NightMare_Chap 10[Part 2]


Part 2

Sau khi thấy tất cả có vẻ đã ổn định, Siwon đứng lên và nói lớn.

– MỌI NGƯỜI, TRẬT TỰ NÀO!!!!

Tất cả nhanh chóng im lặng và hướng mắt tới dãy bàn lớn chính giữa. Nơi dành cho những người có vị thế lớn của Học viện The Guar và cũng là những người đứng đầu của Guardian.

– Hôm nay tham dự Lễ Tạ Ơn sẽ có Lão Tử và Ngũ Đại Huyết Vương.Chúng ta sẽ cùng nhau chào đón sự trở lại của hai đại huyết vương là……._Siwon đang nói chợt dừng lại khi xung quanh mình bỗng xuất hiện những bong bóng nước nhỏ bay vờn.

Không những xung quanh Siwon mà là khắp đại sảnh, nơi nào cũng lờn vờn những bong bóng nước nhỏ.

– Đẹp quá!

– Bong bóng có mùi thơm hay sao ý?

Các học viên thích thú đỡ lấy những bóng nước nhỏ đang phiêu lãng bay khắp nơi.

– A, coi kìa! Hoa trang trí trên tường.

Một học viên kêu lên khi thấy dàn hoa trang trí trên tường đang …….đâm chồi ra hoa.

– Hoa kìa!

Chợt một cơn gió nhẹ khẽ thổi vào mang theo những cánh hoa anh đào nhỏ xíu nhẹ nhàng uốn lượn thành những đường cong. Như có chủ đích trước, cơn gió điều khiển những cánh hoa nhảy múa xung quanh mọi người, trêu đùa những học viên một cách thích thú.

– Mấy đứa này.

Ho Dong khẽ mỉm cười và lắc đầu.

– Còn không mau bước ra.

Hắn lạnh lùng hắng giọng.

Các học viên chìm đắm và thích thú trong những sự việc kì lạ chợt bừng tỉnh khi nghe tiếng của hắn. Mọi người dáo dác nhìn nhau, không hiểu hắn đang nói ai?

– Yunho hyung! Hyung vẫn lạnh lùng như xưa nhỉ?

Một thanh âm nhẹ nhàng khẽ vang lên. Mọi người đổ dồn hướng mắt ra phía cừa và….tất cả học viện đều trợn tròn mắt kinh ngạc trước những ngưới mới tới.

– Lâu lắm không gặp, coi như trò vui nhỏ tặng mọi người.

– Nè, hình như em chưa có làm gì.

– Thôi đi, cậu mà nhúng tay vào thì nơi này thành cái gì?

– Ý sama là gì hả?

– Thôi nào, thôi nào! Mấy người muốn làm chúng ta bẽ mặt hả?

Người con trai nhỏ ở giữa cười giảng hòa. Hai kẻ kia thôi không đấu khẩu nữa mà trao nhau ánh mắt đầy “mãnh liệt”

/- Sama muốn chết đúng không?/

 

/- Muốn đấy, giỏi làm gì ta?/

 

/- Được rồi, lát nữa đừng có lôi Jin ra nhé./

 

/- Ta sợ mi chắc./

– Được rồi, các con vào đây và giới thiệu đi.

Ho Dong đứng dậy và nói lớn.

– Giới thiệu gì chứ? Có ai không biết chúng ta sao?

Người con trai có mái tóc buộc túm đằng sau hờ hững nói.

– Các học viên không biết đâu.

Chàng trai bên cạnh nhẹ nhàng nói.

– Mọi người!_Ho Dong mỉm cười nói. –Đây chính là Ngũ Đại Huyết Vương của Angelic.

– Ohhhhh!!!

– Đó là Ngũ Đại Huyết Vương.

Mọi người quay ra bàn tán xôn xao. Thật không ngờ những Huyết vương lại trẻ như vậy.

– Mọi người yên lặng nào!

Chàng trai nhỏ ban nãy chợt đứng lên trước, mỉm cười nhìn tất cả.

– Ta tên Kim Junsu, là Thủy Huyết Vương.

Các học viên lại “oh” lên kinh ngạc, thích thú nhìn những vị huyết vương không những trẻ mà còn rất đẹp.

– Còn ta tên Akanishi Jin….._ chàng trai đứng bên phải mỉm cười một điệu cười thật lãng tử.. –Ta là Phong Huyết Vương.

Một số học viên nữ lén nhìn Jin và khúc khích cười. Nhiều cô còn hơi ửng hồng hai gò má. Phong Huyết Vương thực xứng với chức vị của mình, ngay cả bộ dáng cũng rất phong lưu đa tình, và đương nhiên là cực kì đẹp trai.

-Ta tên Shim Changmin, là Thổ Huyết Vương.

