NightMare_Chap 5[Part 3]


Part 3_Trò chơi và đối thủ?

Ăn trưa xong, Dong ho chạy đi tìm mấy cậu bạn cùng tuổi ở các dãy nhà khác để chơi, chỉ còn lại Yoochun và Jae Joong ngồi trong phòng ăn.

Anh đưa cho cậu một cốc nước cam.

– Jae Joong, uống đi.

~Gì vậy?

Cậu cầm lấy và tò mò nhìn cốc nước. Anh mỉm cười nói:

– Nước cam, uống đi.

~Uhm.

Jae Joong khẽ đưa cốc nước cam lên miệng, thận trọng ngắm nhìn một hồi, và rồi nhấp một ngụm nhỏ.

~Ư.

– Sao vậy?

Yoochun lo lắng hỏi khi thấy cậu nhăn mặt. Hai chân mày nhíu lại, Jae Joong nhăn nhó đẩy cốc nước ra xa.

~Chua quá.

-Vậy ư?

Anh phì cười, thật không dám ngờ có ngày anh lại được nhìn thấy những biểu hiện này trên gương mặt của Jae Joong.

Thế giới của con người …..

 

 

Cũng có nhiều thứ ….thật thú vị.

~Uống thứ vừa rồi ngon hơn.

Cậu cầm khăn khẽ lau miệng.

-Sữa ư?

~Uhm!

Jae Joong mỉm cười.

-Được, vậy lần sau uống sữa nhé.

Yoochun hào hứng nói. Anh rất vui khi thấy cậu có vẻ đã dần thích nghi với cuộc sống của con người. Ban đầu, Yoochun cứ nghĩ Jae Joong sẽ không thể sống ở nơi này quá một ngày, vậy mà giờ cậu lại có vẻ rất thích thú trước môi trường sống mới.

Thật may quá.

– À Jae Joong, cậu đã cảm nhận được Hổ phách chưa?

Yoochun hạ giọng hỏi. Jae Joong lơ đãng nhìn ra xa, bình thản trả lời:

~Cảm nhận được nhưng…..chưa biết nó hiện đang ở đâu.

– Tại sao lại như vậy?

Anh hơi nhíu mày.

~Kẻ đang nắm giữ Hổ phách…….có bá khí quá mạnh nên đã lấn át tinh khí của nó khiến tôi không thể cảm nhận được.

– Sức mạnh của kẻ đó ghê gớm vậy sao?

~Uhm.

Cậu khẽ gật đầu.

– Vậy chẳng lẽ chúng ta phải xới tung cả cái học viện này lên sao?

Anh chau mày suy nghĩ, trong giọng nói có pha chút nóng nảy.

~Không được….._ Jae Joong đanh giọng…….~Chúng ta đang ở một nơi tập trung nhiều Guardian nhất trên thế giới, không những vậy ở đây còn có một Guardian vô cùng mạnh …với sức mạnh bây giờ , ngay cả tôi cũng không dám chắc là có thể lấy được Hổ phách đâu.

– Vậy….. cậu định làm gì?

~Làm gì ư?

Cậu khẽ nhếch miệng ánh mắt ánh lên sự tàn nhẫn và nguy hiểm…..~Thời gian đối với chúng ta là…vô hạn,vì vậy sao không cho bọn họ biết ….cái giá của việc chạm vào thứ không phải của mình là gì nhỉ.

…………….

-Yunho ~

Yulky vòng tay ôm lấy hắn từ đằng sau, khuôn mặt tỏ vẻ nũng nịu đáng yêu. Nhưng hắn thậm chí còn không thèm quay lại nhìn cậu ta lấy một cái, vẫn tiếp tục vừa thắt lại cavat vừa lạnh lùng nói:

– Sắp hết giờ nghỉ trưa rồi đó, mau trở về lớp đi.

– Nhưng chúng ta chưa ăn trưa …..đi ăn với em nhé.

– Uhm.

Hắn liếc nhìn Yulky và khẽ ậm ừ trong miệng một cách hững hờ.

– Đi thôi.

Yulky khẽ reo lên khi thấy hắn đồng ý, vui mừng ôm lấy tay hắn mà kéo đi.

