NightMare_Chap 4


Chap 4_Lần thứ 3

Cộc!Cộc!

-Vào đi!

-Hai người vào đây_Heechul đẩy cửa rọng để hai người di đằng sau mình bước vào.

Hắn vẫn cắm cúi vào đống giấy tờ trên bàn mà không ngửng lên.

-Yunho, chúng ta có hai học viên mới.Tôi đưa họ đến trình diện._Heechul đến trước mặt hắn và đằng sau anh là hai học viên mới.

-Hai người giới thiệu đi!

-Xin chào, tôi là Park Yoochun!_Anh cúi đầu chào và mỉm cười.

*tiếp tục viết*

~Xin chào….

Cạch! Hắn làm rơi cây viết trên tay.

“Giọng nói này………sao lại……..”

~………tôi là Kim Jae Joong, rất vui vì được làm học viên của The Guar.

Khoảnh khắc đó!

 

Khoảnh khắc………..đôi mắt hắn chạm đến ánh mắt lạnh lẽo và………..sâu thăm thẳm kia………thời gian dường như……..ngừng lại.

-Yunho……Yunho??_Heechul khẽ gọi anh ,khi thấy ánh mắt anh cứ dán chặt đến cậu.

-Hả…..à,uhm!_Hắn sực tỉnh ,thoát khỏi ánh mắt hút hồn kia.

-Hai người họ đang học lớp nào?_Hắn quay lại nhìn Heechul.

“Không……. có lẽ không phải…..”

-Hai người họ tôi đã kiểm tra qua về năng lực và theo tôi nên để họ học lớp Lửa.

-Lớp Lửa?

“Cậu ta…….giống……mà không…..không giống…..!”

-Đúng ,sức mạnh của họ rất khá.

-Được rồi ,vậy trao huy hiệu cho họ đi!_Hắn cúi xuống tiếp tục làm việc để không thể nghĩ linh tinh nữa.

Thật đáng tiếc!

Nếu không cúi xuống có lẽ hắn đã có thể thấy một thứ mà đã 10 năm nay hắn chưa một lần quên và không ngừng kiếm tìm………Nụ cười nửa miệng đầy ngạo nghễ!

-Vậy tôi đưa họ đi trước!_Heechul cúi người chào hắn và mở rộng cửa để hai người bước ra.

Yoochun bước ra trước, cậu đi sau. Trước khi bước hẳn ra ngoài cậu quay lại và nói:

~Hội trưởng……

*dừng viết*

~……….rất vui vì được gặp!!

Cạch!

Bên ngoài:

Heechul đi trước dẫn đường ,cậu và anh đi đằng sau.

-Sao vậy?_Anh thấy cậu có vẻ hơi lạ từ sau khi bước ra từ phòng hội trưởng.

~Không có gì!_Cậu lại mỉm cười ,ánh mắt ánh lên một tia nhìn bí hiểm.

“Chúng ta…….lại gặp nhau rồi……..Nhóc con!”

Thời gian tới chắc…….sẽ thú vị lắm đây.

………….

Phòng hội trưởng

Hắn ngồi trầm ngâm ,đưa mắt nhìn ra bầu trời âm u bên ngoài.

“Cậu ta……..có gì đó……….rất giống……..

…….Xinh đẹp………và nguy hiểm!

……………nhưng có lẽ không phải.

Vì người đó………sao có thể ……….có một vẻ đẹp thánh thiện như vậy!”

Là không thể có ………..hay………là đã từng có?

………………

Kí túc xá Lửa:

-Đây là phòng của cậu_Heechul mở cửa và dẫn cậu vào.

Căn phòng khá rộng và thoáng mát.Mọi thứ bên trong được sắp xếp gọn gàng .Rèm cửa và ga trải giường được trải bằng vải dạ nhung đỏ.Trong phòng có một ban công với bục ngồi khá rộng, hai cánh cửa của ban công mở rộng sang hai bên đón ánh nắng từ bên ngoài vào khiến phòng sáng hơn dù không mở đèn.

-Thích chứ?_Hee chul mỉm cười nhìn cậu.

~Uhm!_Cậu khẽ gật đầu.

-Vậy cậu sắp xếp đồ đạc đi , lát tôi quay lại._Heechul cúi chào và bước ra ngoài.

Cạch!

Cậu để hành lý xuống và và thả mình trên chiếc ghế dài gần ban công.

Không thoải mái như ở nhà ,nhưng cũng không đến nỗi tệ.

~Khụ!Khụ!_Cậu ôm miệng ho nhẹ.

Mệt quá!

Hôm nay ,cậu hoạt động hơi nhiều nên mệt hơn mọi ngày.

