NightMare_Chap 11


Chap 11: Yêu thương và….. hận thù.

RẦM!!! XOẢNG!!!!

– Tại. Sao?…. TẠI SAO?…..RẦM!!!

Yulky tức giận gằn từng tiếng và ném vỡ mọi thứ trên bàn. Đôi đồng tử màu nâu xinh đẹp hằn lên những tia máu, sự oán hận và lửa căm hờn hiện rõ trong từng ánh mắt dữ dội của cậu.

– Ba năm rồi……tại sao người vẫn cứ nhớ tới con người đó? Tại sao không bao giờ chịu quay lại nhìn ta?

Cậu thương tâm ngồi xuống giữa đống đổ vỡ do chính mình gây ra. Trên khuôn mặt bạch ngọc kia, vẻ giận dữ đã dần chùng xuống, thay vào đó là một cảm giác đau khổ bẽ bàng, từng ánh nhìn hướng ra một điểm vô định trong không trung, thê lương khôn tả.

Không lẽ hi vọng đó mong manh vậy sao?

Không lẽ ánh mắt của người mãi mãi không thể có hình bóng của ta sao?

– Đối với người……_Ánh mắt Yulky trở nên trống rỗng, khuôn mặt không còn chút khí sắc – Ta mãi mãi….chỉ là một thế thân ư?

_________________Flash back_____________________

– Ta… phải nói với Yunho chuyện này.

Yulky sau khi bình tĩnh trở lại, đã quyết định đến phòng hội trưởng. Cậu không cần biết tên Kim Jae Joong đó là gì, chỉ biết rằng nó thật nguy hiểm. Ở nó thực sự có gì đó không bình thường.

“Phải bảo Yunho cảnh giác với tên Kim Jae Joong đó.”

Yulky bước từng bước thật nhanh tới phòng hội trưởng. Khi tới gần, cậu thấy cửa khép hờ và bên trong……hắn….đang….

– Sắp trở lại rồi đúng không? Ta đã đợi người rất lâu….rất lâu.

Hắn khẽ nói, ánh mắt hướng tới dải lụa đen nằm trong tay.

– Ta sẽ bắt người phải lộ diện dù có muốn hay không….._Bàn tay hắn siết chặt dải lụa lại. – Lần này ta nhất định sẽ bắt được người.

 

“Không….không thể nào..”

 

– Người thật tàn nhẫn….có thể bỏ đi như vậy sao?

 

“Tại sao?”

 

– Ta đã khổ sở suốt 10 năm qua……vì gì ư?

– ………vì nhớ người đấy!

 

“Không….không thể nào….”

Hắn cúi xuống, ánh mắt đầy yêu thương ngắm nhìn dấu ấn trên dải lụa. Rồi thật nhẹ nhàng, hắn đặt một nụ hôn khẽ lên nó, khi đôi môi chạm đến ấn kí kia, vẻ mặt lạnh lùng sắt đá thường ngày bỗng trở nên dịu dàng đến không ngờ. Một nụ hôn dịu nhẹ…..nhưng chất chứa tâm tư và tình cảm của hắn…dành cho chủ nhân của nó.

 

-Ta….yêu Người….mãi mãi….!

 

“KHÔNG……KHÔNG THỂ …..!”

_____________________Flash back_____________________

– Tại sao….tại sao lại dành trọn trái tim cho một người mà mãi mãi không thể chạm tới?

Những giọt nước mắt long lanh khẽ rơi trên gò má xinh đẹp, Yulky đau đớn siết chặt hai bàn tay lại, đôi môi nhỏ xinh khẽ rít lên:

– Người sẽ không thể có được kẻ đó……như ta mãi mãi không thể có người!

Ta thề!

________________Flash back______________

Lần đầu tiên Yulky gặp hắn là khi cậu mới 13 tuổi. Cậu mãi mãi không thể quên được cái đêm kinh hoàng đó……cái đêm cậu suýt nữa bị một Vankyl ăn thịt.

– Không….không…huhuhu…la…làm ơn!

Yulky bé con sợ hãi lùi dần về đằng sau, khuôn mặt non nớt đẫm nước mắt. Trước mặt cậu một sinh vật có dánh hình vô cùng đẹp đẽ nhưng….lại cũng vô cùng ghớm ghiếc.

