NightMare_Chap 2


Chap 2_Rắn hổ mang quấn quanh thập tự đen

Một cơn gió thoảng qua, mang theo mùi hương nhẹ dịu và thơm mát. Hoa anh đào bay ngợp trời, những cánh hoa tung bay ,lả lướt theo theo cơn gió . Từng cánh hoa mềm mại, nhỏ bé chạm nhẹ lên mặt nó. Nó mỉm cười đưa bàn tay nhỏ của mình lên hứng lấy những cánh hoa nhỏ, đôi môi nở nụ cười.

Mải mê chơi đùa với những cánh hoa, ánh mắt nó chợt dừng lại ở cây hoa anh đào lớn nhất. Nó thấy một chàng trai đang đứng đó, đôi mắt anh ta khép hờ ,chiếc miệng khẽ mỉm cười. Bất giác ,người thanh niên đó quay lại nhìn nó.Nó xấu hổ cúi gằm mặt xuống ,không ngửng lên.

~Lại đây!_Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lẽo vang lên khiến nó giật mình ngửng lên.

Người vẫy gọi nó lại gần. Tâm hồn trẻ thơ của nó chợt xao động khi nhìn thấy nụ cười xinh đẹp của người .

Rụt rè và cẩn trọng nhưng nó vẫn từ từ tiến lại gần . Nó muốn được ngắm nhìn nụ cười kia gần hơn nữa.

~Lại gần đây, ta không làm gì nhóc đâu!_Người bật cười khi trông thấy dáng vẻ lấm lét của nó .

Hai gò má nó ửng hồng, tim nó chợt đập rộn ràng khi trông thấy nụ cười xinh đẹp của thiên thần đang ở thật gần. Nó cảm thấy bối rối , hai tay đan vào nhau , ánh mắt vẫn lén nhìn người .

“Hyung ấy đẹp thật!

Ho thích nụ cười của hyung ấy, đẹp như một thiên thần vậy!” Nó thầm nghĩ.

Một chút biến sắc lướt qua khuôn mặt thiên thần.Người mỉm cười đến gần nó hơn.

~Nhóc đang nghĩ gì vậy?_Người cúi xuống hỏi nó.

-Cái….cái đó!_Nó lúng túng, mặt đỏ ửng.

~Trả lời đi ,làm gì ấp úng thế?

-Hyung…..hyung đẹp……giống thiên thần!_Cuối cùng nó cũng nói được điều mình muốn.

~Uhm ,ai cũng nói vậy hết!_Người đứng thẳng ,ánh mắt nhìn lên bầu trời.

-Hyung đang đợi ai sao?_Nó cảm thấy người rất thân thiện nên bắt chuyện làm quen.

~Ừ, đang đợi!_Người thản nhiên nói.

-Người đó sắp đến chưa?

~Chưa!

-Vậy hyung biết khi nào thì người đó đến không? Hyung đợi hình như cũng lâu rồi thì phải!_Nó lén nhìn biểu hiện trên mặt của người.

~Không biết, có lẽ là 1 ngày, 1 tháng , 1 năm …….hoặc có khi là cả trăm năm. Nhưng người đó sẽ đến!

-Đợi 1 người mà không bao giờ đến sao?_Nó xụ mặt thay cho người.Một đứa trẻ như nó nghĩ rằng người đang buồn vì vừa mất đi một người thân quan trọng chăng.

~Ai nói với nhóc người đó không đến!_Người gõ nhẹ lên trán nó.~Nhất định sẽ đến…bởi người đó biết ta đang chờ!

“Người đó phải đến để giúp ta kết thúc ……..nỗi đau thương vĩnh hằng này chứ!”

“Hyung ấy sao có vẻ buồn thế nhỉ? Chắc tại người kia không thể đến rồi!”

Nó thấy khuôn mặt đượm buồn của người thì liền chạy đến bên cạch.Đan những ngón tay bé xíu qua những ngón tay thon dài trắng muốt, nó líu lo:

-Hyung đừng buồn, trong khi đợi người đó đên ,Ho sẽ làm bạn với hyung nhé!

Khẽ mỉm cười ,người ngồi xuống đối diện với nó. Ngắm nhìn kĩ cái khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu , chiếc miệng nhỏ chu ra ,đôi mắt to tròn khẽ chớp khi thấy người đưa mặt vào sát gần nó. Dễ thương thật!

Bất giác đôi môi của người khẽ mấp máy:

~Nhóc con, muốn làm Bảo vật của ta không?