Tình trạng này cần phải chấm dứt.

Hổ phách nhất định phải được tìm lại.

Nhìn lên bầu trời u ám như sắp mưa, chiếc miệng nhỏ khẽ vẽ lên một nụ cười xinh đẹp , ánh mắt ánh lên những tia nhìn kì bí.

~Yunho ư? Tên hay lắm!_Cậu khẽ giơ bàn tay ra trước mặt ~Mười năm qua, ta chưa bao giờ quên…..kẻ đầu tiên ta không thể thao túng…….lại chỉ là một đứa nhóc.

 

Kim Jae Joong _Kẻ  kế  thừa  Kim tộc .

Được các Vankyl và các Guardian biết tới với danh tước HERO_Là Vankyl duy nhất có khả năng đọc suy nghĩ của kẻ khác và còn có thể thao túng chúng.

Cậu coi khinh và chưa hề có một chút lo lắng hay sợ hãi khi đối đầu với bất kì kẻ nào …. Bởi chừng nào những kẻ đó còn bị cậu thấu hiểu suy nghĩ thì khi đó …..chúng không thể thắng.

Tên thật của cậu thì có khoảng 2 hay ba người biết và đó phải là những người cực kì thân cận.Còn khả năng đặc biệt này thì chỉ có Yoochun và cậu biết mà thôi.

Đây là một điều cấm kị!

Nhưng vào mười năm trước, lần đầu tiên cậu biết tới cái gọi là Sự hoang mang khi lần đầu tiên cậu không hiểu kẻ khác đang nghĩ gì và………..tất nhiên lại càng không thể thao túng nó.

Nhóc con đó……….thật đặc biệt!

~Không hiểu……..nhóc…à không…..là Yunho chứ………có còn nhớ ta không nhỉ?_Cậu chống cằm và mỉm cười thích thú.

……

Cộc! Cộc!

-Jae Joong ,tôi vào nhé!_Anh khẽ mở cửa và bước vào, trên tay cầm một cốc nước màu đỏ sẫm đang bốc khói nghi ngút.

-Jae Joong!_Anh bước đến gần giường và khẽ gọi cậu.

Phòng anh ngay cạnh phòng cậu nên Yoochun cũng yên tâm mà chăm sóc cho Jae Joong. Hằng ngày ,nếu không “ăn” thì cậu phải uống thuốc đúng giờ…..nếu không thì….!!

~Ư……ư…ư…!!_Cậu từ từ mở mắt, mệt mỏi nhìn anh.

-Uống thuốc đi!

~Mệt quá!_Cậu gượng ngồi dậy.

-Khó chịu lắm sao?_Anh lo lắng hỏi và đỡ cậu ngồi dựa vào thành giường..

~Mọi khi thì không sao……nhưng giờ đang ở trong lãnh địa của Guardian …..không có Hổ Phách nên mất sức nhiều hơn thôi._Cậu mỉm cười đỡ lấy cốc nước và uống.

Lần này có vẻ hơi mạo hiểm. Chúng ta đang ở học viện The Guar, nơi tập trung nhiều Guardian nhất sau Suzerain………..Guardian yếu có mạnh có thêm nữa…_Anh ngập ngừng…..-Chưa kể đến kẻ sáng nay!

~Sáng này?

-Uhm! Hội trưởng hội học sinh.

~Oh! Có gì sao?_Cậu bình thản nhấp từng ngụm nước đỏ quạch như máu.

Thứ này là _Red Blossom. Một loại thuốc anh chế ra để cho cậu uống. Nó không phải máu mà nó còn “tốt” hơn cả máu, uống nó có thể giúp cậu lấy lại sức trong một khoảng thời gian nhất định và nếu uống nó thì không nhất thiết phải “ăn” thường xuyên.

-Hắn…..là một Guardian rất mạnh!

~Tất nhiên! Guardian Tử thì ….dĩ nhiên phải mạnh rồi._Cậu chậm chạp nhấp từng ngụm.

Anh sững người nhìn cậu. Dù hắn có là một Guardian có sức mạnh đi chăng nữa thì với cái gương mặt và độ tuổi của hắn ta sao có thể……!!

Guardian Tử….trẻ nhất trong lịch sự của các Guardian sao?

-Thật ư?

~Ừ, thật đấy! Nếu để ý thì sẽ thấy sợi dây chuyền bạc với mặt dây chuyền làm bằng Bạch kim cương lấp ló sau áo sơ mi của anh ta.

-Với độ tuổi đó thì chuyện này thật khó tin…..hắn cũng chỉ hai mươi mấy thôi sao có thể có nhiều kinh nghiệm để có thể làm Guardian Tử chứ?

