NightMare_Chap 3


Chap 3_Cái giá của mạng sống.

~Khụ!Khụ!_Cậu che miệng ho nhẹ từng cơn.

-Jae Joong không sao chứ?_Yoochun lo lắng ngồi xuống bên cạnh.

~Không sao!_Cậu mệt mỏi dựa người vào tràng kỉ.

-Không đủ!_Yoochun lo lắng nói.

~Không có Hổ phách ……thì không bao giờ đủ!_Cậu nhắm mắt, nhẹ giọng nói.

-Vẫn có cách khác mà!

~Nhưng……chưa tìm được!

-Cậu có thể….._Yoochun ngập ngừng.

~Không được!

-Tại sao?

~Cậu cũng cần có sự lựa chọn cho riêng mình, Yoochun!

-Tôi đã chọn….. từ 100 năm trước rồi!_Yoochun dựa người vào chiếc tràng kỉ bên cạnh cậu.

~Không đúng! Tôi không phải người đó của cậu!

Giọng cậu vẫn bình thản.

-Phải hay không…..là do tôi quyết định!

~Đúng…..nhưng …….cậu chưa nhận ra rằng…..Người yêu quý nhất và người quan trọng nhất khác nhau như thế nào!

-Đều là một mà!

~Không, sẽ khác đấy!

-Vậy tôi……sẽ không có cơ hội sao?

~Đồ ngốc! Người đó sẽ xuất hiện và lúc đó cậu sẽ nhận ra!

Yoochun thở dài. Anh ở bên Jae Joong đã gần một thế kỉ…..nhưng những suy nghĩ của cậu anh vẫn không thể nào hiểu nổi.

Người yêu quí nhất…..!

 

Người quan trọng nhất….!

 

Với anh thì……đó chính là cậu!

 

Tại sao mãi luôn không hiểu?

Sự im lặng lại bao trùm cả căn phòng. Mỗi người có một suy nghĩ riêng.

Yoochun đang suy nghĩ liệu có thể làm cách nào lấy lại Hổ phách cho Jae Joong. Thiếu nó cơ thể cậu rất yếu, lại không thể “ăn” đều đặn……mà mãi anh vẫn chưa có manh mối gì.

Bỗng cậu lên tiếng:

~Yoochun! Chúng ta có khách đấy!

Yoochun giật mình ngước ra phía cửa sổ. Cảm giác rất gần…….có một Vankyl đang đến…người đó là……..XOẢNG!!!

~Nhà có cửa mà ,Hankyung!_Cậu nói nhưng đôi mắt vẫn nhắm nghiền.

-Anh không thể vào nhà một cách bình thường sao?_Yoochun khó chịu nói.

-Thôi nào, thói quen thôi mà!_Chàng trai vừa mới đến mỉm cười xoa dịu.

Han kyung_Một Vankyl cực kì mạnh trong thế giới Vankyl.Một kẻ có tính tình khá lập dị với khuôn mặt đẹp trai hiền lành nhưng khi chạm chán thì đó lại là một kẻ vô cùng đáng sợ

~Có chuyện gì?_Cậu lạnh lùng lên tiếng.

-Jae à, lâu lắm mới tới chơi…..sao lạnh lùng vậy!_Han kyung vờ hờn dỗi.

~Yoochun…..tiễn khách!

-Được_Yoochun nhếch miệng cười từ từ tiến đến chỗ Han kyung.

-Thôi…..thôi…..coi như sợ mấy người!_Han kyung khó chịu ngồi xuống ghế.

-Vậy hôm nay anh đến đây….?

-Jae Joong , dạo này thế nào?_Han kyung nhìn cậu.

~Vẫn vậy!_Cậu từ từ mở mắt

-Vẫn mệt mỏi lắm đúng không?

~Uhm !

-Em có thể…..chon Bảo vật cho mình mà!

Cậu im lặng không nói gì. Han kyung lắc đầu thở dài. Bản tính cứng đầu cố hữu của cậu vẫn không chịu bỏ.

-Cậu không phải cũng chưa tìm được Bảo vật cho chính mình sao?_Yoochun đến bên cạnh và ngồi xuống.

-Tôi khác……tôi có Hổ phách!…..Nên chuyện có tìm được hay không không quan trọng…..thời gian còn dài mà!_Han kyung nhún vai.

-Cũng vậy cả thôi!

-Hôm nay tôi đến đây muốn nói một chuyện!_Han kyung chợt nghiêm túc.

-Nói đi!

-Liên quan đến Hổ phách của Jae Joong!

-Cái gì?

-Tôi đã điều tra được….Hổ phách của Jae Joong đang ở đâu!_Một nụ cười mãn nguyện nở trên môi Han kyung.

