NightMare_Chap 8


Chap 8_Trả đũa

-TA KHÔNG MUỐN CHẾT !!!!!

Hắn hét lớn và chạy ra ngoài, khiến Jae Joong có chút bất ngờ. Cậu ngước mắt nhìn theo hắn, khóe miệng xinh đẹp vẫn còn vương máu khẽ mỉm cười.

“Muốn chạy sao? Không được, ta ăn chưa có no mà.”

Đôi mắt màu máu đỏ sáng rực lên trong đêm tối. Bước qua hai cái xác nằm dưới chân, cậu nhẹ nhàng lướt đi theo “món tráng miệng” cuối cùng của mình.

– Cứu…..cứu với…….HỘC! HỘC!!!!

Hắn tuyệt vọng cắm cổ chạy thật nhanh, giờ đây cơn sợ hãi đã dâng cao đến mức hắn còn không dám quay lại nhìn cái nhà kho đó một lần, chỉ biết rằng phải cố gắng thoát khỏi nơi này. Nhưng làn tử khí lạnh buốt vẫn cứ bám theo sau lưng không sao dứt ra được.

BỘP!

Hắn ngã nhào xuống đất khi vừa đâm sầm phải một ai đó sau khúc quanh. Lồm cồm bò dậy, hắn mừng rỡ đến cuống cuồng khi nhận ra người vừa đụng phải cũng là một học viên như mình. Là một nam sinh có thân mình mảnh khảnh. Vội bám chặt lấy cánh tay của nam học viên đó, hắn bắt đầu khóc lóc van xin thảm thiết:

– Làm ơn……huhuhu…. làm ơn cứu tôi!!

– Có chuyện gì vậy?

Người mới tới bình thản hỏi hắn.

– Có….có……ác quỷ……ác quỷ ….trong đó…_ Hắn run bắn lên, hai chân gần như sắp khuỵu xuống khi nhớ đến những gì vừa xảy ra. Thật kinh khủng.

– Ác quỷ? Trong kia sao?

Vẫn cùng một giọng điệu đều đều không mấy cảm xúc như vậy.

– Đúng, mau rời khỏi đây đi nếu không …….. – hắn cuống cuồng vừa ngoái lại phía sau vừa nói một cách kinh hoảng -……nó sẽ ăn thịt chúng ta đó.

– Vậy sao? Được thôi.

Người đó nhìn hắn. Và, mỉm cười.

– Ta cùng đi nào.

…………..

~ Làm gì mà sợ dữ vậy? Chúng là Guardian mà chưa thấy Vankyl “ăn” bao giờ sao?

Cậu chán nản ngồi trên bục cửa của nhà kho lau nhưng vệt máu còn vương quanh miệng và trên tay.

Ban nãy định đuổi theo tên đó nhưng ra đến cửa chợt “nghe” thấy có người sắp tới nên cậu không đuổi nữa mà ngồi đây để chờ đợi. Vì Jae Joong biết rằng người đó sẽ đưa “thức ăn” quay lại ngay bây giờ.

– Chúng ta mau đi khỏi đây đi.

Hắn bám lấy anh và sợ hãi nhìn xung quanh. Bỗng nhiên hắn cảm thấy có gì đó thật khó hiểu.

Đây… không phải là đường ra.

– Được rồi, chúng ta sẽ rời khỏi đây nếu như….

Người đó từ từ quay lại đáp lời hắn và mỉm cười. Trong bóng tối ánh lên một đôi mắt màu ….ĐỎ.

– ……Jae Joong ăn xong.

– AAAAAAAAAA!!!!

Bật khỏi cánh tay đang túm chặt bấy lâu, hắn kinh hoảng ngã lăn ra đất, hai con ngươi trợn trừng lên cứng đơ trong khi mồm lắp bắp không ra tiếng:

– Ngư….ngươi….cũ…..cũng là…..là….

~Yoochun, sao lâu quá vậy?

– Xin lỗi, Jae Joong!

Người con trai quay lại mỉm cười với con ác quỷ xinh đẹp mà hắn vừa mới thoát khỏi. Đúng hơn là, hắn nghĩ rằng mình sẽ chạy thoát khi gặp được một học viên. Nhưng hắn đã nhầm.

Cả hai kẻ đứng trước mặt hắn…… đều là Ác quỷ.

– Cá….các….các người….._ Đồng tử giãn rộng hết cỡ, khuôn mặt hắn dần trở nên trắng bệch vì sợ hãi.

~ Mang hắn vào đây đi, ta không muốn mất thêm nhiều thời gian nữa.

