NightMare_Chap 5[Part 1]


Chap 5: Sóng gió ở The Guar

 

Part 1: Buổi học đầu tiên

 

-Jae Joong ổn chứ?_Yoochun vừa chỉnh lại chiếc áo khoác đồng phục cho cậu vừa hỏi.

~Không sao!_Cậu bình thản , đưa mắt nhìn ra bên ngoài.

 

“Ngày học đầu tiên………sẽ thú vị lắm đây.”

~Đồng phục đẹp nhỉ? _Cậu nghiêng người trước gương để ngắm bộ đồ mới.

Đồng phục của The Guar được cách điệu theo bộ áo của những tu sĩ trong nhà thờ. Tông màu chính của bộ quần áo là màu đen, với những kẻ viền màu vàng kim ở ống tay và những đường chiết dọc theo eo. Một cây thập tự màu bạc đính trên ngực trái áo vest…. biểu tượng của Guardian.

-Ừ, cậu mặc nhìn đẹp lắm._Anh mỉm cười.

~Được rồi, giờ thì đi học thôi!

Chiếc miệng nhỏ khẽ nhếch lên đầy kiệu ngạo.

Một ngày mới đã chính thức bắt đầu.

………………….

Heechul dẫn anh và cậu đến một dãy nhà lớn, xung quanh dãy nhà có rất nhiều dây leo bám vờn, quấn lấy tạo nên một khung cảnh vừa uy nghiêm vừa đẹp hoang sơ.

The Guar_ Được chia thành năm dãy nhà chính, mỗi dãy nhà sẽ tương ứng với các tên gọi và đặc tính sức mạnh của các Guardian thuộc dãy nhà đó.

Có năm dãy nhà ,đó là : Hỏa ,Thủy, Phong ,Thổ và Mộc. Mỗi dãy đều có những khu vực  tương đương như : nhà thờ , kí túc xá , các phòng học và khu tập luyện.

Ở mỗi dãy nhà, các Guardian_Huyết sẽ chịu trách nhiệm quản lí, dạy dỗ các học viên và chỉ đạo các công tác do Hội trưởng quyết định và giao phó.

Đứng đầu The Guar là Hội Trưởng Hội Học Sinh_Jung YunHo. Một Guardian Tử với mã danh Uknow. Là người kiểm soát và bảo vệ học viện, mọi thứ đều phải thông qua ý kiến của hắn , tất cả đều chịu sự điều hành và quản thúc từ Uknow.

Lệnh hắn đưa ra………..KHÔNG AI ĐƯỢC CÃI!

Vì vậy ở The Guar_Uknow là “KING”

Jae Joong và Yoochun học lớp Lửa tức là thuộc dãy nhà Hỏa,và người quản lý dãy nhà này là Kim heechul , một Guardian Huyết của Suzerain.

Đi khoảng 15p, Heechul dẫn hai người đến một khoảng trống rất rộng. Khu vực này được xây dựng giống như là một sàn đấu lòng chảo, xung quanh là những cây Thập tự bằng gỗ được yểm phép để những cuộc thi triển phép thuật và những cuộc đọ sức không thể làm ảnh hưởng đến những khu vực khác. Ở phía trên, một khán đài được xây dựng kiên cố để các học viên có thể theo dõi và học tập.

– Hôm nay là buổi học đầu tiên của hai người, tôi sẽ giới thiệu các học viên khác ở trong lớp cho hai người làm quen nhé!_Heechul mỉm cười , quay lại gọi những học viên khác đến gần.

Những tiếng xì xào nổi lên ,bàn tán về hai học viên mới. Nhiều khuôn mặt thể hiện vẻ ngạc nhiên ,sự thích thú với hai người bạn mới……..Nhưng cũng có những ánh nhìn không mấy thiện cảm.

– Hai người giới thiệu mình đi_Heechul quay lại nói với anh và cậu.

Yoochun bước đến trước, mỉm cười thật tươi, anh cúi chào tất cả các học viên và tự giới thiệu:

– Xin chào, tôi là Park Yoochun, mong sẽ nhận được sự giúp đỡ của các bạn.

Cậu chậm rãi tiến đến, liếc mắt nhìn những gương mặt xung quanh. Khóe môi nở một nụ cười thích thú, cậu nhẹ giọng nói:

~Tôi tên Kim Jae Joong, rất vui được làm quen.

– Vào được lớp Lửa , chắc hai người cũng không tầm thường đâu nhỉ?_ Một giọng nói phát ra từ phía đám đông. Chất giọng ngập đầy sự coi thường và………khó chịu.