Hắn cùng Yulky bước trên dãy hành lang dẫn đến phòng ăn. Đang đi chợt bước chân hắn khựng lại. Ở hành lang đối diện, nơi dẫn đến kí túc xá Hỏa…….hắn nhìn thấy….

~Yoochun à…

Cậu dụi mặt vào cổ anh, khẽ kêu lên như một con mèo. Yoochun ôm lấy thân hình nhỏ bé của cậu vào vòng tay mình, lo lắng tột độ khi nhìn xuống mái đầu rũ vô lực trên vai mình.

– Không sao chứ?

~Khó……khó chịu quá…!

Cậu bắt đầu thở dốc, cơ thể khẽ run lên từng hồi.

– Nhưng…chưa đến giờ uống thuốc mà….sao lại..?

Anh lo lắng nói, bồn chồn siết lấy vòng eo nhỏ.

– Jae Joong, ngẩng đầu lên nào.

Một tay đỡ lấy ngang hông cậu, một tay anh khẽ nâng nhẹ khuôn mặt xinh đẹp đang tái xanh lại của Jae Joong lên.

~Yoo….Yoochun ..

Yoochun giật mình khi nhìn thấy đôi mắt của cậu……nó biến đổi rồi…..hai con ngươi màu đỏ trong suốt như hồng ngọc. Màu của máu.

– Tôi đưa cậu về phòng.

Anh nói dứt khoát, và cúi xuống bế Jae Joong lên tay, bước về kí túc xá. Yoochun cảm thấy cơ thể nhỏ bé trong tay đang nóng lên, thân người cậu hoàn toàn không còn chút sinh lực nào.

Nếu giờ không cho Jae Joong uống thuốc thì tất cả sẽ bại lộ, chuyện hai người là Vankyl và còn nguy hiểm hơn nữa khi……bản năng khát máu của Vankyl trỗi dậy.

…………..

Hành lang đối diện.

– Yunho.

Yulky khẽ gọi hắn khi thấy ánh mắt hắn như dính chặt vào hai con người vừa đi khuất.

Từ lúc hắn dừng lại, Yulky đã có chút ngạc nhiên nhưng hướng theo ánh mắt hắn thì cậu biết hắn đang nhìn thấy gì.

Cái khung cảnh “tình tứ” vừa rồi của hai học viên mới đến, tại sao lại thu hút sự chú ý của hắn _ một con người luôn luôn lạnh lùng và có đôi chút… tàn nhẫn?

– Đi thôi.

Hắn đột ngột lên tiếng, giọng nói có gì đó không tự nhiên. Giống như….đang ẩn chứa một sự khó chịu vô hình nào đó.

Yulky chăm chú nhìn hắn, ánh mắt có vẻ thăm dò.

“Yunho….anh đang khó chịu chuyện gì vậy? Và còn ánh mắt vừa rồi……. là tại sao….?”

Phòng Jae Joong.

~Khụ! Khụ!

Cậu ôm miệng, gập người ho rũ rượi. Yoochun lo lắng nhìn cậu, tay không ngừng khuấy đều dung dịch đỏ thẫm trong cốc.

– Đợi một chút, Jae Joong.

~Ư……ư..ư ư~~~

Cậu run rẩy, bàn tay bấu chặt lấy đệm. Ánh mắt đỏ hằn lên nhưng tia máu.

“Ta……ta muốn……trái tim…….những trái tim ……ta muốn……chúng…”

– Mau uống đi.

Anh đưa cốc thuốc cho cậu. Jae Joong vội vã cầm lấy và đưa lên miệng uống.

Yoochun lo lắng đứng nhìn làn da tái xanh của Jae Joong đang dần hồng hào trở lại. Nếu như bình thường thì thời gian để uống thuốc vẫn chưa đến, tại sao Jae Joong lại không thể kiềm chế được sức mạnh của mình? Mà hai hôm nay, sức khỏe của cậu ấy có vẻ bị giảm sút đi rất nhiều.

Nguyên nhân là gì?

Cạch!