-Dạ?_Nó ngơ ngác vì không nghe rõ câu nói khẽ của người.

~Không có gì! Trở về đi, không bố mẹ sẽ lo đấy!_Người chợt đứng dậy, lấy tay xoa mái tóc hung đáng yêu của nó.

-Nhưng….._Nó ngập ngừng ,không muốn rời xa người.

~Trở về đi!_Người nói khẽ nhưng thanh âm có phần uy nghi đáng sợ.

Nõ vẫy tay tạm biệt người và chạy về phía nhà của mình. Khi chạy không quên ngoái đầu lại ngắm nhìn con người xinh đẹp như thiên thần đó lần nữa.

Người đứng nhìn cái dáng bé nhỏ của nó chạy đi. Đôi mắt nâu xinh đẹp chợt chuyển màu ……đỏ rực rỡ.Quay người bước đi, đôi môi khẽ nhếch miệng cười, thanh âm trong trẻo hòa cùng tiếng gió:

~Nhóc con ………ngươi thật đặc biệt!

Đó là lần đầu tiên Hắn gặp Người!

…………

Máu………….thứ dung dịch tanh tưởi và rực rỡ đó có ở khắp nơi.

Trên sàn nhà…… rèm cửa………ghế ngồi………..khăn trải bàn……….đâu đâu cũng đầy máu.

Không chỉ có máu ……….mà còn có cả xác người nữa…….Những vị tiền bối của nó, tất cả sao lại nằm rạp hết thế kia??

Nó sừng sờ trước khung cảnh trước mắt. Cái chết thì nó không lạ nhưng………những cái chết lại rơi vào chính những người thân của nó thì lại khác.

Khung cảnh của căn đại sảnh khiến nó sợ hãi. Nước mắt chợt chảy tràn từ hai bên khóe mắt. Cả thân hình bé nhỏ của nó run rấy, nấc lên từng hồi.

~Không được khóc!

Chợt thanh âm trong trẻo quen thuộc vang lên. Đưa mắt về hướng phát ra tiếng nói, nó sững sờ khi ………..một lần nữa nó gặp lại Người!

Nhưng lần này Người không giống như lần đầu nó gặp nữa.

Người vẫn đẹp nhưng………vẻ đẹp đó không còn là của một thiên thần nữa!

Mà là vẻ đẹp của một………..Ác quỷ!

Nó đứng đó nhìn Người. Dường như nó không tin người mà mình gặp 2 tháng trước chính là kẻ đang đứng trước mặt.

Khồng còn là nụ cười xinh đẹp của một thiên thần nữa……….thay vào đó là Nụ cười nửa miệng đầy ngạo nghễ……..một nụ cười khiến nó sợ hãi!

 

 

Người đứng đó………..nhuốm đầy máu!

Và kinh khủng hơn khi nó nhìn thấy………..

…….đôi mắt nâu xinh đẹp giờ đã trở thành hai viên kim cương máu rực rỡ!

………..đôi bàn tay thon dài trắng muốt giờ trở nên nhem nhuốc nhuốm đầy máu .Và những giọt máu còn đang nhễu dần từ những móng vuốt sắc lạnh kia!

Thiên thần của nó ………….giờ đã trở thành Ác quỷ.

Một con ác quỷ ghớm ghiếp!

Người nhìn nó và qua đôi mắt kia người biết những suy nghĩ trong đầu nó ngay lúc này đây.Nhưng chuyện gì đến tất sẽ phải đến…………..chỉ là sớm hay muộn mà thôi!

Nhếch miệng vẽ lên một điệu cười quen thuộc . Người tiến lại gần nó, từ từ rút trong người ra một dải lụa đen.

~Đừng nhìn nữa!_Người vòng dải lụa qua đầu nó ,che đi đôi mắt đang sững sờ ,chết lặng.

-Tại……..tại sao?_Nó khó nhọc thốt lên từng tiếng.

Người ôm lấy nó , khẽ thì thầm bên tai:

~Đừng hỏi tại sao? ………Bởi tất cả đều là số phận!

Chạm nhẹ bàn tay ghớm ghiếp của mình lên khuôn mặt nó .Người khẽ cười buồn.

~Tạm biệt!

Miệng nó chợt có mùi tanh của máu, chiếc miệng nhỏ cảm nhận được có một vật mềm mại đang đặt nhẹ lên nó. Nó cảm nhận được ……..vị tanh của máu………..vị ngọt…….cái lạnh lẽo ……..từ đôi môi…nhuốm máu của Người!