Các học viên đứng dãn ra, người vừa nói là một cậu thanh niên có bề ngoài khá ….đẹp. Mái tóc bạch kim dài đến ngang vai được buộc lại bằng một dải dây đen, làn da trắng mịn màng làm nổi bật đôi mắt đen to tròn cùng chiếc miệng nhỏ xinh xắn. Dáng người thanh mảnh yểu điệu………..Nếu như là một con người…….thì cậu ta có vẻ đẹp thực sự hiếm có.

Nhưng……….có điều….

……………vẻ đẹp này………giống một ai đó?

– Yulky!_Heechul khẽ hắng giọng. Nhưng không thèm để ý đến sự khó chịu của Heechul, cậu ta vẫn tiếp tục nhìn xoáy vào Jae Joong.

– Heechul hyung ,anh đã kiểm tra năng lực của họ cẩn thận rồi chứ?

– Kiểm tra cẩn thận rồi, đừng gây chuyện nữa ,Yulky_Heechul thực sự rất khó chịu.

– Vậy sao?_Yulky chậm rãi tiến đến gần Jae Joong, trong cái nhìn ánh lên sự khinh thường ….-Vậy… lát nữa có thể cho tôi thỉnh giáo chứ?

– YULKY!_Heechul tức giận quát lên.

Mặc kệ Heechul ,cậu ta vẫn đứng nhìn Jae Joong như mong chờ một sự đáp trả hoặc một sự e dè …..sợ hãi chăng?

Cậu mỉm cười, nhìn thẳng vào Yulky, ánh mắt lộ sự thích thú , khẽ nói:

~Nếu cậu muốn.

– Được_Yulky mỉm cười nhưng ánh mắt thì không hề như thế.

Sự khó chịu……..

 

………..coi thường………..và Sợ hãi?

Heechul lắc đầu ,khẽ thở dài:

“Nếu cậu ta không phải bảo bối của hội trưởng thì……..Haishhhhh!! Thật tức chết quá!”

– Thôi mọi người vào chỗ đi, chúng ta bắt đầu học._Heechul đẩy các học viên về phía khán đài.

Giờ học về kĩ thuật chiến đấu bắt đầu.

Cậu và anh cũng tiến về phía ghế ngồi cùng các học viên khác. Một cậu bạn có khuôn mặt bầu bĩnh, dễ thương lại gần hai người bắt chuyện:

– Xin chào, tớ tên là Dong ho, chúng mình làm quen nhé!

Yoochun đứng dậy định đẩy cậu nhóc đó ra khỏi Jae Joong nhưng cậu kéo tay anh lại , mỉm cười đáp:

~Ừ, cũng được.Cả mình và Yoochun đều rất muốn làm quen với các bạn, đúng không Yoochun?

Cậu quạy lại mỉm cười hỏi anh.

– À……ừ….đúng, rất vui vì quen cậu.

Anh ngạc nhiên nhìn cậu. Từ trước đến này cậu luôn ghét sự tiếp xúc gần gũi dù là với Vankyl hay với con người huống hồ con người này còn là Guardian. Nhưng sao lại….mà thôi, đó là những suy nghĩ của Jae Joong.

Luôn luôn khó hiểu!

Dong ho thích thú cười, cậu bé bắt đầu huyên thuyên:

– Jae Joong à, người vừa nãy khiến cậu khó chịu lắm đúng không?

~Cậu bạn lúc nãy hả?

Jae Joong nói chuyện một cách bình thường.

-Ừ, cậu ta tên Yulky, là bảo bối của hội trưởng đó_Dong ho lè lười, giọng giễu cợt.

~Bảo bối ?

– Uhm, cậu ta coi thường mọi người vì đằng sau có hội trưởng nâng đỡ, ai cũng ghét cậu ta.

~Cậu ta có quan hệ gì với hội trưởng à?

Cậu cảm thấy có chút thích thú với câu chuyện này.

– Mình cũng không biết, có lẽ là một quan hệ đặc biệt, mà……_Dong ho quay sang mỉm cười lém lỉnh……….- Cậu sẽ sớm thấy thôi.

“Oh, có vẻ rất thú vị!”

– À , Jae Joong nè .

~Huh?

– Cậu và Yoochun năm nay bao nhiêu tuổi?

~Tuổi ư?_Cậu thoáng ngạc nhiên.

– Ừ, vì mọi người ở đây lớn nhỏ đều có , biết tuổi để còn tiện xưng hô._Dong ho cười tươi nhìn cậu và Yoochun.

~Cái đó….._Cậu ngập ngừng.

Trả lời sao đây nhỉ?

Tuổi ư?