Con quái vặt đó bình thản nhìn cậu, đôi con ngươi rực đỏ trong đêm tối hiển hiện rõ nỗi thèm khát trong đáy mắt. Những cái vuốt trên tay nó bắt đầu vươn dài ra, luồng khí lạnh như từ địa ngục chợt ùa tới làm cho Yulky càng cảm thấy sợ hãi tới cực độ.

– Huhuhuhuhu!!!

Cậu khóc, nước mắt tuôn dài khi càng lúc khoảng cách giữa con quái vật đó và cậu càng bị rút ngắn dần dần. Nó chưa vội xông vào ngay, mà còn phải đợi… cho tới khi con mồi ngập chìm trong bóng đen sợ hãi.

– Ngoan nào….ta sẽ rất nhẹ nhàng.

Con quỷ đó thì thầm đầy khoái cảm, dù đó chỉ là những cái nhếch mép nhưng cậu cũng có thể thấy được những chiếc răng nanh sắc nhọn đang lộ ra dưới khuôn miệng kia.

“Ta….không muốn chết….

Có…có ai….làm ơn….”

Cậu nhắm chặt hai mắt lại, cả cơ thể lạnh ngắt khi cảm giác được những móng vuốt ghớm ghiếc đó đang chạm dần tới làn da mỏng manh của mình. Không lẽ cuộc đời của cậu chỉ ngắn ngủi vậy thôi sao?

-Ta sẽ…..AAAAAAA!!!!!

Con quỷ đó rú lên đau đớn. Yulky cố gắng thu hết bình tĩnh, hé mở mắt nhìn. Thật kì lạ, con quý đó đang ôm đầu và quằn quại gào lên, hình như nó đang bị ai đó…..

– Ăn đêm sao?

Tiếng nói phát ra từ khoảng tối trước mặt, chất giọng trầm vang đầy lãnh khốc khiến cho Yulky mở to hơn đôi mắt của mình và chăm chú nhìn tới đó. Ánh trăng trên cao dần dần làm lộ diện chủ nhân của giọng nói đó…..

Một chàng trai….

“Người này….”

Yulky lặng người đi khi trông thấy con người đó. Thời gian dường như ngưng lại khi cậu nhìn thấy người. Khuôn mặt đẹp hoàn hảo tựa một vị thần, ánh mắt đen sâu thăm thẳm một vẻ lãnh huyết vô tình, và trên tay là một thanh kiếm đang đỏ rực lửa.

 

Lần đầu tiên nhìn thấy hắn…..lần đầu tiên… nhưng….dường như trái tim của cậu đã bị trói buộc mãi mãi.

-Hộc!Hộc!….ngươi…..hộc!hộc!

Con quỷ đó nằm trên đất, cơn đau dường như đã giảm, nó quay lại nhìn hắn với ánh mắt tức giận và điên cuồng. Gồng người đứng dậy, nó lừ lừ nhìn hắn và bước từng bước lại gần.

– Hôm nay…có lẽ không thích hợp để ăn đêm rồi._Hắn nhếch miệng nhìn con quỷ đó và từ từ giơ thanh kiếm trên tay lên.

– Lũ Guardian khốn kiếp! _ Gã Vankyl hướng ánh mắt đục ngầu sát khí tới hắn, rít lên từng tiếng _ Chúng mày đừng tưởng có thể lộng hành mãi như bây giờ.

-Đừng tự hạ thấp danh dự của Vankyl.

Hắn nhếch mép cười miệt thị và kết thúc câu nói bằng một cái nhảy vụt thật chính xác lên không trung. Cây kiếm trên tay hắn bốc cháy phừng phừng, ngọn lửa của thanh kiếm dường như đang bao bọc lấy toàn thân hắn. Khóe miệng hắn khẽ giương lên, ngay lập tức ngọn lửa quần tụ thành một khối hỏa cầu bạo liệt. Theo sức bật hắn vươn người một cách mạnh mẽ rồi nhanh như cắt nhằm thẳng chỗ gã Vankyl đang đứng mà chém xuống, hỏa cầu lao đi với một tốc độ kinh hồn….và cú đánh thật chính xác…..Aaaaaaaaaaaaa!!!!!

– Grừ…..hừ..hừ….con người bẩn thỉu.Mi làm gì ta thế này?