………………

-Jae Joong tới nơi rồi!_Yoochun khẽ gọi cậu.

Cậu từ từ mở mắt , mệt mỏi bước ra khỏi chiếc Mẹc đen . Đôi mắt mệt mỏi lướt nhìn toàn cảnh.

~Chỗ này hả?

-Ừ! Theo lời Han kyung thì là ở đây!_Yoochun gật đầu.

Jae Joong nhếch miệng cười ngắm nhìn nơi ở mới của mình.Và cũng là nơi cất giữ Hổ phách của cậu……Học viện_The Guar.

………….Flash Back………………

~Ở đâu?_Jae Joong hướng ánh mắt đến Han kyung.

-Thông tin quan trọng …..không nói không được!_Han kyung cười xảo trá.

~Dù không có Hổ phách…..tôi cũng thừa sức bẻ gãy cổ anh đấy!_Cậu lườm Han kyung.

-Haizzz!! Em thật không biết đùa Jae à!_Han kyung thở dài……-Mấy hôm trước anh vừa “tâm sự” với một Guardian Huyết và biết được Hổ phách của HERO đang ở……The Guar.

-The Guar!

~Học viện đào tạo Guardian ư?_Cậu nhếch miệng cười.

-Uhm! Hổ phách của em đang ở đó!

-Vậy…..!!_Yoochun quay lại nhìn cậu.

~Yoochun chuẩn bị đi…..chúng ta đến The Guar!_Khóe miệng cậu vẽ lên một nụ cười ngạo nghễ khiến cả hai người còn lại đều giật mình khi nhìn thấy nó.

……………End flash back…………………

HỔ PHÁCH_Vật trấn thân của Vankyl.

Hổ phách có ý nghĩa tương đương với Bảo vật. Các Vankyl nếu không muốn có Bảo Vật thì nhất định phải có Hổ phách.

Hổ phách nắm giữ một nửa nguồn sức mạnh của của các Vankyl. Khác với Bảo vật nếu các Vankyl bị mất Hổ Phách ,chúng sẽ chỉ bị yếu đi mà thôi chứ không thể chết……Và không thể phá hủy Hổ phách……..chỉ có các Vankyl là chủ nhân của Hổ phách mới có thể hủy chúng.

Việc các Vankyl có Hổ phách là một bí mật cấm kị. Nhưng có một số GuardianTử biết được điều đó và tìm cách lấy chúng. Nhưng các Guardian Tử chỉ giữ điều đó trong giới hạn một số Guardian cao cấp biết chứ không lưu truyền ra ngoài bởi…..chỉ có các Guardian Tử mới không bị Hổ phách làm tổn hại còn những Guardian khác thì rất dễ mất mạng nếu chạm vào Hổ phách.

Vì vậy nếu các Vankyl không thể tìm cho mình Bảo vật thì bắt buộc phải có Hổ Phách.

………….

-Jae Joong!_Yoochun quay sang nhìn cậu.

~Bọn chúng sẽ hiểu…….cái giá của việc lấy cắp Hổ phách của ta là như thế nào!

Nụ cười chết chóc của ………Ác mộng……….lại xuất hiện!

Những ngày yên bình ở học viện The Guar sẽ không còn ……….bình yên được nữa!

………….

Hắn ngồi trong thánh đường , ánh mắt hướng nhìn Chúa. Cảm xúc của hắn giờ đây sao hỗn tạp quá, hắn muốn Chúa giúp mình………..giúp mình trả lời cậu hỏi mà 10 năm qua hắn luôn muốn tìm câu trả lời.

“Con người đó….

 

……….thiên thần cũng đúng…….ác quỷ cũng đúng………

Vậy rút cục……..đâu mới là bộ mặt thật sự?

 

…………10 năm qua……….Hắn nhớ….!”

-Hỡi Đức Chúa 10 năm qua…con nhớ tới người đó!_Ánh mắt hắn chợt chùng xuống.-Nhưng….là nhớ về mối thù 10 năm trước hay…vì một lý do khác?

“Mối thù 10 năm trước ư?

 

………tìm kiếm người vì muốn trả thù ư?

Không!

 

Không đúng!

 

Ta…..tìm kiếm người không phải vì vậy!

 

………..nhưng….liệu là lý do đó ư?

 

Vậy cũng được sao? “

Khẽ nhếch miệng cười, hắn cho rằng suy nghĩ của mình quá ngu ngốc. Phải, thật sự ngu ngốc. Hắn là ai chứ? Là một Guardian Tử của Suzerain, là Kẻ bảo vệ của Chúa……hắn sao có thể……có thể …..yêu một Vankyl!

Két!Két!

Cánh cửa lớn nặng nề mở ra. Một người đàn ông có vẻ ngoài lục tuần bước vào, dáng vẻ uy nghi , khuôn mặt có vẻ hơi hung dữ nhưng ánh mắt lại vô cùng ấm áp.