Đầu óc nó chợt trở nên mụ mị và………..nó chìm vào cơn mê từ lúc nào không hay.

Đỡ lấy thân người bé nhỏ trên tay, người nhẹ nhàng nâng nó dậy và bế lên lầu. Nơi không có sự tanh tưởi của máu.

~Lần sau nếu gặp lại………..nhất định ngươi sẽ là Bảo vật của ta!

Đó là lần thứ hai Hắn gặp người.

………………..

-AAAAAAAAAA!!!

Hắn giật mình ,hốt hoảng bật dậy. Toàn thân ướt đẫm mồ hôi, trên khuôn mặt còn vương vất nét hãi hùng.

Điều hòa nhịp thở và bình tĩnh lại. Hắn đưa tay bật chiếc đèn ngủ bên cạnh , ánh sáng êm dịu từ chiếc đèn làm hắn cảm thấy dễ chịu.

Gạt chăn sang một bên ,hắn từ từ đứng dậy bước đến bàn làm việc. Nhẹ nhàng nhập mã an toàn để mở chiếc két, hắn cẩn thận lôi chiếc hộp bằng gỗ được cham trổ cầu kì ra và đặt nó lên bàn.

Cạch!

Hắn mở chiếc hộp và nhẹ nhàng nâng vật ở trong lên.

Trên tay hắn là một dải lụa…………..Một dải lụa màu đen với hình thêu nổi vô cùng đặc biệt.

Một con rắn hổ mang cuốn quanh một cây thập tự đen!

Thứ mà người đó đã để lại.

Cơn ác mộng hằng đêm của hắn.

Đã 10 năm trôi qua kể từ cái ngày kinh khủng đó , hắn có lẽ cũng đã dần quên cái chết thảm khốc của hơn 10 vị Guardian tiền bối. Nhưng hình ảnh của con người đó thì cho đến bây giờ ………..hắn vẫn nhớ như in.

Ngày cuối cùng hắn gặp người …..

 

……………Người đứng đó!

……..Mái tóc bạch kim dài bay phất phơ như những sợi chỉ bạc lấp lánh!

………Đôi mắt đỏ ngầu chết chóc!

……..Những ngón tay với những móng vuốt nhuốm đầy máu!

 

Và thứ hắn nhớ nhất là………..Đôi môi mang vị ngọt và  tanh nồng của máu cùng với  Nụ cười nửa miệng đầy ngạo nghễ!


Con người đó………..

………..Là một thiên sứ……..mang tâm hồn của Ác quỷ!

HERO_Cơn ác mộng của thế gian và cũng là cơn ác mộng của chính hắn!

………………….

Suzerain_Tổng hành dinh của Guardian.

BÙM!!! BÙM!!!

{-Khà!Khà!Khà!.Hỡi những kẻ ngu muội vì chúa hãy đón nhận cơn thịnh nộ của ta!}

Jimin lơ lửng trên không ,trên tay cầm khẩu “Black evil” thứ đã từng là vũ khí diệt trừ Vankyl của hắn

Đôi mắt hắn đỏ ngầu ,những chiếc răng nanh ghớm ghiếp nhe ra khỏi miệng. Đôi bàn tay với những móng vuốt dài sắc bén, hắn đang cười một cách điên loạn khi nhìn thấy sự đổ nát do chính mình gây ra.

Là một Guardian nên khi trở thành một AKUMA hắn cũng không thể giống một AKUMA với xuất xứ là con người , hắn mạnh hơn con người. Vì vậy , bỏ qua giai đoạn tiến hóa cùng với một tâm hồn càng ngày càng lún sâu vào hận thù_Jimin đã trở thành một AKUMA cấp BA.

Nhưng nếu suy nghĩ sâu hơn thì con rối của HERO tất nhiên là phải từ cấp BA trở lên!

-Dong Hae! Đi gọi Yunho đi!_Kibum vừa dùng cây búa Robust _vũ khí diệt trừ Vankyl của anh đỡ những phát súng chết người từ Jimin vừa gọi to người con trai bên cạnh.

-Đó chỉ là một AKUMA cấp ba những nó lại là Guardian nên nó hiểu được cách thức ra đòn của chúng ta nên mới khó khăn như vậy!_Kang In gườm nhìn Jimin đang cười điên loạn trên không.