Gã Vankyl gầm gừ khi nhìn những gì hỏa cầu gây ra. Khuôn mặt và làn da của hắn bị cháy xem và bắt đầu tróc lở. Gã điên cuồng nhìn những vết thương nham nhở trên người, dường như không thể chịu đựng được, gã là Vankyl, là sinh vật có vẻ ngoài hoàn mĩ. Nhìn xem….nhìn con người bẩn thỉu kia đã làm gì gã.

– Ta sẽ bóp chết mi….Aaaaaaaa!!!!!

RẦM!!!

Gã hét lớn và dùng hết sức đấm thật mạnh xuống đất. Mặt đất rung lên dữ dội, từng lớp đất đá như bị cày xới lên tạo thành những cột đất vụn lớn. Yulky sợ hãi co rúm người lại phía sau lưng chàng trai mới tới kia, còn hắn lại vẫn bình thản đứng nhìn không một chút lay động. Gã Vankyl đắc chí nhếch miệng cười khi nghĩ hắn sắp bị nghiền nát và vùi xuống cùng lớp đất đá đang mãnh liệt lao tới.

– Ngu xuẩn!

Hắn nói, ánh mắt thản nhiên nhìn khối đất khổng lồ đang dần dần đổ ập xuống mình.

RẦM!!!!!RẦM!!!!!

Lớp đất đá khổng lồ đổ ập xuống nơi hắn đứng, nghiền nát mọi thứ bên trong nó. Gã Vankyl phá lên cười vang, Guardian thì vẫn chỉ là con người, vẫn chỉ là thứ sinh vật yếu đuối mà thôi.

– Xem mi còn mở miệng được không, tên Guardian khốn kiếp!

Tưởng như đối thủ đã bị hạ gục, gã quay lại khi chợt nhớ tới con mồi nhỏ bé của mình. Đã lỡ tay rồi, thật mất hứng!

– Mi quá coi thường ta rồi!

PHẬP!

– Ngươi……._Gã run rẩy nhìn xuống dưới ngực mình, nơi một mũi kiếm đỏ rực đang xuyên thẳng qua. Máu hòa với màu của lửa đang đốt cháy da thịt.

– Đánh giá đối thủ quá thấp, tất sẽ thất bại.

Hắn đứng sau gã Vankyl, hai bàn tay nắm chặt thanh kiếm mạnh mẽ găm thật sâu vào cơ thể nó.

– Không….hự!….mi không thể….._Toàn thân gã run lên bần bật, thật không thể ngờ có ngày gã lại thua một con người yếu đuối.

– Phong ấn!

– Aaaaaaaaaaaaa!!!!!!!

Hắn khẽ lẩm nhẩm một điều gì đó trong miệng, ngọn lửa từ thanh kiếm nhanh chóng bốc cháy và uốn lượn xung quang gã Vankyl. Gã đau đớn vùng vẫy, gã biết con người không thể giết gã nhưng nếu bị phong ấn thì khác nào cái chết.

Ngọn lửa càng lúc càng xoáy thật nhanh và tạo thành hình một cây thập tự khổng lồ rực cháy bên trên gã Vankyl.

Hắn đưa thanh kiếm lên ngang mặt và hét lớn:

– Long Hỏa_ẤN!

Cây hỏa thập tự ngay lập tức rơi thẳng xuống gã Vankyl và trói buộc gã bằng sức mạnh phong ấn mà chúa trời đã ban cho Guardian.

– AAAAAAA!!!! HÃY NHỚ LẤY NGÀY HÔM NAY! TA SẼ TRỞ LẠI …..VÀ ĐỨC NGÀI CŨNG SẼ TRỞ LẠI TIÊU DIỆT LŨ GUARDIAN CHÚNG MÀY!!!!!

Đó là câu nói cuối cùng trước khi gã bị phong ấn toàn bộ sức mạnh và lí trí. Gã Vankyl ngã vật xuống nền đất lạnh lẽo, toàn thân hoàn toàn bất động, trên trán còn in rõ hình một cây thập tự_Dấu ấn của Chúa!

Gã sẽ không bao giờ tỉnh nếu như dấu ấn đó không được gỡ bỏ. Sẽ mãi mãi….không tỉnh lại!