-Yunho!_Ông ta khẽ gọi hắn.

-Lão tử??_Hắn quay lại ,đứng dậy cúi chào ông ta.

-Có chuyện gì sao?_Lão tử tiến lại gần hắn.

-Không có gì!_Hắn quay mặt đi , không nhìn ông.

Lão tử quan sát hắn, ánh mắt ông khẽ nheo lại ,nhưng khóe miệng chợt nở nụ cười.

-Lại đây, ta có chuyện muốn nói với con!_Lão tử tiến lại hàng ghế đầu của thánh đường và ngồi xuống.

Hắn im lặng, từ từ tiến đến ngồi bên cạnh ông.

-Hôm nay…..ta nghe nói con đã giết một AKUMA cấp ba?

Lão tử trầm giọng.

-Dạ!

-Vậy có nhìn thấy dấu ấn của Chủ nhân AKUMA không?

-…..

Hắn im lặng ,không trả lời.

-Yunho?

-Đó là….._Hắn ngập ngừng.-…là Rắn hổ mang cuốn quanh thập tự đen!

Khuôn mặt Lão tử chợt biến sắc. Ông giật mình khi nghe đến dấu ấn đó, dấu ấn đã biến mất từ 10 năm về trước sau bi kịch đẫm máu.

 

Rắn hổ mang…….cuốn quanh thập tự đen!

 

Dấu ấn của……Vankyl mạnh nhất………đáng sợ nhất……….và có lẽ …..là bi thương nhất chăng?

Lão tử nhớ lại, lần đầu tiên khi ông chạm trán một Vankyl mà lại là Vankyl mạnh nhất!

Cái giá trả cho mạng sống của chính mình………..ông có lẽ sắp trả được rồi.

………………..Flash back………………………

Giữa rừng hoa anh đào có hai dáng người. Một người máu chảy nhuốm đỏ quần áo , nhưng ánh mắt vẫn rất mạnh mẽ ,kiên định. Một người thì bình thản đứng nhìn kẻ đang gục dưới đất, khuôn mặt không chút xúc cảm…ánh mắt đỏ vô hồn lạnh lùng nhìn kẻ đối diện….mái tóc bạch kim dài khẽ bay phất phơ trong làn gió……Những cánh hoa anh đào bay vờn xung quanh hai người, những cánh hoa……nhuốm máu.

Người đó khẽ nhếch miệng cười. Dáng người thanh mảnh thật yếu đuối trước những đợt gió mạnh của rừng  Sakura Chi (Hoa anh đào máu), nhưng đằng sau dáng vẻ yếu ớt đó lại là một sức mạnh vô cùng đáng sợ.

Người đó mặc một bộ vest đen kiểu cách sang trọng và lịch lãm, bộ quần áo bó gọn thân người nhỏ nhắn…..những họa tiết trang trí trên bộ quần áo vô cùng cầu kì và…đặc biệt. Và đáng chú ý nhất là trên ngực áo phải….dấu ấn của kẻ kế thừa Kim tộc_Rắn hổ mang cuốn quanh thập tự đen.

Đôi môi mang huyết sắc khẽ mấp máy…….ánh mắt đỏ lóe lên những tia nhìn kì dị….Ngay lập tức, con người đang gục dưới đất bỗng kêu lên một tiếng và ngã ập xuống nền đất lạnh lẽo.

-HỘC!_Ho Dong chống tay xuống đất, máu từ miệng ộc ra nhuốm đầy trên đất.

~Ngươi…….thua rồi!_Giọng nói êm dịu như tiếng gió nhưng lại lạnh lẽo không chút cảm xúc khẽ vang lên.

-Phải, ta thua rồi!_Ho dong run rẩy ngước nhìn con người trước mặt.

Sợ hãi!

Phải ,anh sợ!

Ánh mắt anh tuy manh mẽ…..nhưng đó chỉ là để che dấu nỗi sợ hãi đang ngày càng dâng lên mà thôi.

~Biết là không thể thắng…..nhưng tại sao vẫn đánh?

Người đó từ từ tiến lại gần anh, ánh mắt hướng nhìn xuống kẻ gục dưới chân mình.

-Vì sao ư? Vì ta là một Guardian…..và sứ mệnh của ta là phải tiêu diệt Vankyl!_Ho dong ngước nhìn người đó , cơ thể đau nhức không ngừng nhói lên từng hồi.

Người đó trầm ngâm nhìn Ho dong , dường như đang suy nghĩ một điều gì đó . Đôi môi nhỏ khẽ mỉm cười.