Cậu khinh khỉnh nhìn xuống kẻ hèn nhát dưới chân mình, lạnh lùng buông một câu phán quyết và quay bước trở vào trong.

Yoochun khẽ gật đầu và quay lại mang “món tráng miệng” cuối cùng vào cho Jae Joong.

Phịch!

Anh ném hắn xuống đất. Biết rằng mọi thứ đều là vô vọng, giờ đây hắn nằm rũ dưới sàn chẳng khác nào xác chết. Chỉ còn đôi mắt mở lớn là cứ không ngừng trào nước mắt.

– Ba người ư?

Anh nhìn hai cái xác và hỏi cậu. Jae Joong nhẹ mỉm cười:

~Ừ, nốt hắn là ba.

– Cậu bắt chúng tới à?

Yoochun chợt để ý thấy cánh tay phải của cậu được bó lại bằng từng vòng băng trắng lấm tấm đỏ.

~ Không có – Cậu khẽ lắc đầu và đến gần tên còn lại – Là chúng đưa tôi tới mà, phải không?

– Đừng….đừ….đừng lại gần…._Hắn sợ hãi thụt lùi về đằng sau.

~ Ngoan đi, ta sẽ làm nhẹ nhàng mà.

Cậu đến sát hắn, đôi mắt lóe lên một tia khát máu lồ lộ.

-KHÔNG…..KHÔNGGGGGGGG !!!!!

PHẬP!!!

Máu bắn tung tóe ra xung quanh, bắn lên khuôn mặt trắng bệch của tên Guardian, ngập ngụa cả trên cánh tay của cậu. Máu chảy dài từ trước ngực ra sau lưng gã thanh niên xấu số

Máu chảy…….từ nơi năm ngón tay thon dài của cậu……..đang găm sâu vào trong.

~ Ta ghét sự ồn ào, nên cho ngươi “ngủ” sớm có lẽ sẽ hay hơn.

Khóe môi xinh đẹp khẽ nhếch thành một nụ cười nửa miệng ma quỉ, cậu thì thầm vào bên tai tên Guardian, bàn tay dần di chuyển vào sâu hơn……sâu hơn nữa……cho đến khi nắm trọn trái tim nóng hổi của hắn trong tay.

Yoochun bình thản đứng nhìn Jae Joong ăn, những việc này anh đã quá quen nên không có gì lấy làm lạ. Jae Joong luôn có cách ăn rất đặc biệt nếu không muốn nói là ….tàn nhẫn.

Với những Vankyl khác, khi họ ăn thì những con mồi đều đã chết, không hề biết đến đau đớn hay sợ hãi. Nhưng Jae Joong thì lại khác, cậu luôn thích thú với những biểu cảm trên khuôn mặt của con người ….nên phải làm sao cho con mồi thể hiện hết cảm xúc ra thì mới tuyệt.

Vì điều đó, Jae Joong thường “ăn sống”, cho con mồi thấy những gì đang diễn ra, cho chúng thấy …….trái tim mình bị “ăn” như thế nào.

Cũng vì lẽ đó nên cậu mới được biết đến với cái tên_Ác mộng của đêm đen.

Sụt! Sụt!

Yoochun đang mải suy nghĩ, bỗng anh chợt chú ý tới cánh tay của Jae Joong. Cậu dùng một tay để ăn và……hình như cậu luôn cố để máu không bắn tới cánh tay phải.

“Hắn băng bó cho cậu rồi à?

Tại sao cậu lại có vẻ……”

Anh lắc nhẹ , rũ những ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Thôi bỏ đi. Nếu nghĩ tiếp Jae Joong sẽ đọc được mất.

~Uhm….!!

Jae Joong từ từ thưởng thức vị ngọt và hương thơm của trái tim còn đang đập từng nhịp cuồng loạn. Máu từ những trái tim là ngon và ngọt nhất, nó mang đến sức mạnh và …..cũng là tội lỗi.

~Phù!

Cậu mỉm cười thỏa mãn, lâu rồi mới được ăn nhiều như vậy. Nhưng nếu no thì vẫn chưa đâu.

– Giờ muốn làm gì nữa không?

Anh lại gần, rút khăn tay và nhẹ nhàng lau đi vết máu xung quanh miệng cậu.

~ Có chứ, có cái phải làm đấy.

Cậu liếc mắt xuống những cái xác.

~ Yoochun lần này phải nhờ anh đấy.

– Làm gì?

~ Đem chúng mang tới phòng của tên nhóc đó. _ Jae Joong mỉm cười với anh.