Vừa dứt lời, lập tức tiếng bàn tán rầm rộ nổi lên. Mọi người cảm thấy vô cùng ngỡ ngàng khi hôm nay được tận mắt nhìn thấy Thổ Huyết Vương_Người được mệnh danh là kẻ lạnh lùng và tàn bạo nhất Ngũ Huyết. Thật không ngờ đó lại là một chàng trai thanh mảnh và có vẻ hơi yếu ớt này.

– Ôi, đừng có há hốc mồm ngạc nhiên như vậy._Chàng trai ban nãy vừa đấu khẩu với Changmin thích thú nói. Jin đứng bên cạnh khẽ ghé vào tai thì thầm nhắc nhở:

– Kazuya, em mau giới thiệu đi.

– Uhm, ta là Kamenashi Kazuya. Là Mộc Huyết Vương.

Kazuya mỉm cười với một vẻ quyến rũ gợi cảm cùng cực. Ánh mắt lả lướt của cậu đưa dọc khắp đại sảnh đường, bất luận là nam hay nữ, chỉ cần chạm phải ánh nhìn đó liền lập tức đỏ mặt ngượng ngùng. Quả không hổ danh “yêu mị hồ ly”, Mộc Huyết Vương thực sự rất đẹp.

– Đó là Ngũ Đại Huyết Vương của chúng ta.

Siwon mỉm cười kết thúc màn giới thiệu.

– Khoan!_Kazuya chợt lên tiếng. –Ngũ Huyết Vương mà, còn một người nữa.

– Thôi mà Kazuya. Mọi người đều biết rồi.

Heechul nhăn nhó nói.

– Làm gì có, có ai ở đây biết Hỏa Huyết Vương là ai không?

Kazuya cười khúc khích, quay lại chỗ các học viên và nói lớn một cách bông đùa.

– Còn thiếu một người.

– Ở đây mới có bốn à.

– Hỏa Vương là ai nhỉ?

Các học viên xôn xao bàn tán.

– Thấy chưa? _ Kazuya đắc ý nhìn Heechul.

– Sama thật là….._ HeeChul đành phải đứng dậy và nói lớn. –Ta là Hỏa Huyết Vương, người cuối cùng của Ngũ Huyết.

– Ohhhhhhh!!!!

Mọi người đều vỗ tay và đương nhiên, tiếng hoan hô lớn nhất là dãy bàn của nhà Lửa. Thật không ngờ người phụ trách Kim HeeChul lại là Hỏa Huyết Vương.

– Tất cả mau lại đây ngồi đi.

Ho Dong khẽ vẫy tay gọi tất cả lại. Ngũ Huyết Vương cùng tới và ngồi xuống những vị trí dành cho họ.

Bữa tiệc được bắt đầu, tất cả mọi người cùng vui vẻ nói chuyện và thưởng thức những món ăn tuyệt hảo của những vị đầu bếp nổi tiếng nhất. Xung quanh mọi người, từng chùm bong bóng nước nhỏ và dàn hoa trên tường vẫn phiêu lãng bay lượn trên không trung và đâm chồi tỏa hương khiến cho khung cảnh thật sự tuyệt mĩ.

– Jae Joong, có chuyện gì vậy?

Yoochun cảm thấy có chút khó hiểu khi thấy cậu cứ mỉm cười mãi từ lúc Ngũ Huyết Vương ra mắt tất cả.

~ Không có gì!

Cậu lại cười, ánh mắt có chút gì đó thật khác lạ.

“Ta đã biết ngươi thật sự sẽ làm được mà.

 

Cái giá của mạng sống……thật xứng đáng.”

 

– Này, sao không thấy Yulky đâu nhỉ?

Một học viên cùng bàn chợt lên tiếng.

– Từ sáng giờ không thấy cậu ấy.

– Cậu ấy bệnh sao?

– Lạ thật!

Những lời bàn tán bắt đầu nổi lên khi không có sự xuất hiện của Yulky trong Lễ Tạ Ơn. Tất cả đều ngạc nhiên và tò mò, chỉ có một người là bình thản….

– Jae Joong, cậu ta…..

Yoochun khẽ nói.

~ Không có gì, cậu ta chắc mệt thôi mà.

Cậu bình thản đáp và thưởng thức món súp một cách thích thú.

…….

Sau khi ăn xong tất cả đứng dậy và đi tới thánh đường lớn nhất học viện để cầu nguyện. Bữa tiệc đã kết thúc rất vui vẻ với những món ăn ngon và những trò đùa thú vị của Mộc Huyết Vương Kazuya.

– Hả?

Ho Dong giật mình khi vô tình làm rớt ly bạc trên tay, nó rơi xuống dưới chân bàn. Dợm cúi người xuống, ông ngạc nhiên khi có một bàn tay đã đỡ lấy chiếc ly và đưa nó lại cho mình

.

– Cảm ơn! Cậu là….._Ông chợt có chút sững sờ khi trông thấy một điều mà tưởng chừng đã lãng quên.

