NightMare_Chap 6


Chap 6: Cảm xúc?

– Lần này ta sẽ làm cho cái miệng xinh đẹp kia phải câm lại.

Yulky nhếch miệng cười, ánh mắt hằn những tia ác độc. Bàn tay cầm “Violent” giơ cao chuẩn bị dồn lực tấn công.

Jae Joong vẫn bình thản ngồi dưới sàn, khuôn mặt lại ánh lên sự thích thú, và chờ đợi. Bá khí mạnh mẽ đó đang đến…….rất gần…rất gần……

– DỪNG LẠI!

“Đến rồi đấy.”

Giọng nói mang đầy nộ khí của hắn làm mọi người sững lại. Tất cả đều quay lại nhìn con người đáng sợ nhất của học viện này.

King Uknow _ Ngài đang tức giận ư?

Hắn bước từng bước đến gần đầu trường. Mỗi bước đi của hắn đều khiến mọi người nìn thở chờ đợi, dường như tất cả đang chờ đợi một cơn cuồng phong ……..sắp xảy ra.

Duy chỉ có một người lại đang thích thú mong chờ nó.

– Yun…..Yunho.

Heechul sợ hãi nhìn hắn. Anh gần như tái mét lại. Lần này chắc chắn sẽ khó sống rồi, anh là Guardian chịu tránh nhiệm lớp Lửa,vậy mà lại để trận đấu vượt quá sự kiểm soát.Thật sự rất đáng bị trừng phạt.

Hắn bước đến đấu trường, ánh mắt tỏa ra một làn sát khí đáng sợ. Yulky lần đầu thấy hắn như vậy, trong lòng chợt thấy sợ hãi. Cậu ta đứng lùi lại về phía góc đấu trường, bàn tay cầm “Violent” cũng hạ xuống, thu hồi toàn bộ chiêu pháp.

Jae Joong vẫn ngồi dưới sàn, hướng ánh mắt trong suốt về phía hắn. Không biết giờ hắn đang suy nghĩ gì mà nhìn mặt có vẻ nghiêm trọng vậy, và mọi người xung quanh có vẻ rất sợ hãi. Nhưng điều cậu muốn biết …….lần này hắn sẽ chọn ai?

Là cậu hay Yulky?

– Heechul, tôi sẽ nói chuyện với cậu sau.

Giọng nói lạnh lùng vang lên khiến Heechul khiếp sợ, anh lặng lẽ đứng lùi lại và cúi mặt xuống trước hắn _ King của The Guar.

Hắn bước lên đấu trường, kết giới vô hình tách ra trước từng bước chân sắt đá. Tất cả đều tò mò không biết hắn sẽ đi về phía nào, có lẽ hắn sẽ đến bên Yulky bảo bối mà hắn luôn cưng chiều hay ….. cậu học viên yếu ớt đang nằm trên sàn?

Hắn bước lên và…đi về phía……….

…Yulky.

“Lần này là chọn cậu ta rồi.”

Jae Joong thở hắt ra……..có chút thất vọng.

Nhưng, khi đến gần Yulky, hắn đưa tay lên và……….BỐP!

Tất cả đều sững sờ nhìn hắn. Ngay cả Jae Joong. Cái tát đó… thực sự rất mạnh. Nhưng tại sao hắn lại làm vậy?

“Nhóc con…..sao nhìn ngươi giờ đáng sợ quá vậy? Tại sao lại đánh cậu ta? Không phải ngươi rất yêu thích Yulky sao?”

Một hành động ngoài sức tưởng tượng của Jae Joong. Cậu tò mò nhìn hắn chăm chăm.

Có vẻ trò chơi này……Yulky sẽ thiệt thòi nhiều rồi.

– Yu…..Yunho.

Yulky sững sờ, một tay ôm lấy bên má đỏ rát, máu rỉ từng giọt từ khóe môi bị rách. Ánh mắt nhìn hắn hoang mang cực độ.

Hắn…..tại sao?

Hắn chưa bao giờ làm vậy……..chưa bao giờ….

Tại sao……?

Không lẽ……là vì…….

Vứt cho Yulky cái nhìn lạnh lẽo tới tận xương tủy, hắn quay đi, ánh mắt hướng đến người đang ngồi trên sàn.