-Yulky ư?

~Ừ, đồ của ai ….._Cậu nhếch miệng  ~ ….thì nên đem trả cho người đó.

– Nhưng như vậy chúng ta sẽ bị phát hiện mất.

Anh nhìn cậu, trong lòng đầy thắc mắc.

~ Tử Nguyệt sắp tới……_Giọng cậu chợt chùng xuống, ánh mắt đỏ ánh lên những tia nhìn đáng sợ.

~ Từ giờ cho đến lúc đó, chúng ta cũng không thể lấy lại Hổ Phách…..nên chi bằng cảnh báo trước cho bọn chúng thì có lẽ sẽ thú vị hơn.

– Cậu muốn chúng có sự chuẩn bị?

Yoochun hỏi lại, dường như anh đã đoán được điều Jae Joong muốn. Cậu chậm rãi đưa bàn tay mình lên trước mắt và khẽ mỉm cười. Máu đỏ chảy nhễu xuống từ những móng vuốt sắc nhọn.

~ Uhm, nên như vậy. Ta muốn thấy chúng phải cuống lên khi thấy những thứ này và nỗi sợ hãi sẽ trở lại.

Yoochun liếc nhìn xuống những cái xác dưới chân, hỏi:

– Vậy giờ cậu muốn tôi làm gì?

~ Ấn dấu lên chúng đi.

Cậu thản nhiên đáp.

– Không lẽ….?

Ánh mắt Yoochun nhìn Jae Joong chợt bừng lên, khóe miệng anh từ từ nhếch lên thành một nụ cười đồng điệu với cậu.

~ Rắn hổ mang cuốn quanh thập tự đen …..và giờ là Bọ cạp đỏ. Thật muốn biết chúng sẽ làm những gì.

Jae Joong mỉm cười, ánh mắt thèm muốn hướng về phía dãy nhà lớn của học viện.

……………

Sáng hôm sau:

AAAAAAAAAAAAAAA!!!!

Những tiếng hét thất thanh làm cả học viện náo động, các học viên nhốn nháo chạy tới nơi có tiếng hét, tò mò muốn biết chuyện gì đang xảy ra.

– Tại….tại sao?

Yulky đứng chết trân tại chỗ khi nhìn những thứ trước cửa phòng mình.

Những cái xác….không có tim….

Và chúng lại là những kẻ mà tối qua…….cậu còn nhờ để trả đũa tên nhóc Kim Jae Joong láo xược đó.

Tại sao giờ chúng lại ở đây ….. và chỉ còn là những cái xác không hồn?

– Tránh ra.

Tiếng nói đầy uy quyền vang lên khiến sự nhốn nháo lập tức biến mất. Tất cả học viên đứng dạt ra hai bên nhường lối cho kẻ đứng đầu học viện _Uknow Yunho.

–  Yun…Yunho à!

Yulky nhìn hắn bằng đôi mắt ngấn lệ, cậu khẽ run lên để tỏ rõ nỗi sợ hãi của mình. Có Heechul bước theo đằng sau, hắn lạnh lùng nhìn những cái xác co quắp và hỏi Yulky:

– Chuyện gì đã xảy ra?

– Em không biết, sáng dậy đã thấy ở trước cửa.

Cậu khẽ lắc đầu, giọng nói đầy nghẹn ngào.

Yunho im lặng không nói gì, bắt đầu cúi người xuống kiểm tra những cái xác.

Khi hắn khẽ kéo một cái xác nằm ngửa lại, tất cả mọi người dều che miệng và nhiều người còn không dám nhìn, bởi những xác chết bị giết thực sự …..kinh khủng.

Máu trải đầy khắp cơ thể ba học viên bị giết, không những thế lỗ hổng đỏ lòm lớn trước ngực dường như đã đủ để cho tất cả biết tác giả của những cái chết này là ai.

Có điều, cái mà khiến tất cả mọi người đều kinh hãi đó là…..khuôn mặt của những cái xác…

…..đôi mắt trợn tròn….miệng há to……..

…..nét sợ hãi cực độ vẫn còn hằn sâu trên khuôn mặt.

Chứng tỏ, họ đã bị một kẻ vô cùng đáng sợ giết hại.

– Red Scorpion!

– Không thể nào.

Heechul dứng bên cạnh hắn, lắc đầu không tin.

-Chính xác là dấu hiệu đó.

Hắn lật một bên áo của cái xác ra, trên ngực trái của cái xác có in hình một con bọ cạp màu đỏ.