Không lẽ nói là năm trăm bao nhiêu ư?

Nhưng nếu không nói vậy thì phải trả lời thế nào?

Jae Joong đang suy nghĩ thì Yoochun chen vào:

– Năm tôi 22 còn Jae Joong mới 19, thế còn cậu?

Anh nhanh chóng đánh lảng đi.

– Ui !! Vậy là cả hai đều hơn tuổi em rồi_Dong ho hơi xụ mặt xuống, vì trong lớp nó là người nhỏ nhất nên lúc nào cũng phải kêu mọi người là noona với hyung. Xem ra còn phải gọi dài dài nữa đây.

– Năm nay em mới 17 thôi._Dong ho mỉm cười đáng yêu.

– Vậy cậu phải gọi tôi và Jae Joong là hyung_Yoochun cười. Anh có vẻ đã thân thiện hơn khi thấy Jae Joong nói chuyện bình thường với cậu nhóc.

Chỉ cần là những thứ Jae Joong muốn………..Anh cũng sẽ làm!

– Dạ được, hyung._Dong ho cười toe toét.

– Dong Ho ssi!

Heechul từ dưới sàn đấu gọi vọng lên. Tới lượt cậu bé tập rồi.

– Dạ ,em tới liền ._Dong ho nhanh nhảu chạy xuống sàn đấu. Không quên quay lại chào cậu và anh.

Khi chỉ còn hai người ,Jae Joong quay sang hỏi anh:

~19 và 22 là sao?

– À, đó là số tuổi loài người của chúng ta._Anh vui vẻ giải thích.

~Tuổi loài người?

– Là Han kyung nói, 30 năm của chúng ta sẽ tương đương với 1 tuổi của con người, vì vậy nếu tình ra thì chúng ta được từng ấy tuổi.

~Nhưng sao cậu lại nhiều tuổi hơn tôi?_Jae Joong nhíu mày.

– Đồ ngốc , nhìn tôi lớn hơn cậu đó, cậu chủ ạ._Anh huých nhẹ vào vai cậu.

~Hừ, rắc rối._Cậu quay mặt đi không thèm nhìn khuôn mặt nhăn nhở của anh nữa.

Mọi chuyện của con người luôn rất rắc rối.

Và……..thứ mà cậu cho là rắc rối nhất đó là cái thứ cảm xúc được gọi là Tình Yêu. Một thứ vô hình không xác định, nhưng con người lại luôn đắm chìm trong nó, thậm chí chấp nhận chết chỉ vì cái thứ gọi là Tình yêu đó.

Không hiểu đó là gì nhỉ?

Tình yêu thực sự……….là như thế nào?

Cậu và anh luôn sống trong biệt thự hằng trăm năm nay và không hề tiếp xúc nhiều với thế giới của con người.Yoochun còn thường hay nói chuyện với Han kyung, một Vankyl có tiếp xúc rất gần gũi với thế giới con người, nên ít nhiều anh cũng hiểu cách sống của họ. Còn cậu thì không bao giờ để mắt tới những chuyện đó nên những quy luật sống của con người Jae Joong không hiểu.

Có lẽ nếu ở trong thế giới của loài người này thì cậu có lẽ cũng chỉ là một cậu nhóc mới lớn mà thôi.

BỐP!

Tiếng động mạnh đó thu hút sự chú ý của Jae Joong, cậu hướng mắt tới nơi phát ra , chỗ đó là gần sàn đấu.

– Mày nghĩ mày đang làm gì hả?

Giọng nói ngạo mạn vang lên mang theo sự khinh thường của chủ nhân đối với con người trước mặt.

– Em……em…..xin lỗi!_Dong ho ôm má, khóe mắt ngấn nước.

Khán đài:

– Đó không phải là Dong ho sao?_Anh chăm chú hướng mắt xuống sàn đấu.

~Dong ho và……….cậu ta!_Cậu mỉm cười và đứng dậy trước sự ngạc nhiên của Yoochun.

Sàn đấu:

– Đồ ngu, có biết thứ này là của ai không mà mày dám tùy tiện động vào như thế hả?_Yulky tức giận gằn giọng mắng cậu bé.

– Em…….em…không biết._Dong ho bắt đầu nấc từng hồi.

– Yulky thôi đi, thằng bé không cố ý mà._Heechul lên tiếng can ngăn.

– Hyung im đi!_Yulky quắc mắt nhìn Heechul…….- Hyung biết thứ này là của ai mà , sao có thể bỏ qua được chứ.

– Dù sao cũng không làm sao, cậu không cần thiết phải làm to chuyện như thế._Heechul cảm thấy cực kì không vui trước thái độ coi thường của Yulky.