~Chuyện đó…đúng là rất lạ!_Cậu mỉm cười , uống nốt cốc thuốc.

“Dù có sức mạnh giỏi đến đâu thì như vậy cũng …..quá nhanh. Hai mươi tuổi, với độ tuổi này sao ngươi có thể làm được nhỉ?

Nhóc con!

 

Ngay từ đầu….ta đã không lầm ……ngươi rất Đặc biệt!”

 

-Vậy…..Jae Joong, cậu tính sao?

Đưa cho anh chiếc cốc đã cạn. Cậu mỉm cười hướng mắt ra bầu trời bên ngoài cửa sổ. Ánh mắt màu………đỏ ngọc……. lóe lên những tia sáng kì dị, chất giọng lạnh lùng khẽ vang lên:

~Không sao , cứ từ từ…….thời gian còn dài mà!

“Ta muốn chơi với ngươi……….Yunho!”

………………..

-Đây là khu luyện tập…..từ ngày mai hai người sẽ cùng các học viên khác tập luyện ở đây._Heechul đi trước dẫn dường và chỉ dẫn cho cậu và anh.

“Cảm nhận được rồi……Hổ phách của ta!

………..nhưng sao lại yếu như vậy? Ta có thể cảm nhận được nó nhưng lại không thể biết chính xác Hổ phách đang ở đâu………chỉ có thể chắc chắn một điều nó nằm ở trong học viện này.”

Mải suy nghĩ ,cậu không chú ý tới phía trước và………..BỘP!!!

-Jae Joong!_Anh giật mình quay lại khi nghe thấy tiếng động đằng sau lưng.

-Không sao chứ?_Vòng tay rắn chắc của hắn ôm trọn lấy cơ thể nhỏ bé của cậu.

Cậu ngửng lên nhìn hắn………..

………..đôi mắt nâu to tròn long lanh tựa một hồ nước thu phẳng lặng không chút gợn.

…………….chiếc miệng nhỏ mang màu của huyết ảnh khẽ mím lại.

……làn da trắng mịn …….và hai gò má ửng hồng xinh xắn.

Tất cả!

 

………..là sự kết hợp hoàn hảo của một vẻ đẹp mị hoặc……..một vẻ đẹp mà con người …không thể có!

Đẹp cuốn hút ……..đẹp lạnh lùng………tất cả đều khiến cho trái tim yếu đuối của con người……….phải rơi vào tội lỗi!

Hắn là Guardian nhưng trên hết hắn vẫn là một con người……và những ham muốn , khao khát của một con người bình thường hắn tất nhiên cũng có.

Yunho đắm chìm trong vẻ đẹp mê mị của con người đứng trong vòng tay mình…..Hắn dường như không muốn nới lỏng vòng tay của mình.

-Xin lỗi!_Anh cảm thấy khó chịu khi hắn cứ ôm cứng lấy cậu mà không chịu buông.

~Tôi không sao, cảm ơn!_Cậu mỉm cười ,khẽ cảm ơn hắn.

Hắn sực tỉnh thoát khỏi vẻ đẹp mị hoặc trước mặt. Nới lỏng tay , đỡ cậu đứng thẳng dậy , hắn khẽ nói:

-Lần sau đi đứng phải chú ý đấy!

~Uhm!!!_Cậu khẽ gật đầu.

-Xin lỗi ,hội trưởng! Giờ chúng tôi còn phải đi tham quan học viện!_Anh không thích hắn….đúng không thích một chút nào.

Cậu bị anh kéo đi , khi lướt qua hắn , cậu quay đầu lại và nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Giật mình khi thấy cậu chợt bị người khác dẫn đi ,bàn tay hắn đưa ra như muốn níu kéo lại nhưng……anh đã kéo cậu đi qua và….lí trí của hắn………cũng nói….. KHÔNG THỂ ĐƯỢC!

Hắn đứng ở hành lang trầm ngâm nhìn bàn tay mình rồi quay lại dõi theo dáng người nhỏ bé của cậu đang khuất dần.

Gì đây?

 

Một cảm xúc kì lạ……………mà hắn chưa thể định nghĩa.

 

Nhưng…………….chỉ biết rằng……..cảm xúc này ………rất giống…….với cảm xúc khi gặp…….Người!

 

 

Thứ mà hắn luôn muốn chôn giấu và phủ nhận……..

 

……….nhưng lại không thể!

Thứ tình cảm đáng nguyền rủa………..không nên có!

 

 

End chap 4

One response to “NightMare_Chap 4

  1. Pingback: NightMare(Ác mộng của những bóng đêm) | ☼◘..Eternal Love..◘.☼

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s