Uống cạn cốc thuốc, cậu mệt mỏi nằm rũ xuống giường, ánh mắt cũng đã bình thường trở lại.

– Jae Joong ..!

Anh lo lắng đưa tay chạm nhẹ lên vầng trán thanh tú ướt đẫm mồ hôi.

~Thật không ngờ……_Thanh âm dịu nhẹ nhưng lạnh lẽo vang lên…..~Ở cái học viện này lại có kẻ…..mạnh như vậy.

– Là sao?

Anh nhíu mày khó hiểu.

~Không ngờ ….tôi lại bị sức mạnh của kẻ đó lấn át…..thật không thể tin.

Cậu mở mắt khẽ mỉm cười, ánh mắt lộ sự thích thú.

– Vậy ư? Nhưng tại sao tôi không bị ảnh hưởng ? _ Anh nhìn cậu đầy khó hiểu .

~Vì tôi là người thực hiện ma pháp Ẩn Thân nên bị sức mạnh của kẻ đó chống lại.

– Nhưng ma pháp Ẩn Thân là bí thuật của Guardian ….tại sao?

~Là bí thuật…..nhưng lại là một trong ba ma pháp bị nguyển rủa._Đôi môi nhỏ khẽ vẽ lên một nụ cười…..~ Các Guardian cấp cao thường có những pháp thuật phòng vệ nên khi gặp hay tiếp xúc với nhưng bí thuật này chúng sẽ chống lại.

-Nếu như vậy không lẽ kẻ đó đã biết chúng ta đến đây?

Yoochun lo lắng nhìn cậu.

~Không, không đến mức đó đâu. _ Jae Joong nhẹ mỉm cười trấn an anh, trong ánh mắt bỗng lộ ra một vẻ kiêu hãnh khó tả ~Kẻ đó chưa thể phát hiện ra vì …..người sử dụng Ẩn Thuật là tôi. Phát hiện ra chúng ta sao? Không dễ thế đâu.

– Uhm

Anh khẽ gật đầu. Chỉ cần là lời cậu nói anh luôn tin tưởng tuyệt đối.

– Nhưng Jae Joong, cậu có biết kẻ đó là ai không?

~Chưa…..không có Hổ phách thật bất tiện. Nhưng đừng lo, sẽ sớm biết thôi.

Ánh mắt cậu đanh lại, lộ rõ sự thích thú và …..khao khát.

~Nhưng….tôi cần năng lượng hỗ trợ. Thứ này không thể giúp được gì nhiều.

Jae Joong ngao ngán nhìn cái cốc trống rỗng trên bàn.

…………………..

– Yunho, ăn cái này đi~

Yulky gắp một miếng thịt bỏ vào bát hắn, ngoan ngoãn khẽ ngước nhìn con người lạnh lùng bên cạnh. Yunho chẳng hề có chút biểu lộ nào. Cậu cảm thấy khó chịu.

Từ lúc gặp tên nhóc đó và anh chàng đi cùng nó “âu yếm” nhau ở hành lang, tâm trạng hắn có gì đó không ổn. Khuôn mặt hắn đăm chiêu nghĩ ngợi, thỉnh thoảng lại khẽ chau mày, ngồi bên cạnh cậu mà tâm hồn hắn đâu có ở đây, suốt bữa ăn hắn chỉ nhấm nháp cà phê mà chả đụng đũa vào thứ gì …

Nhìn hắn như vậy, cậu cảm thấy có gì đó rất khó chịu.

Bởi….ánh mắt của hắn……..

 

Ánh mắt giống như……….ẩn chứa sự ghen tuông và đố kị…..

 

…….khi không có được thứ mà mình mong muốn…….và khao khát.

 

 

Và trên hết Yulky hiểu ánh mắt đó là dành cho ai và cái thứ mà hắn khao khát đó…….

Nhìn khuôn mặt trầm tư của hắn, Yulky bặm môi giận dữ. Bàn tay siết chặt chiếc nĩa bạc và ánh mắt hằn lên sự căm ghét.

“Thằng nhóc khốn kiếp, nó là gì mà anh lại chú ý đến nó vậy Yunho? Anh có biết, ánh mắt anh nhìn nó khiến em ghen tỵ đến thế nào không?