Cậu ngồi trên sàn, bộ đồng phục xộc xệch bám đầy cát bụi, chiếc sơ mi trắng bên trong loang lổ những vệt đỏ. Khuôn mặt xinh đẹp có chút xước xát, đôi môi nhỏ có một vệt máu chảy dài từ khóe miệng đến tận cằm. Làn da xanh xao và……..bàn tay phải đang chảy máu.

Có lẽ không thể đứng lên nổi.

Hắn nhìn cậu, trong đôi con ngươi lạnh lùng bỗng hiện rõ một vẻ xót xa. Thân hình yếu ớt đó có lẽ không chịu nổi cú đánh vừa rồi. Nhìn những vết thương trên con người đó sao trái tim hắn……..lại quặn thắt?

Không hiểu?

Thực sự không hiểu?

Rút cục là vì sao?

– Có đau không?

Hắn khẽ đưa tay chạm lên khóe miệng cậu, giọng nói chợt chuyển tông thật dịu dàng.

Cậu ngước mắt nhìn hắn, đôi mắt nâu trong suốt bị phủ mờ bởi một lớp sương mỏng…. Hắn đưa tay định chạm vào vết thương nhưng cậu chợt rụt người lại. Có chút ngạc nhiên nhưng ….hắn khẽ mỉm cười……Một nụ cười thật hiếm thấy.

“Có lẽ cú đánh vừa rồi đã khiến cậu ấy bị thương như vậy. Chắc đang rất sợ hãi.”

Ánh mắt hắn khác hẳn ánh nhìn vừa rồi dành cho Yulky. Nó dịu dàng và thật ấm áp.

~ Tôi….không sao.

Jae Joong nhỏ nhẹ lên tiếng. Cậu cảm thấy trong thái độ và cảm xúc của hắn, mọi thứ thay đổi thật nhanh chóng, không phải vừa giận dữ sao? Sao bây giờ lại dịu dàng như vậy?

Cảm xúc của con người……quả là phức tạp!

– Chảy máu rồi, sao lại không sao chứ?

Hắn nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay phải bê bết máu của cậu, hai chân mày nhíu lại.

~ Nhưng….._ Jae Jooong cẩn thận quan sát từng cử chỉ một cách lạ lùng, lòng vẫn thầm thắc mắc tại sao hắn lại làm như vậy.

– Tôi đưa cậu đi băng bó.

Dứt lời, hắn luồn tay xuống hai chân Jae Joong và bế cậu lên tay trước những cái nhìn kinh ngạc của mọi người.

 

Tất cả đều không hiểu.

 

Và…….ngay cả bản thân hắn cũng không hiểu.


Tại sao lại quan tâm người con trai này đến vậy?

 

~ Ơ…..nhưng…

Mặc kệ những câu ngập ngừng của cậu, hắn vẫn cứ nhấc bổng Jae Joong lên nhẹ tựa lông hồng. Bị bất ngờ, hai cánh tay Jae Joong vội ôm chặt lấy cổ hắn làm điểm tựa.

Cảnh tượng ấy thực sự khiến Yulky không thể chịu nổi.

– DỪNG LẠI!

Cậu ta hét lên, đôi mắt ngấn lệ, khuôn mặt đỏ bừng vì giận dữ và xấu hổ.

– ANH NGHĨ MÌNH ĐANG LÀM CÁI GÌ HẢ , YUNHO? NÓ LÀ GÌ MÀ ANH LẠI CƯNG CHIỀU NHƯ VẬY? HAI NGƯỜI CÒN GẶP NHAU CHƯA ĐẾN HAI NGÀY CƠ MÀ.

Lần đầu tiên Yulky bị đối xử như vậy.Từ trước đến nay, hắn luôn yêu chiều cậu, chỉ mình cậu, mà sao giờ lại như thế ?

Tất cả chỉ vì nó.

Kim Jae Joong khốn kiếp.

Vì nó mà Yunho đánh cậu.

Thật không cam tâm!

Hắn quay lại nhìn Yulky, ánh mắt lạnh lùng và vô cùng tức giận.

– Hwang Yulky, lần này tôi cảnh cáo cậu. Nếu lần sau những chuyện này còn tái diễn thì đừng có trách.

– Đây là một cuộc đấu và em có thể dùng hết khả năng của mình, cậu ta vô dụng nên mới không thể chống đỡ, tại sao lại trách em?

Yulky nghẹn ngào giải thích, ánh mắt gần như muốn van vỉ một chút quan tâm từ hắn.

