nhưng không thể dừng lại. Cái giá khi chọc giận kẻ nắm giữ những hình bóng tàn khốc như vậy đấy.

-Nhật Lão….ta không quan tâm!

Hắn lạnh lùng đáp, ánh mắt đỏ chợt rực lên như thể một mãnh thú. Kết thúc được rồi!

-AAAAAAA!!!!

Tên tóc vàng hét lên thật lớn và bàn tay đang cắm sâu trong lồng ngực của hắn bỗng rút ra thật mạnh. Mang theo chính trái tim đang đập của mình.

Nếu theo quy luật tự nhiên, hình sẽ là thứ điều khiển bóng. Nhưng đối với Han Kyung, kẻ được mệnh danh là “Shadow of Devil”  thì điều này lại hoàn toàn ngược lại. Hắn làm chủ những cái bóng và chỉ cần hắn muốn thì những cái bóng sẽ điều khiển nhân hình làm bất cứ việc gì. Kể cả tự hạ sát bản thân.

Những tên còn lại nhìn tình cảnh thảm thương của tên tóc vàng liền im bặt không dám hé môi nói thêm điều gì. Ví dụ trước mặt đã là quá đủ, chúng là Vankyl và trong thế giới của Vankyl không có cái gọi là luật lệ, chỉ có kẻ mạnh sai khiến kẻ yếu hơn. Hay luật lệ do chính những kẻ mạnh đặt ra và những kẻ yếu như chúng phải tuân theo.

Tốt nhất là không nên chọc giận những kẻ mạnh. Nếu không chỉ có một kết cục duy nhất mà thôi. Chính là Cái Chết!

Phịch!

Tên tóc vàng ngã xấp xuống đất, hắn vẫn còn thoi thóp thở. Có một điều mà chúng ta chưa biết, các Guaridan không thể giết các Vankyl nhưng Vankyl có thể giết Vankyl. Chỉ có điều các Vankyl rất ít khi hạ sát đồng bọn vì giống nòi của chúng cũng không có nhiều, nhưng lúc cần thì vẫn phải làm.

-Ta không quan tâm các ngươi tới đây làm gì. Nhưng…._Han Kyung bước gần tới tên tóc vàng, chậm rãi cầm quả tim của hắn lên. -…nếu chạm vào những thứ của ta….

PHỪNG!!!

Một ngọn lửa lớn màu trắng bùng lên, thiêu đốt trái tim đỏ tươi trên bàn tay hắn. Cùng với sự thiêu rụi trái tim là thân xác của tên tóc vàng cũng từ từ chảy rữa và bốc hơi.

-……thì hãy xem đây là cái giá mà các ngươi phải trả!

Hắn bình thản bước qua đám tro tàn từ thân xác của tên tóc vàng, bước qua những kẻ còn lại, rảo bước trở về. Mong rằng không làm kinh động tới món đồ chơi kia, khuôn mặt khi ngủ của cậu ta cũng thật đáng yêu. Hắn mỉm cười khi nghĩ tới điều đó mà không hề suy nghĩ gì về hành động khủng khiếp vừa rồi của mình.

Những tên còn lại không thể nói gì hơn khi Han kyung đã dùng tới White Fire, điều đó chứng tỏ hắn không nói đùa. Nếu muốn giữ cái mạng thì hãy nhìn tấm gương trước mặt mà tránh ra, nếu không ….

White Fire_Ngọn lửa trắng đại diện cho các Vankyl cao cấp!

Thứ duy nhất giết được các Vankyl lại nằm trong tay chính các Vankyl. Nghe ra thật hết sức lạ lùng, nhưng đó lại chính là sự thật. White Fire cũng chính là án tử hình mà các Vankyl cao cấp dành cho những Vankyl yếu hơn, những kẻ không đủ bản lĩnh sở hữu ngọn lửa trắng đó hay…..Những Vankyl không may bị ngọn lửa trắng đó thiêu đốt trái tim.

Vậy mới nói dù là Guardian hay Vankyl, tất cả đều hiểu một điều:

…Đối đầu với một Vankyl cao cấp là một việc cực kì ngu xuẩn.

End chap 14

One response to “NightMare_Chap 14

  1. Pingback: NightMare(Ác mộng của những bóng đêm) | ☼◘..Eternal Love..◘.☼

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s