Cứ đợi đấy!

Trái tim của Jung Yunho chỉ là của một mình Hwang Yulky này mà thôi. Ta sẽ không để bất cứ kẻ nào cướp đi đâu.

Kim Jae Joong ư?

Ngươi sẽ không tồn tại ở học viện này lâu đâu.

Ta thề!”

……………………..

Hết giờ nghỉ, các học viên lại tập trung ở khu luyện tập để thực hành những kĩ năng chiến đấu đã được các Guardian Huyết hướng dẫn. Lần này sẽ là thực hành chiến đấu sự dụng vũ khí và các pháp thuật mà các Guardian học viên có khả năng thực hiện.

Heechul bước lên trước mọi người, giải thích về cách chiến đấu và quy định cho các học viên, nhưng thực ra là nói để cho Jae Joong và Yoochun nghe vì anh và cậu là học viên mới.

– Mọi người, nhớ kĩ nhé. Chỉ là giao đấu để nâng cao khả năng cận chiến thôi chứ đây không phải là cuộc thi tranh cao thấp hay phân thắng bại gì cả. Vì vậy nhớ là không được làm tổn thương đến bạn của mình nhé.

Mọi người đồng ý và vui vẻ trở lại khán đài theo dõi trận đấu đầu tiên.

– À ,thế có ai muốn lên đấu trước không?

Heechul mỉm cười nhìn tất cả, hi vọng sẽ có cánh tay nào đó giơ lên. Nhưng không khác mọi lần, tất cả đều bàn tán xôn xao mà không thèm chú ý. Anh thở hắt ra vẻ chán nản… “Ôi cái lớp này ….sao mà lười thế không biết ?”

– Vậy không ai lên thì tôi sẽ gọi theo thứ tự nhé , vậy thì Lee….

– Khoan!

Một thanh âm quen thuộc ngắt ngang lời nói của anh. Heechul ngước mắt đến phía chủ nhân của giọng nói ấy.

– Yulky, em muốn lên sao?

– Phải.

Yulky mỉm cười rạng rỡ, nhưng ánh mắt lộ lên sự bí hiểm.

– Vậy em muốn giao đấu với ai?

– Cậu ta.

Yulky nhếch miệng, chỉ tay đến phía trái khán đài. Nơi có kẻ mà cậu ta căm ghét.

– Jae Joong?

Heechul khẽ nhíu mày, Jae Joong là học viên mới nên ngồi ở dưới xem để học tập chứ làm sao có thể lên giao đấu được. Hơn nữa kẻ so tài lại là Yulky_học viên xuất sắc nhất lớp Lửa.

Xuất sắc không chỉ ở sức mạnh mà còn ở ……..sự tàn nhẫn và xảo trá trong khi giao đấu.

– Yulky, cậu ấy là học viên mới, chưa từng tham gia giao đấu, tôi nghĩ em nên chọn người khác.

Heechul khẽ nói. Nhưng Yulky không bận tâm, ánh mắt vẫn dán chặt vào Jae Joong, vừa nói vừa nhìn cậu đầy thách thức.

– Là học viên mới thì càng nên thực hành để học hỏi nhanh hơn chứ, đúng không?

-Nhưng….

Heechul khó chịu, định gạt bỏ ý muốn quá quắt của Yulky nhưng….

~Được, tôi đồng ý.

Cậu đứng dậy, mỉm cười chấp nhận lời thách thức.

-Vậy mới đúng chứ .

Yulky mỉm cười hài lòng.

“Lần này ta sẽ cho mi biết ai mới thực sự là kẻ đáng sợ.”

– Nhưng, Jae Joong à ….._Heechul lo lắng quay lại nhìn cậu, anh đã biết quá rõ bản tính của Yulky rồi.

~Không sao đâu, cậu ấy nói đúng. Để giỏi nhanh thì nên thực hành.