Nhưng hắn chỉ lạnh lùng đáp, không thèm quay lại nhìn cậu đến 1 lần.

– Đây không phải một cuộc đấu và cậu cũng không có quyền làm tổn thương những học viên khác. Cậu làm tôi thật sự thất vọng đấy.

Nói rồi Yunho quay người và bế Jae Joong bước ra khỏi đấu trường.

Yulky tức giận đến ngỡ ngàng. Không thể nói gì, cậu ta đành đứng im, cảm nhận sự ê chề thảm hại của mình.

– Hội trưởng.

Một giọng nói cất lên ngay sau hắn. Hắn hơi nhăn mặt, khó chịu quay lại.

– Có lẽ nên để tôi đưa cậu ấy đi băng bó thì sẽ tốt hơn.

Yoochun mỉm cười nói với hắn.

~ Uhm……có lẽ như vậy sẽ tiện hơn.

Cậu ái ngại nhìn hắn. Cảm giác gần gũi một kẻ xa lạ như hắn khiến Jae Joong cảm thấy không thoải mái, cậu chỉ quen được anh chăm sóc mà thôi.

Hắn im lặng nhìn anh rồi cúi xuống nhìn cơ thể nhỏ bé như một thiên thần trong vòng tay mình.

 

Đưa cậu ấy cho anh ta ư?

 

Hắn ……không muốn.


Không muốn trao Jae Joong …..cho người khác.


Thực sự…..không muốn…..!

 

– Không cần, tôi sẽ đưa cậu ấy đi, Bây giờ vẫn đang là giờ học, cậu nên ở lại đi._Hắn lạnh lùng nói và quay bước đi không kịp để anh lên tiếng.

Yoochun đừng nhìn Yunho bế cậu ra khỏi khu luyện tập. Khuôn mặt anh vẫn bình thản như mọi khi nhưng……ánh mắt thì …..lại không hề yên ả…..

“Mong rằng trò chơi này….sẽ mãi là một trò chơi.”

– YULKY!

Heechul gọi lớn khi thấy Yulky vùng bỏ chạy khỏi đấu trường và hướng về kí túc xá. Anh định đuổi theo nhưng Yoochun đứng bên cạnh liền đưa tay kéo lại.

– Cứ mặc kệ cậu ấy đi.

Anh khẽ nói với Heechul, ánh mắt dõi theo cái bóng nhỏ đang biến mất dần sau cánh cửa dẫn đến kí túc xá.

“Cậu ta sẽ còn thê thảm hơn rất nhiều….nếu cứ tiếp tục động vào Jae Joong.

Thật ngu ngốc!”

…………….

Phòng hội trưởng:

~ A…._Cậu khẽ nhăn mặt khi hắn sát trùng lòng bàn tay.

“Xót quá.”

– Không sao chứ?

Hắn dừng lại, lo lắng nhìn cậu. Jae Joong khẽ lắc đầu.

~Không sao.

-Uhm.

Hắn mỉm cười và lại tiếp tục nhẹ nhàng lau hết những vết máu trên lòng bàn tay, thỉnh thoảng còn khẽ thổi nhẹ cho cậu không đau.

Jae Joong ngồi lặng lẽ quan sát hắn_kẻ đầu tiên thu hút sự chú ý của cậu.

“Hồi nhỏ ngươi đã rất đẹp rồi, không ngờ khi lớn lên còn đẹp hơn.

Vẻ đẹp này …..theo lời Han kyung có lẽ là vẻ đẹp nam tính đầy cuốn hút chăng?

Nhưng dù sao đi nữa thì vẻ đẹp của người cũng hoàn toàn trái ngược với ta.

Ôi! Tại sao ngươi lúc nào cũng khiến ta tò mò và thích thú như vậy nhỉ?”

Cậu khẽ mỉm cười mà không để hắn nhìn thấy, đôi mắt ánh lên những tia nhìn bí hiểm.

“Ta …….muốn có tâm tư của ngươi……..muốn những suy nghĩ của ngươi phải chịu sự khống chế của ta…..Yunho~”

– Xong rồi.

Hắn cắt nốt dải băng trắng cuối cùng và nhẹ đặt tay cậu xuống bàn, dịu dàng hết mức có thể.

~ Cảm ơn.

Cậu khẽ nói và đưa cánh tay băng bó lên ngang mặt ngắm nghía.