Người đó ngồi xuống đối diện Ho dong, đưa những ngón tay đầy vuốt sắc lên , khẽ chạm nhẹ trên khuôn mặt đầy máu và vết thương của anh, thì thầm khẽ:

-Cái mạng của ngươi…….là của ta!_ Người đó đưa mặt sát vào Ho dong , ánh mắt đỏ rực nhìn thẳng vào hai con người đen của anh.~Ta sẽ tha cho ngươi……..nếu như….

-Tha cho ta?_Ho dong dường như không tin vào tai mình.

Một Vankyl mà có thể tha cho một Guardian sao?

~Phải, ta sẽ tha cho người nếu………..giúp ta làm một việc!

Ho dong khó hiểu nhìn người đó, anh im lặng lắng nghe những gì người đó sắp nói.

~Giúp ta……..tìm một đối thủ!_Ánh mắt sắc lạnh của người đó xoáy nhìn anh.

-Đối thủ?

~Phải , giúp ta tìm một Guardian có thể làm đối thủ………..kẻ có sức mạnh ngang ta!

-Ngươi…..ý ngươi là gì?

~Sau này chắc chắn ngươi sẽ là một trong những kẻ đứng đầu của Suzerain ,vì vậy hãy tìm trong lũ Guardian đó ……….một kẻ mạnh nhất…….để làm đối thủ của ta!_Người đó đứng dậy, bước lại gần cây hoa anh đào có hoa đỏ.

-Nếu ta từ chối?

~Ngươi không có quyền từ chối!_Người đó đanh giọng, ánh mắt không hề liếc đến anh.

-Tại sao lại muốn tìm một đối thủ ??

~Tại sao ư?_Người đó quay lại nhìn Ho dong , ánh mắt đỏ chợt thay đổi. ~Có lẽ vì ta cảm thấy cuộc đời này………quá buồn chán chăng?

 

Là buồn chán hay ……….cô độc?

 

Là buồn chán cuộc đời hay………buồn chán một cuộc sống vĩnh hằng?

 

Muốn được giải thoát ?

-Ta…._Ho dong ngập ngừng.

~Hãy nhớ đó là cái giá để trả cho cái mạng của mình…..và thời gian thì….tùy vào ngươi!_Người đó cúi xuống nhặt cái móng vuốt “ Devil Claws” của Ho dong lên và giơ ra trước mặt ,trả cho anh.

Ho dong ngập ngưng ,nhìn người đó rồi nhìn vũ khí của mình. Nhận lại vũ khí đồng nghĩa với việc chấp nhận lời yêu cầu.

Run rẩy đưa bàn tay tới trước, tuy ngập ngưng nhưng….cuối cùng Ho dong cũng cầm lấy “Devil Claws”.

Anh chấp nhận yêu cầu!

~Nhớ rằng , ta có thể cho ngươi cái mạng này và……..cũng có thể lấy nó đi bất cứ lúc nào!

Người đó mỉm cười rồi quay người bước đi.

Ho dong nhìn chằm chằm “Devil Claws”, rồi bất chợt anh lên tiếng:

-Một cuộc sống vĩnh cửu không tốt sao?

Người đó vẫn nhẹ nhàng bước đi , khi nghe thấy câu hỏi khẽ của Ho dong ,bước chân người chợt dừng lại. Quay lại nhìn anh , người khẽ nói:

~Vĩnh cửu………không đồng nghĩa với hạnh phúc!

Ho dong sừng sờ nhìn người, lúc đó anh chợt nhận ra một điều vô cùng đặc biệt.

“Ánh mắt đỏ đó……….tại sao lại bi thương đến vậy?”

Cảm xúc ư?

Ở một Vankyl?

Thật hết sức vô lý!

Nhưng có lẽ……..anh đã thấy được chăng?

Sự bi thương?

Người bước đi, ánh mắt đỏ biến mất thay vào đó là đôi mắt nâu long lanh xinh đẹp. Chiếc miệng nhỏ khẽ thì thầm cùng gió:

~Ta biết ngươi sẽ đồng ý………bởi ý muốn được sống rất mạnh liệt trong suy nghĩ của ngươi!

 

 

 

…..

 

“Nếu không thể có một Bảo vật thì có một đối thủ sẽ hay hơn chăng?

 

Sao cũng được.

 

Ta ….chỉ muốn sớm  kết thúc cuộc đời tẻ nhạt này mà thôi.”

 

Trên thế gian ai cũng luôn mong mỏi và khao khát được sống.

 

Nhưng có những kẻ thì lại không như vậy.

 

Thứ chúng mong muốn………không phải là sự sống mà đó là………có được sự giải thoát!

End chap 3.

One response to “NightMare_Chap 3

  1. Pingback: NightMare(Ác mộng của những bóng đêm) | ☼◘..Eternal Love..◘.☼

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s