Cậu mỉm cười, ánh mắt tràn đầy một sự thích thú khó hiểu. Yoochun ngồi bên cạnh im lặng không nói gì, chỉ khẽ thở dài. Cái cậu Yulky đó quả là ngu ngốc, dám thách thức Jae Joong _đây quả là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời cậu ta. Cũng may là cậu vừa uống thuốc chứ nếu không thì……..chắc học viện này đã sớm ngập trong máu của cậu ta rồi.

– Vậy hai người xuống sàn đấu đi.

Heechul đành bước xuống sàn đấu. Cậu và Yulky bước theo, khi hai người bước lên sàn đấu các cây thập tự gỗ lập tức tạo một kết giới vô hình xung quanh.

– Nhớ nhé, không được ra tay quá mạnh đấy .

Heechul đứng bên ngoài kết giới nhắc nhở cả hai nhưng ánh mắt ánh thì hướng đến Yulky như muốn nhắc nhở cậu ta đừng làm gì quá đáng.

Đấu trường.

– Xin được chỉ giáo.

Yulky vẫn giữ khuôn mặt mình bình thường nhưng ánh mặt thì lộ rõ sự căm ghét.

~Không dám, cậu là tiền bối mà .

Cậu mỉm cười, bình thản nhìn Yulky. Nụ cười trên gương mặt Yulky vụt tắt, thay vào đó là sự tức giận và ánh mắt như muốn giết chết kẻ trước mặt.

“Căm ghét ta ư? Tại sao nhỉ?

Tâm trạng của cậu ta có vẻ khá hỗn loạn, như vậy mà dám thách thức ta. Thật ngu ngốc.”

-Vũ khí của ta….HIỆN!

Yulky hô to, bàn tay đưa ra trước khoảng không trước mặt . Xung quanh chợt có một luồng sáng đỏ xuất hiện và bao bọc lấy cơ thể, từ không gian trống rỗng phía trên bàn tay chợt xuất hiện một vệt sáng lớn và dần dần tụ hội lại thành hình.

Một chiếc trủy thủ.

“Cứ cười đi , rồi sau trận đấu này ….ngươi sẽ không còn cơ hội mà cười nữa đâu.”

VÙ ! VÙ!

Những cơn gió mạnh cuốn xung quanh vũ khí của Yulky, làm ngọn lửa của cây đao nhỏ bùng lên dữ dội.

“Violent”

Yulky mỉm cười nhìn vũ khí của mình .Cây trủy thủ dài hơn 30cm, lưỡi đao thanh mảnh, bóng loáng và vô cùng sắc bén. Trên chuôi cầm được cham trổ tinh xảo và được cẩn một viên hồng ngọc rực rỡ.

Ngọn lửa xinh đẹp và dữ dội_”Violent”

Hướng mắt về phía đối thủ của mình, Yulky khó chịu khi thấy phong thái bình thản của cậu.

Yulky cứ nghĩ nhìn thấy và cảm nhận uy lực của “Violent” sẽ làm cậu run sợ và nhục nhã cúi đầu chịu thua khi cuộc chiến còn chưa bắt đầu. Nhưng trái với những suy nghĩ ấy là vẻ bình thản và điềm nhiên trên khuôn mặt xinh đẹp.

Jae Joong vẫn đừng yên không hề nhúc nhích, chiếc miệng nhỏ chỉ khẽ nhếch lên và ánh mắt hơi thu lại.

Một trận chiến ư?

Đã lâu chưa thử.

Thật sự rất thích thú.

-Vũ khí của cậu đâu?

Yulky nhìu mày cất giọng hỏi. Cậu nhún vai, bình thản trả lời.

~Khi nào cần nó sẽ tự xuất hiện thôi.

– Hừ.

Yulky tức giận, khuôn mặt tối sầm lại. Dám coi thường ta ư? Để xem ngươi giỏi đến mức nào.

– Bắt đầu nhé?

~Cứ tự nhiên.

Cậu khẽ cười đáp lại.

Trận giao đấu bắt đầu.

– FIRE WINDY!!!

Yulky hét lớn và đưa vũ khí của mình lên cao. Xung quanh cậu ta bỗng chốc được bao bọc bởi một lớp gió lốc quay cuồng như vũ bão. Những cơn gió LỬA.