– Cậu cứ ở đây nghỉ ngơi đi, tôi đi đây một chút rồi sẽ quay lại ngay ._Hắn thu dọn những bông băng đỏ thẫm trên bàn và nhẹ nhàng nói với người con trai nhỏ bên cạnh.

~ Như vậy…..có được không?

Đây dù gì cũng là phòng riêng chẳng lẽ hắn có thể để một kẻ lạ mặt như cậu ở đây một mình sao?

– Tất nhiên rồi. Nhớ ở yên đây nhé, đừng đi đâu cả.

Hắn mỉm cười và đứng dậy bước ra ngoài.

Cạch!

Còn lại một mình trong phòng cậu liền rũ bỏ vẻ yếu ớt giả tạo và thay vào đó là sự lạnh lùng cũng như sự uy nghiêm vốn có của một Vankyl.

~ Thứ vũ khí chết tiệt.

Cậu khẽ nhăn mặt nhìn vào bàn tay bị băng trắng xóa của mình. Vết thương này không phải do Yulky gây ra, nó là do cái vũ khí quái quỷ mà Han kyung đưa cho cậu gây nên. Nếu cầm lâu hơn chắc vết thương không chỉ thế này.

Cây roi đó cùng pháp trượng của Yoochun là 2 vũ khí của các Guardian Lửa mà Hankyung đã “mượn” được khi cậu và anh có ý định trà trộn vào The Guar để lấy lại Hổ phách.

Những vũ khí này không khó điều khiển, có điều chúng rất kỵ với các Vankyl. Nếu các Vankyl chạm vào chúng sẽ bị sức mạnh của chúng chống lại và gây ra những tổn thương vô cùng nặng nề nếu như những Vankyl sử dụng không đủ mạnh để khống chế.

Yoochun có lẽ sẽ không sao, bởi dù sao anh cũng là một số ít các Vankyl mạnh nhất của Blood Hell. Nhưng còn cậu thì khác, Hổ phách không có và cũng không “ăn” thường xuyên, lại thêm cả cái bá khí chết tiệt kia nữa nên sức mạnh đang giảm sút rất nhiều khiến cho điều tệ nhất đó là ngay cả một thứ vũ khí vớ vẩn của Guardian mà cậu cũng bị nó làm tổn thương.

“Phải tìm “đồ ăn” thôi, nếu cứ thế này ……không sớm thì muộn cũng sẽ bị phát hiện.”

Cậu khẽ thở dài, đôi mắt mệt mỏi khẽ khép lại.

………………..

– Có lẽ cậu ấy sẽ mặc vừa bộ này.

Hắn cầm bộ đồng phục mới lên và ngắm nghía.

“Tạm biệt”

Khuôn mặt đang bình thản của hắn chợt chùng xuống khi đột nhiên……hắn nhớ lại câu nói cuối cùng của Người. Kể từ buổi chiều đẫm máu đó, Người đã hoàn toàn biến mất.

Tại sao lại làm như vậy?

Tại sao gây ra bi kịch đó rồi lại bỏ đi?

Và……tại sao ra đi mà lại mang theo cả trái tim của hắn ?

– Ta nhớ người!

Hắn dựa người vào chiếc tủ lớn đựng đồng phục, vùi khuôn mặt vào bộ đồng phục. Lớp vải thô cọ nhẹ vào má, như muốn cố xoa dịu cái cảm giác nhớ nhung đang cào xé ruột gan hắn lúc này

– Có biết……ta nhớ người đến nhường nào không?

Khẽ đưa tay lên chạm nhẹ vào môi mình, hắn nhớ đến nụ hôn đầu tiên………

Nụ hôn  đầu tiên………..

 

………có vị tanh nồng của máu….

……có cảm giác lạnh đến rợn người………..

 

Nhưng trên hết………hắn vẫn cảm nhận được…….vị ngọt……

Vị ngọt của đôi môi huyết sắc, thứ mật ngọt chết người mà chỉ thử một lần sẽ không thể nào quên.

Hắn cũng vậy……mãi mãi không thể quên!

– Người không trốn mãi được đâu………sẽ có ngày ta tìm ra người….._Hắn siết chặt bàn tay mình lại…. – Và bắt người phải trả giá cho những gì người đã gây ra cho ta.

Ta thề!

….

End chap 6.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s