– Ta……cũng đang đợi Đức Ngài của các ngươi trở lại đây.

Hắn lạnh lùng liếc xuống cái thân xác đã hoàn toàn bất động của gã Vankyl, ánh mắt lóe lên một tia nhìn thật bí hiểm.

“Hyung…hyung ấy….đã giết nó sao?”

Yulky ngồi thu lu ở vách tường, chăm chú theo dõi toàn bộ trận đấu. Ánh mắt của nó chưa khi nào rời khỏi hắn, luôn hướng theo hắn từ đầu cho tới cuối trận đấu.

– Một đứa nhóc?

Hắn đã nhìn thấy Yulky.

– A!

Yulky khẽ kêu lên và cúi mặt xuống khi đối diện với ánh mắt của hắn. Hắn từ từ bước lại gần cậu và cúi xuống, như để nhìn rõ hơn. Khẽ chạm nhẹ vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu, hắn khẽ nâng cằm cậu lên nhìn thẳng vào khuôn mặt của Yulky.

Lúc đó…….

Cậu thề rằng mình đã thấy sự biến đổi trong đôi mắt lãnh huyết của hắn. Không còn là ánh nhìn lạnh lẽo đầy tàn nhẫn nữa mà thay vào đó…..

……là chút gì đó yêu thương……


…….chút gì đó nhớ nhung chăng?

Khi đó, cậu ngỡ tưởng rằng ánh mắt đó là dành cho mình. Nhưng….thật không ngờ…

– Đi cùng ta nhé.

Ngày đó hắn đã nói…..

 

Chỉ vì câu nói đó mà cả đời này trái tim và linh hồn của cậu đã bị trói buộc….mãi mãi.

______________________End Flash back_____________________

…..

– Dong Ho, em có thấy Jae Joong đâu không?

Yoochun lo lắng hỏi Dong Ho khi đột nhiên không thấy cậu đâu nữa.

– Jae hyung hình như trở về phòng hay sao ý, em thấy sắc mặt hyung ấy không được tốt lắm.

Nhóc Dong Ho lơ đãng trả lời.

-Được, hyung biết rồi. Cảm ơn em!

Anh mỉm cười rồi lập tức chạy nhanh về kí túc xá.

….

Cạch!

– Jae Joong à!

Anh mở cửa ra và ngay lập tức đóng nó lại ngay sau lưng. Nhanh chóng chạy lại chỗ cậu và đỡ thân thể mảnh mai đó lên, anh lo lắng nhìn con người đang nằm trong vòng tay mình.

Jae Joong đang trở lại hình dáng nguyên thủy.

Bàn tay thon mảnh của cậu đã xuất hiện vuốt dài, đôi môi nhỏ khẽ tách ra để lộ những chiếc răng nanh sắc nhọn. Chỉ còn một tuần nữa là tới Tử Nguyệt, sức mạnh của cậu đang tăng lên nhưng không có Hổ Phách, Jae Joong rất khó khăn kiềm chế bản năng của mình.

~ Ư…ư…Yoochun à!

Cậu mệt mỏi mở mắt nhìn Yoochun, ánh mắt cũng đã chuyển sang màu đỏ rực rỡ.

– Khó chịu lắm sao?

Anh lo lắng đỡ Jae Joong lên và để cậu dựa vào người mình. Càng gần ngày tới Tử Nguyệt thì khả năng che giấu tinh khí của Jae Joong sẽ càng giảm, chỉ sợ sẽ bị lũ Guardian phái hiện trước ngày đó thôi.

~ Không sao, ta vẫn có thể khống chế được.

Cậu mỉm cười nhẹ nhàng và vịn người anh để ngồi thẳng dậy. Dù trong hoàn cảnh nào thì phong thái của kẻ đứng đầu vẫn luôn được giữ vững.

– Chúng ta….còn một tuần nữa.

~ Uhm! Yoochun, giúp ta một việc nhé!

Cậu được anh đỡ thẳng dậy và ngồi trên ghế. Dần dần lấy lại được sự tỉnh táo, Jae Joong đã thu lại hết những móng vuốt và răng nanh, chỉ còn lại ánh mắt đỏ màu huyết ngọc rực rỡ.

– Chuyện gì?

– Tìm “Mắt quỷ” cho ta!