Những cơn gió được vũ khí của cậu ta hút lại, ánh lửa sáng chói tỏa sáng rực rỡ cả một khu vực đấu trường.

Heechul dứng dưới lo lắng nhìn lên. Đó là pháp thuật mạnh nhất của Yulky, tại sao lại dùng nó ở đây và….lại là với Jae Joong….

Không lẽ, cậu ta đang cực kì căm ghét Jae Joong?

Đấu trường:

“Ta luôn nói ghét pháp thuật của Guardian vì nó quá khoa trương. Thật chẳng ra gì.”

Jae Joong bình thản nhìn ngọn lửa đang ngày càng lớn, sức mạnh của Yulky đang tập hợp, có lẽ là định đánh phủ đầu ư?

-ATTACK!

Yulky hét lớn và chĩa thẳng “Violent” về phía Jae Joong , một cơn lốc lửa phóng thẳng đến chỗ cậu. Nộ khí quả mãnh liệt.

Jae Joong khẽ nhếch miệng cười, bình thản đưa bàn tay phải lên, miệng lẩm nhẩm điều gì đó và……………ROẸT!

VỤT!

Yulky trợn mắt, không tin nhừng gì trước mắt . Fire Windy của cậu đang bị Jae Joong ….hút lấy bằng chính vũ khí của cậu ta…..Một cây roi.

Heechul và tất cả các học viên khác đều kinh ngạc và bất ngờ trước khả năng của Jae Joong.

Cách chế ngự gió……Thật tuyệt.

Tất cả đều hướng mắt tập trung vào trận đấu. Một trấn đấu báo hiệu sẽ rất dữ dội và thú vị.

Duy chỉ có một người là bình thản.

Yoochun ngồi trên khán đài, lặng lẽ thở dài . Anh biết trận đấu sẽ không kết thúc sớm đâu, vì một khi đã là đồ chơi của Jae Joong nếu….. chưa chán thì cậu nhất định không dừng lại.

Đấu trường.

Jae Joong cầm chắc cây roi, quay thành nhưng vòng đều đặn hút lấy cơn lốc hung dữ của Yulky. Fire Windy của Yulky đã hoàn toàn bị cậu chế ngự.

Yulky quá bất ngờ, không thể tin nổi một học viên mới lại có thể chế ngự được Fire Windy _pháp thuật mạnh nhất của cậu ta .

Đang sững sờ không biết làm gì, chợt tiếng nói dịu nhẹ của ai kia cất lên làm Yulky bừng tỉnh, thẳng hướng trước mặt mà nhìn.__~ Thử xem Fire Windy của cậu mạnh như thế nào nhé.

VÚT!

PHẬT!

Jae Joong đập mạnh sợi roi xuống nền đất, tung thả cơn lốc lửa trở lại phía Yulky.

Cơn bão lửa bật trở lại phía chủ nhân với một lực còn mạnh hơn lực ban đầu. Nếu không chống đỡ được thì……có lẽ sẽ tan xác mất.

– Ngươi…._Yulky trợn mắt đứng nhìn, không thể ngờ đòn đánh của mình không những bị khống chế mà còn bị đánh bật trở lại.

– Yulky?! Đỡ đi chứ!!!!

Heechul hét lớn, anh đứng ngoài cũng có thể cảm thấy sức mạnh đáng sợ của cơn bão lửa này. Nó khác cơn bão ban đầu……Cơn bão này mạnh hơn rất nhiều.

Bất ngờ và sửng sốt, Yulky dường như không thể đỡ được đòn phản công này. Làm sao đây?  Làm sao đây?

ROẸT!

Cơn bão ……tan biến ….khi chỉ cách Yulky một khoảng vô cùng ngắn. Cậy ta có thể cảm nhận được hơi nóng của cơn bão trên da thịt mình , sợ hãi nhắm mắt lại chờ đợi đòn đánh đáng sợ nhưng….. Cơn bão Lửa tan biến và không có gì xảy ra cả.

Tại sao?

Ánh mắt Yulky hướng tới người đối diện. Chủ nhân của tất cả những chuyện này.

~Chỉ là giao đấu thôi mà.