Micky_Red Scorpon!

Bọ cạp đỏ của Blood Hell_Ác ma không cảm xúc, kẻ được mệnh danh là Hắc Nhật trong thế giới Vankyl và là kẻ đáng sợ nhất …..chỉ sau Ác mộng của đêm đen.

Bọ cạp đỏ đã biến mất từ 100 năm trước cùng với Ác mộng của đêm đen.Không ai còn thấy dấu ấn đỏ đó xuất hiện…..nhiều người đã quên lãng nó….

Nhưng giờ …..nó đã trở lại.

Ác quỷ….không lẽ…..sắp trỗi dậy?

– Yunho , giờ chúng ta….

Heechul lo lắng nhìn hắn.

– Gọi người đến đem những cái xác này đi, còn cậu tập hợp hết các Gurdian Huyết có mặt trong học viện và đến phòng hội trưởng gặp tôi.

– Được, tôi hiểu rồi.

Heechul gật đầu và nhanh nhẹn bước đi thực hiện mệnh lệnh của hắn.

Yunho quắc mắt nhìn tất cả và đanh giọng ra lệnh:

– Tất cả trở về các dãy nhà của mình, mọi hoạt động vẫn diễn ra bình thường.

Mọi người lập tức thực hiện mệnh lênh của hắn, trở về các dãy nhà và lên lớp học như bình thường. Không ai còn có câu hỏi hay bàn tán gì nữa, mọi việc đều chấm dứt …..Bời đó là lệnh của Hội trưởng.

Yulky đứng im không nói gì, cậu đau đớn nhìn hắn lạnh lùng bước đi.

Hắn thậm chí còn không thèm hỏi thăm cậu đến một lời.

Thật sự không hiểu…….trong mắt hắn cậu có chút giá trị nào không?

– Chuyện này….._Yulky nhíu mày nhìn những cái xác. –Chắc chắn có liên quan đến nó.

“Kim Jae Joong…..rút cục mày là ai?”

….

Kí túc xá Lửa.

– Jae Joong, cậu có nghĩ thằng nhóc đó sẽ nói chuyện chúng gặp cậu với hắn ta không?

Yoochun vừa chải tóc cho cậu vừa hỏi.

~ Nó không làm thế đâu, nếu nói chuyện đó thì nó cũng sẽ liên quan._Cậu cầm chiếc gương nhỏ và mỉm cười hài lòng khi nhìn mình trong đó.

– Thằng nhóc đó thật ngu ngốc.

Anh khẽ lắc đầu.

~ Ừ, nó sẽ không để nhóc con biết chuyện ta có liên quan tới chúng bởi nó còn muốn nhóc con yêu mến mình.

– Có vẻ hắn ta rất quan trọng với Yulky.

~ Cực kì quan trọng ấy chứ, trong mỗi suy nghĩ của nó đều liên quan tới nhóc con.

Cậu thích thú mỉm cười. Yoochun ngồi xuống và cầm cánh tay phải của cậu lên xem xét.

-Tayphải của cậu ….tôi tháo băng ra nhé.

~ Không cần đâu.

Cậu rút tay lại và đưa nó lên ngang mặt ngắm nghía. Nhìn thần thái kì lạ đó của Jae Joong, anh chỉ dịu dàng hỏi:

– Khỏi rồi mà, còn đế làm gì?

~Khỏi rồi nhưng để cho bình thường thì cứ để mấy hôm nữa đã.

Jae Joong mỉm cười, và đứng dậy bước đến cửa sổ nhìn xuống dưới.

Anh lặng lẽ ngồi nhìn, trong lòng cảm thấy có gì đó thật khó chịu.

Bình thường Jae Joong luôn ghét những sự va chạm gần gũi với người lạ , chưa kể đến chuyện cậu còn ghét những gì liên quan đến con người. Vậy tại sao lần này lại tỏ ra đặc biệt thích thú như vậy?

Anh đã ở bên cậu một thế kỉ.

Còn hắn thì chỉ mới có hai ngày thôi.

Tại sao cậu lại chú ý và quan tâm hắn như thế?

Cậu có thể đọc suy nghĩ của anh nhưng…..có lẽ cậu không hiểu nó chăng?

Là cậu không hiểu………hay người không hiểu là anh?

 

Như thế nào mới thực sự được gọi là Yêu?

 

 

 

End chap 8

One response to “NightMare_Chap 8

  1. Pingback: NightMare(Ác mộng của những bóng đêm) | ☼◘..Eternal Love..◘.☼

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s