Đang định nói gì đó bỗng Yulky quay lại và……..ánh mắt của cậu ta bỗng trở nên khó chịu gấp bội khi trông thấy…….

~Em không sao chứ?_Cậu cúi xuống và đỡ Dong ho đứng dậy.

– Hyung àh…

Dong ho mếu máo nhìn cậu.

Thật tội nghiệp thằng bé, gây chuyện với ai lại đi gây chuyện với bảo bối của hội trưởng thì có ai dám can và bênh nó chứ. Vậy nên dù nhìn thấy Dong ho bị đánh nhưng tất cả các học viên cũng không dám lại gần.

Nhưng ……mọi chuyện lại khác, khi cậu đỡ Dong ho đứng dậy.

– Liên quan gì tới cậu, mặc kệ nó._Yulky trừng mắt quát.

~Không liên quan tới tôi nhưng thằng bé đang khóc._Cậu nhẹ nhàng trả lời.

– Mặc kệ nó._Yulky gằn giọng.

~Thật trẻ con.

Cậu vờ bóng gió, quay sang lau nước mắt cho Dong ho.

– CẬU VỪA NÓI GÌ , NHẮC LẠI XEM NÀO?

Yulky hét lớn, cậu ta thực sự tức giận rồi. Jae Joong quay lại đối diện với Yulky, sau lưng cậu Dong ho đang run rẩy vì sợ.

~Chỉ là một chiếc bao kiếm, hơn nữa thằng bé cũng chỉ làm rớt xuống đất thôi. Cậu đâu cần phải đánh nó mạnh như vậy.

– Cậu….._Yulky nghiến răng, bàn tay nắm chặt lại. Lần đầu tiên có kẻ dám cãi lại cậu, thật không biết trời cao đất dày, tên nhóc này không biết cậu đây là ai sao mà dám lớn lối như thế chứ.

Thật không thể tha thứ.

BỐP!

Má của Jae Joong đỏ ửng lên, khóe môi rỉ máu vì bị rách. Làn da trắng mịn giờ bỏng rát vì cái tát có lực vô cùng mạnh.

Yoochun sững sờ, cảm thấy máu trong người sôi lên. Anh định chạy đến cho tên nhóc thối tha đó một trận nhưng……..

– Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Thanh âm trầm khàn ,nghiêm nghị vang lên đằng sau mọi người.

Tất cả đều quay lại phía phát ra giọng nói, chỉ trừ Jae Joong. Cậu khẽ đưa tay lau vết máu trên miệng, khuôn mặt vẫn không biểu lộ chút cảm xúc.

Heechul đứng nhìn, chỉ còn biết lắc đầu ngán ngẩm.

Lại sắp có kịch hay để xem rồi đây.

– Yunho…~~_Yulky giả giọng nũng nịu , chạy lại ôm lấy cổ hắn, hai khóe mắt rưng rưng nước. Thật không biết ai mới là người vừa bị đánh.

– Chuyện gì?_Hắn hỏi Yulky nhưng ánh mắt lại hướng tới một nơi khác.

– Bọn chúng hùa lại bắt nạt em.

Cậu ta ôm cứng lấy cổ hắn , mặt dụi vào bờ ngực rắn chắc, giả giọng đáng thương.

Jae Joong nhìn cảnh đó thấy thật chướng mắt. Vừa nãy không phải hưng dữ lắm sao, giờ lại như một chú nai con bé bỏng thế kia. Thật là khó hiểu.

Yoochun kiềm lại sự tức giận, đến bên cậu rút khăn tay chấm nhẹ những vết máu trên miệng. Anh dịu dàng hỏi:

– Có đau không?

~Không sao.

Cậu mỉm cười với anh . Nói sao nhỉ ,cậu thấy cảm giác cũng hay hay vì từ nhỏ đến giờ chưa bị ai đánh cả.

Nhìn khung cảnh tình tứ và nụ cười tươi trên môi ai kia khiến cho một người không vui.

– Bỏ ra_Hắn trầm giọng.

– Yunho?_Yulky ngỡ ngàng trước thái độ kì lạ của hắn.

– Nghe thấy không?

Hắn liếc mắt xuống “con nai bé bỏng” của mình. Yulky chợt thấy sợ ánh mắt kia, vội rụt tay về và lấm lét rời khỏi hắn.

-Có sao không?

Cậu quay đầu lại , hướng đến nơi có tiếng nói đó.

– Má đỏ hết lên rồi này._Hắn lại gần và đưa tay chạm nhẹ lên bên má bị đánh của cậu.