Cậu mỉm cười, bình thản nhún vai như cơn bão vừa nãy chỉ là một cơn gió nhẹ thoảng qua.

Heechul và các học viên khác khẽ thờ phào. Thì ra lực đánh chỉ có vậy, họ cứ nghĩ rằng sức mạnh của cậu rất ghê gớm, hóa ra sức duy trì không lâu, nhưng học viên mới ai chả thế.

Học viên ….mới!

Nhưng Yulky thì khác, cậu ta cho đó là hành động trêu đùa mình nên vô cùng tức giận. Bàn tay cầm “Violent” siết chặt lại . Ánh mắt hằn lên sự phẫn nộ đỉnh điểm.

“Khốn kiếp , dám đùa giỡn với ta ư?

Kim Jae Joong , ngươi đi quá xa rồi đấy .

Được, nếu không thể thắng một cách đường hoàng thì……sao không dùng cách khác nhỉ?”

Một nụ cười bí hiểm nở trên môi Yulky, ánh mắt thể hiện sự thỏa mãn với kế hoạch vừa vạch ra.

Nhưng ….

Thật đáng tiếc.

Với một người…..à không , chính xác là với một Vankyl như Kim Jae Joong thì….cái kế hoạch vớ vẩn ấy lại rất …..THÚ VỊ!

“Cậu ta có vẻ tức giận rồi.

Chỉ mới thua có một chiêu làm gì mà giận dữ đến vậy?

Thật thú vị , một món đồ chơi khó bảo .

Ta thích thứ này.”

Jae Joong mỉm cười, ánh mắt vui sướng và thích thú nhìn Yulky_Món đồ chơi mới của cậu.

– Vừa này là do tôi chuẩn bị chưa kĩ, giờ chúng ta đấu lại nhé.

Yulky mỉm cười giả lả, nhìn cậu bằng ánh mắt khiêu khích.

~Được.

Cậu vui vẻ đồng ý. Đấu lại cũng được , đang vui mà.

– Vậy giờ tôi sẽ bắt đầu lại nhé.

Yulky chuyển hướng “Violent” trong tay mình.

Kim Jae Joong, trận chiến giờ mới thực sự bắt đầu.

……………………

Phòng hội trưởng.

Cạch!

Hắn làm rớt cây bút trên tay, chân mày chợt nhăn lại.

– Hội trưởng?

Dong hae nhận thấy hắn có chút kì lạ, mở miệng khẽ gọi.

– À, uhm. Dong hae cầm cái này về Suzerain đi.

Hắn đưa cho Dong hae một tập hồ sơ. Khuôn mặt dường như biến sắc.

– À…dạ được.

Dong hae cầm lấy tập hồ sơ và bước ra cửa . Hình như Hội trưởng đang có chuyện gì đó gấp nên thái độ có chút kì lạ. Một dấu chấm hỏi được đặt ra nhưng…..có lẽ không thể có gan giải đáp. Vì sao ư? Vì người đó là Jung Yunho.

Cạch.

Còn một mình trong phòng, hắn vội đứng dậy và bước vào phòng quan sát_Nơi có thể theo dõi mọi hành động trong học viện The Guar này.

“Sức mạnh đó…..Ta cảm nhận được một luồng sức mạnh kì lạ.

Không giống sức mạnh của một Guardian….nhưng…..cũng chưa thể dám chắc đó là sức mạnh gì và nó từ đâu tới.”

Hắn lướt nhìn hệ thống màn hình không thấy gì khả nghi nhưng ánh mắt hắn ……chợt dừng lại ở chiếc camera ở khu luyện tập của lớp Lửa.

Kia không phải là Yulky và……….cậu ta sao?

Tại sao ….cậu ấy lại……nằm dưới sàn đấu?

Máu…..cậu ta hình như ….bị chảy máu.

RẦM!

Hắn lao nhanh ra cửa và….tiến đến khu luyện tập.

Khu luyện tập.

– Thế nào?

Yulky mỉm cười thỏa mãn nhìn kẻ đang ngã dưới sàn.

~Không sao, không có gì.

Cậu đưa tay lau máu ở khóe miệng và bình thản trả lời.