~ Không có gì! Lần sau hãy cẩn thẩn. Tôi là học sinh mới của The Guar.

Jae Joong mỉm cười và trả chiếc ly cho Ho Dong. Hai chân mày ông khẽ nhíu lại, cố nhớ ra nét quen thuộc trên khuôn mặt của cậu. Như thực như không, phải mà lại không phải, rốt cuộc thì ông đã thấy cảm giác như vậy ở đâu?

– Cậu…..chúng ta đã từng gặp nhau chưa?

~ Có lẽ ngài đã nhầm rồi. Chúng ta….chưa từng gặp.

-Vậy sao?

Ông nhìn cậu, khẽ mỉm cười một cách bối rối.

~ Hi vọng sẽ được gặp lại ngài.

Cậu cúi chào Ho Dong và bước theo những học viên khác.

– À…uhm!

Nhẹ gật đầu đáp lại cái chào của cậu, ánh mắt của ông vẫn dõi theo cái dáng người nhỏ bé đang dần khuất trong đám đông.

“Ánh mắt đó……ta dường như đã từng nhìn thấy.”

 

~ Chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau, Lão Tử!

Hahahahahaha!!!!

……

– Một quyển sách ư?

Yoochun định quay lại tìm Jae Joong nhưng bỗng nhiên chân lại đá phải một vật nằm dưới sàn nhà. Anh cúi người xuống nhặt lên, mới nhận ra nó là một quyển sách bìa cứng dày dặn. Nhưng nó là một quyển sách thật kì lạ. Yoochun đăm đăm nhìn kĩ nó một hồi lâu…

– Những hoa văn này…..là làm từ phép thuật.

– Của tôi đó.

Chợt một tiếng nói cất lên thu hút sự chú ý của Yoochun.

– Cậu là…..

– Quyển sách là của tôi.

Junsu khẽ mỉm cười nhìn anh.

– À, vậy hả? Trả lại cho cậu.

Anh đưa trả cho Junsu quyển sách. Junsu nhẹ nhàng đón lấy quyển sách đem ôm chặt lại trong tay, một nét vui mừng hiện rõ trên khuôn mặt thánh thiện. Cậu mỉm cười cúi người xuống một cách rất chân thành, nói:

– Thật sự cảm ơn, quyển sách này rất quan trọng với tôi.

– Quyển sách thật kì lạ._Anh muốn nói tới những hoa văn phát sáng long lanh trên bìa quyển sách.

– Là Tinh Thủy, tôi tự làm nó đó.

Junsu mỉm cười tự hào.

– JUNSU!!!

Bỗng nhiên có tiếng của Kazuya thét gọi từ đằng sau. Junsu ngao ngán thở dài.

– Aida, lại nữa._Cậu khẽ nhăn nhó quay đi. –Cảm ơn anh một lần nữa!

Cúi chào lần cuối, Junsu rảo bước chạy lại phía nhà thờ. Bỏ lại đằng sau mình một con người với những suy nghĩ thật lạ lẫm.

“Cậu ấy……rất thanh khiết.

 

Một thiên thần cánh trắng.

 

Thật khác với Jae Joong!”

Mỉm cười vu vơ, anh tiếp tục quay lại và đi tìm “Thiên thần mang đôi cánh đen” của mình.

…….

Những điều lạ lẫm và mới mẻ đã bắt đầu ở học viện The Guar. Còn ở một nơi khác không cách xa đó lắm, cũng có rất nhiều……thứ mới mẻ.

– Chà! Mấy cái đĩa này có vẻ hay, không biết nó có nội dung gì nhỉ?

Han Kyung thích thú lật qua lật lại những cái đĩa phim trên tay.

– Phim không dành cho người dưới 21 tuổi? Oh! May ghê, mình qua tuổi 21 lâu rồi, thấy người ta coi mình cũng muốn coi thử xem nó có cái gì. Mà dùng cái máy này sao nhỉ?

Hắn săm soi cái đầu đĩa một cách cẩn thận.

– Chậc! Để lát kêu Min Ho chỉ vậy. Mấy thứ của con người phức tạp quá, nhưng lại rất thú vị, sao có thể kiếm mấy trò vui này ở cái nơi u tối kia chứ.

– À, mà saoMinhonói coi thứ này phải coi đôi nhỉ? Coi một mình là không có được.

Hắn chau mày suy nghĩ với dáng vẻ khá nghiêm túc.

– A! Có rồi, rủ Chullie coi chung. Hay quá!!! Hahahahaha!!!!

Tiếng cười man rợ lại vang lên, bỗng nhiên lại khiến cho một người nào đó phải ớn lạnh.

End chap 10

One response to “NightMare_Chap 10[Part 2]

  1. Pingback: NightMare(Ác mộng của những bóng đêm) | ☼◘..Eternal Love..◘.☼

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s