Đôi môi xinh đẹp lại nhếch thành một nụ cười, ánh mắt lạnh lẽo khẽ hướng tới màn đêm u tối bên ngoài.

Mọi chuyện mới chỉ bắt đầu thôi!

…..

– Ôi! Ta đói bụng quá!

Tae goon vừa bước từng bước thảnh thơi vừa nhăn nhó xoa bụng. Đã một tuần rồi hắn chưa “ăn”, thật sự rất khó chịu.

– Mắt quỷ, đã lâu không gặp.

Tae goon giật mình đứng lại, mắt đăm đăm nhìn chủ nhân của giọng nói vừa vang lên phía sau. Trong con hẻm tối, một người từ từ bước ra, ánh mắt sắc lạnh nhìn hắn.

– Ngươi…ngươi là ai?

Tae goon nhíu mắt nhìn cho rõ người trước mặt.

– Mới có 100 năm….đã quên ta rồi sao?

Người đó bước ra khỏi bóng tối, đứng đối diện với hắn.

– Ngài…..ngài là….._Tae goon trợn trừng mắt sợ hãi nhìn người đó. Không thể nào, đã 100 năm rồi….không lẽ Đức Ngài đã trở lại?

– Ngài….ngài Micky….tôi…

– Đi theo ta!

Anh bình thản nhìn những biểu hiện trên gường mặt hắn.

– Không….tôi không biết gì hết….không….KHÔNG!!!!

Hắn hét lên, sợ hãi lùi lại phía sau, cả cơ thể run lên cầm cập. YooChun khẽ nhíu mày trước phản ứng của hắn.

– Im mồm đi! Ta nói người đi theo ta!

– Khôn….không….tha cho tôi….không…..Phụt!

Hắn chợt biến mất trước mắt anh, để lại một khoảng trống trước mặt như chưa hề có người xuất hiện. Dám giở khả năng đặc biệt của mình ra với anh sao, thật ngu xuẩn.

– Mi nghĩ có thể trốn khỏi ta ư?

Anh mỉm cười lạnh lùng, bình thản ngước nhìn lên cao. Ánh mắt dần dần trở nên đỏ ngầu một cách đáng sợ, khuôn miệng nhếch lên cười, anh chờ đợi sự trở lại của hắn.

– Aaaaaaaaaaaa!!!!

Tiếng hắn quằn quại hét lên nhưng chỉ thấy giọng chứ không thấy người.

– Nếu không tự xuất hiện, ta sẽ làm trái tim mi vỡ nát đấy.

– KHÔNG!!!!! DỪNG LẠI…..AAAAAAAAAA!!!!!

RẦM!!!!

Từ trên không trung, hắn xuất hiện trở lại và rơi thẳng xuống đất. Tae goon nằm trên đất đau đớn ôm lấy ngực, miệng không ngớt cầu xin anh dừng lại.

– Không gặp 100 năm….mi coi thường ta ư?

Anh bước đến gần hắn, đôi mắt đỏ vẫn chưa dịu lại. Hình phạt vẫn sẽ chưa kết thúc.

– Aaaaa…không….ngài Micky…..hộc!hộc!….khôn….tôi không dám….._Hắn bò đến chân anh, đau đớn cầu xin sự tha thứ.

-Trước mặt ta mà dám bỏ chạy, mi cũng to gan quá nhỉ?

Anh lạnh lùng nhìn hắn, giọng nói âm trầm thật đáng sợ.

-Không…hộc!hộc!…..tôi không dám….không…dám nữa….Aaaaaaaaaaa!!!!

Hắn hét lên một lần nữa, bàn tay không ngừng cào xé vùng da trước ngực mình. Cảm giác trái tim như bị ai đó nằm lấy và bóp chặt, thật đau đớn, so với bị kiếm đâm xuyên thì hình phạt này còn thảm khốc hơn nhiều.

– Vì Người muốn gặp nên lần này….ta tha cho cái mạng bẩn thỉu của mi.

Anh hất chân đấy hắn ra xa, ánh mắt đỏ cũng đã dịu lại và biến mất.

“Người ư?

Sau 100 năm…..cuối cùng Người cũng đã trở lại sao?

Nhật Lão….ông tới số rồi!”

Hắn khó khăn đứng dậy và đi theo anh trở về.