– Chịu thua đi.

Yulky gằn từng tiếng, ánh mắt ngạo nghễ nhìn xuống từng giọt máu đang chảy của kẻ thù.

-Yulky, dừng lại đi, chỉ là giao đấu thôi mà. Em đang làm cậu ấy bị thương đấy.

Heechul lo lắng nói. Thật không ngờ ,Yulky lại sử dụng những chiêu thức hèn hạ để đánh ngã Jae Joong. Cậu ấy là học viên mới, sao có thể chống nổi những chiêu thức ma mãnh và xảo trá của Yulky kia chứ. Nhưng anh không thể ngăn cản, cuộc đấu đã đi quá giới hạn, nếu giờ mà bước vào đấu trường, kết giới sẽ bị phá vỡ và việc đó sẽ cực kì nguy hiểm cho mọi người….khi Yulky vẫn chưa chịu thu hồi chiêu thức của mình.

– Cứng đầu quá sẽ thiệt thân đấy.

Yulky nhếch miệng cười, khinh khỉnh nhìn con người ở dưới chân mình. Cậu ta dám chắc là Jae Joong sẽ không thể đứng lên nổi, hứng chọn đòn tấn công của cậu thì chỉ có nước mà liệt giường cả tháng thôi.

~Trò chơi càng lúc …càng thú vị.

Jae Joong mỉm cười bí hiểm. Ánh mắt hướng đến…..cửa của khu luyện tập.

“Sắp có thứ để xem rồi.”

~Cậu nghĩ chỉ với những thứ đó mà có thể hạ gục tôi sao? Thật ngu ngốc.

Cậu ngước nhìn Yulky với ánh mắt thách thức và giọng nói mỉa mai. Có vẻ Jae Joong lại vừa nghĩ ra một thứ gì đó khá là hay ho.

– Khốn kiếp.

Yulky tức giận nắm chặt lấy “Violent” , cơn thịnh nộ đã đến cực hạn. Đã hứng trọn một đòn của cậu mà cái miệng vẫn còn lắm điều quá nhỉ.Thật không biết sợ là gì rồi sao?

– Vậy giờ tôi sẽ cho cậu thấy thứ có thể hạ gục cậu như thế nào nhé ?

Dứt lời, những ngọn gió lửa quay xung quanh Yulky lập tức xoáy tròn tụ lại thành một cơn lốc hung dữ và vô cùng mãnh liệt.

Khán đài:

Dong ho lo lắng nhìn đấu trường, ánh mắt sợ hãi và bối rối. Nó biết Yulky là học viên xuất sắc nhất nên uy lực của pháp thuật sẽ vô cùng lớn , còn Jae Joong hyung là học viên mới và lại còn hứng một đòn của Yulky lúc ban nãy .Giờ sao có thể đỡ tiếp chứ? Thật là ngốc khi chọc giận bảo bối của Hội trưởng, lần này chắc sẽ có người nằm viện dài dài rồi.

-Yoochun hyung, Jae Joong hyung nguy mất .

Nhìn sang Yoochun, nó ngạc nhiên khi khuôn mặt anh không biểu lộ chút cảm xúc lo lắng nào. Không phải hai người là một đôi sao? Sao lại có vẻ hờ hững thế nhỉ?

Anh đứng nhìn đấu trường, hai chân mày hơi nhìu lại. Jae Joong đang bị thương, đang chảy máu, và điều này làm anh khá khó chịu nhưng….đây là trò chơi của cậu .

Không kẻ nào dược phép phá đám.

Đấu trường :

Cậu ngồi trên sàn, ngước mắt nhìn ra phía cửa khu luyện tập. Người đó đang đến, nhóc con đáng yêu của cậu sắp đến rồi, không biết lần này hắn sẽ chọn cậu hay Yulky nhỉ ? Thật tò mò muốn biết.

“Trò chơi này càng lúc càng thú vị.”

End part3

End chap 5

Advertisements

One response to “NightMare_Chap 5[Part 3]

  1. Pingback: NightMare(Ác mộng của những bóng đêm) | ☼◘..Eternal Love..◘.☼

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s