Cậu không hiểu lắm nên chỉ ngước đôi mắt nâu trong vắt như pha lê của mình lên nhìn hắn.Yoochun đứng bên cạnh cũng im lặng quan sát.

Không hiểu hắn muốn làm gì.

– Yulky!

Yulky giật mình khi nghe hắn gọi. Thanh âm này không giống như mọi hôm…..nó có phần đáng sợ.

– Chuyện gì?

– Xin lỗi đi.

Một câu gọn lỏn hắn buông ra khiến mọi người đều sững sờ, ngay đến Heechul cũng không tin vào tai mình nữa.

Gì chứ? Yunho kêu Yulky xin lỗi?

Đùa hay thật vậy?

Đối với Yulky, hắn chưa một lần nói nặng, dù cậu ta có phạm lỗi gì thì hắn cũng chỉ nhắc nhở cho qua.Đặc biệt lại luôn âu yếm, cưng chiều. Giờ hắn lại kêu cậu ta phải xin lỗi, thật khó tin.

– Yun…..Yunho!_Yulky tuy trong lòng rất tức giận nhưng ngoài mặt thì lại tỏ vẻ hối lỗi, đáng thương.

– Có đau không?_Hắn tiếp tục hỏi cậu, bàn tay vẫn ve vuốt nhẹ trên phần da đỏ rát.

Jae Joong có chút không hiểu nhưng khi quan sát sự việc thì vậu chợt lại nảy ra một….sáng kiến.

~Có hơi đau._Cậu cúi mặt xuống, đôi mắt chùng xuống dường như có vẻ rất buồn.

Hắn thấy vậy, quắc mắt nhìn Yulky ,đanh giọng:

– Không nghe gì sao?

– Nhưng……nhưng…..

~Thôi cậu ấy không muốn xin lỗi thì thôi, không sao mà._Cậu cười nhưng vẻ mặt lại rất buồn.

– Đừng để tôi phải nhắc lại.

Ánh mắt sắc lạnh của hắn khiên Yulky co rúm lại vì sợ. Cậu ta đành lững thững bước đến trước Jae Joong , lí nhí nói:

– Xin lỗi!

~Uhm…….nhưng Dong ho cũng bị đánh._Cậu ngước đôi mắt nâu của mình lên nhìn hắn, ánh mắt trông chờ. Hắn khẽ hắng giọng lần nữa:

– Yulky.

– Nhưng….._Cậu ta tức đến mức hai mắt ngấn nước, đỏ hết cả lên.

Hắn không nói gì,chỉ quay lại liếc nhìn Yulky như ngầm nói “Đừng bắt tôi phải nói lại”.

– Dong ho…..xin lỗi._Nước mắt từ khóe mắt củaYulky bắt đầu chảy tràn, những giọt lệ khẽ lăn trên đôi gò má xinh đẹp.

– Dạ ,không sao._Dong ho vẫn nép sau cậu, ái ngại nhìn Yulky.

Mọi người xung quanh đều im lặng, không ai dám mở lời……bởi ai cũng muốn theo dõi vở kịch hay nhất từ trước đến nay….nên sao có thể phá ngang chứ.

~Được rồi , tôi không sao đâu. _ Cậu mỉm cười hài lòng với hắn.

-Lát chườm đá vào , vết đỏ sẽ tan mau thôi

Hắn lướt nhẹ tay lên gò má của cậu và…..dừng lại ở khóe môi bị rách.

Có gì đó……….quen thuộc?

– Cảm ơn, lát tôi sẽ chườm cho cậu ấy._Yoochun kéo cậu lại bên cạnh mình. Vẻ mặt anh hiện lên một sự khó chịu thấy rõ.

– Vậy được rồi , mọi người tiếp tục tập đi. Còn Yulky….._Hắn liếc mắt sang- Đi theo tôi.

Hắn quay người bước đi , nhưng khóe mắt vẫn liếc nhìn lên đôi môi của ai đó…

Yulky hậm hực đi theo hắn, cậu tức giận lắm. Lần đầu tiên bị bẽ mặt, mà lại còn là với học viên mới nữa chứ, cục tức này thật khó nuốt trôi.

Thấy bóng hắn đi khuất mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. Heechul và các học viên khác xúm lại xung quanh cậu hỏi han vết thương và bàn tán.

Thật đúng là một vở kịch hay………nhưng bắt đầu từ bây giờ sẽ có nhiều vở kịch hay hơn nữa.

End Part 1.

Advertisements

One response to “NightMare_Chap 5[Part 1]

  1. Pingback: NightMare(Ác mộng của những bóng đêm) | ☼◘..Eternal Love..◘.☼

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s