……

~ Scarlet….ngươi ở đó….chắc sẽ rất khổ sở.

Jae Joong khẽ nói, ánh mắt phiêu lãng nhìn hồ nước lặng trước mặt. Gặp “Mắt quỷ” trong học viện quá nguy hiểm nên cậu đành phải chọn một nơi khá xa đó để gặp hắn.

– Jae Joong!

Chợt có tiếng của Yoochun vang lên đằng sau, cậu mỉm cười quay lại. Anh đúng là không bao giờ làm cậu thất vọng. “Mắt quỷ” là kẻ không phải ai cũng có thể tìm thấy hắn, với khả năng đặc biệt của mình hắn dường như có thể trốn thoát bất kì lúc nào. Nhưng với Yoochun thì khả năng đặc biệt đó của hắn bị vô hiệu.

~ Nhanh vậy sao?

Cậu quay hẳn người lại và đưa mắt nhìn kẻ đang lồm cồm bò dưới chân anh.

– Ngài Micky…có…có chuyện gì vậy?

Hắn sợ hãi nhìn anh, trong lòng thắc mắc không hiểu tên nhóc đứng cạnh anh là ai mà hình như anh có vẻ rất cung kính với nó.

~ Không nhớ ta sao?

Jae Joong thích thú nhìn hắn. Kẻ săn tin “Mắt quỷ” mà còn không nhận ra cậu, công nhận Dị Dung Thuật rất hữu dụng.

– Người…..người là….._Dù không biết cậu là ai, nhưng hắn đoán cậu chắc chắn phải là kẻ tầm cỡ lắm vì ngài Micky có vẻ cũng rất nể sợ.

~ Nhìn cái này….._Cậu thả một dải lụa xuống trước mặt hắn. ~Mi sẽ biết ta là ai?

Hắn run rẩy cầm dải lụa lên, từ từ kéo nó ra và……mắt hắn mở to hết cỡ khi nhìn thấy dấu ấn trên đó.

– Tôi….tôi…….ngài….đức…._Hắn chợt câm miệng khi nhìn thấy cái nhìu mày từ cậu. Suy nghĩ gì đó, hắn chợt quỳ phục dưới chân cậu đầy sợ hãi.

~ Gọi như với Yoochun đi!

Cậu khẽ nói và quay trở lại chiếc ghế đá ban nãy và ngồi xuống.

– Dạ, tôi biết rồi!

~ “Mắt quỷ”, Blood Hell thế nào rồi?

Cậu nói, chất giọng vang lên sự uy quyền vốn có.

– Dạ! Nơi đó…vẫn vậy ạ!

Hắn đáp, trước mặt Người dù nửa chữ cũng không thể nói dối.

~ Mấy lão già đó đang làm gì? Scarlet vẫn ở Băng Phòng sao?

– Họ vẫn đang kiểm soát các Vankyl khác, còn Scarlet vẫn đang ở đó.

Hắn run rẩy đáp.

Cậu nhìu mày khó chịu, trầm ngâm suy nghĩ một lúc, cậu ra hiệu cho Yoochun lại gần và khẽ thì thầm vào tai anh một điều gì đó.

Sau khi nghe Jae Joong nói xong anh khẽ gật đầu và tiến lại gần “Mắt quỷ”, rút từ trong người ra hai phong bì, một trắng một đen. Anh chìa ra ra và đưa cho hắn.

– Đây…đây là…._Hắn vẫn ngạc nhiên không hiểu chuyện gì.

– Cầm lấy đi!

– Dạ! Nhưng mà….._Hắn kính cẩn nhận hai chiếc phong bì, trong lòng không khỏi thắc mắc.

– Chiếc đen hãy mang tới Blood Hell và giao cho Nhật Lão.

– Vậy…vậy còn chiếc trắng?

~ Lão Tử của Guardian, kẻ đứng đầu Suzerain!

Tiếng nói lạnh lùng của cậu vang lên, đi kèm với ánh mắt thích thú là nụ cười nửa miệng quen thuộc.

Ác Mộng một lần nữa đã trở lại!

End chap 11

One response to “NightMare_Chap 11

  1. Pingback: NightMare(Ác mộng của những bóng đêm) | ☼◘..Eternal Love..◘.☼

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s