-Dong Hae đi mau lên!_Kibum giục cậu trai nhỏ con bên cạnh đang chần chừ không muốn dời đi.

-Vậy….vậy mọi người bảo trọng nhé!_Dong Hae lo lắng dặn dò trước khi bước đi.

Nếu hôm nay không phải là ngày Cầu Nguyện thì mọi người đã không phải vất vả như vậy .Tất cả các Guardian đều đã đến Angelic để họp , giờ đây ở Suzerain này chỉ còn một vài Guardian Ảnh như Dong Hae, Kibum và Kang In trông coi mà thôi. Nên đã gặp khó khăn trong việc tiêu diệt con AKUMA này .

Không thể làm cách nào khác họ đành phải nhờ đến Niềm tự hào của Guardian_Jung Yunho với mã danh Uknow_Guardian Tử trẻ nhất trong lịch sủ các Guardian.Thật may mắn vì Yunho được miễn tham gia những hoạt động thường niên của Guardian vì anh đang có một trọng trách quan trọng do Lão Tử giao phó.

Nếu không có Yunho chắc hôm nay lành ít dữ nhiều với con AKUMA này quá.

Học viện _The Guard

 

Phòng hội trưởng:

RẦM! RẦM!

-YUNHO, YUNHO!_Dong hae đập cửa ,hét lớn.

Cạch! Hắn mở cửa ,hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy thái độ sửng sốt của Dong hae.

-Chuyện gì vậy?

-Suzerain…….AKUMA tấn công!_Dong Hae khó nhọc nói.

-Cấp mấy?

-Câp 3!

-Không phải ở Suzurain vẫn còn khoảng 5 Guardian Ảnh sao?_Hắn biết hôm nay là ngày họp của các Guardian.

-Đúng nhưng…….AKUMA này có nguồn gốc là…..Guardian!_Dong hae ngần ngại nói.

“Akuma…..có nguồn gốc từ Guardian?……Có lẽ vì vậy mới nhằm ngày hôm nay để tấn công…!”

-Được rồi, tôi đi với cậu!

Hắn cầm áo khoác và vũ khí của mình chạy theo Dong hae ra ngoài , trở về Suzerain.

……………

{-Khà! Khà!……Ta giết……ta hận…..ta ……phá hủy tất cả!}_Jimin lơ lửng trên trời, ánh mắt đỏ rực một màu.

Jimin cười điên loạn, hắn cầm khấu “Black evil” của mình bắn loạn xạ khắp nơi. Máu trải khắp cơ thể hắn, kết quả của những cú tấn công từ các Guardian.Nhưng……hắn không chết ….bởi các AKUMA chỉ chết….khi linh hồn của chúng bị phá hủy.

Các Guardian Ảnh bên dười vất vả chống đỡ những cú bắn của Jimin. Họ tấn công không chính xác bởi …….hắn biết những thế tấn công của họ. Cách một Guardian chiến đấu…..hắn cũng đã được học.

{-Biến mất hết đi….!}

Bị thương càng nặng ,Jimin càng điên cuồng hơn. Máu trải dài từ đôi mắt hắn , từ trên đầu và…….ở trước ngực. Hắn giờ tuy tả tơi nhưng sức chiến đấu lại không hề giảm.

-LEE TEUK!!!!_Kang in hét lớn khi thấy Lee teuk mất đà ngà xuống , anh ngã rất gần nơi Jimin đứng.

-Ư…~~ !_Lee teuk nhăn mặt khi cố gượng dậy, cú ngã làm cho cánh tay anh hình như bị gãy mất rồi.

{-Giết……Ta giết….!!}

Jimin từ từ chĩa súng vào Lee Teuk, tiếng cười của hắn điên loạn ,chiếc miệng vẫn nhễu thứ dung dịch đỏ tanh nồng .

-LEE TEUK!!!!_Kang in điên cuồng dùng cậy gậy “Iron_Staff” của mình đánh tan những đổ vỡ trước mặt để đến chỗ Lee teuk. Nhưng có lẽ không kịp, khoảng cách của anh và Lee Teuk quá xa.

-Ư…~~….không….!!_Lee teuk sợ hãi ngước mắt nhìn lên con quỷ ghớm ghiếp trước mặt.

{-Hãy vĩnh biệt …..Chúa của người đi!….Khà!Khà!}

Jimin giơ cao khẩu súng chuẩn bị bắn thì……PHỤT!!!

Lồng ngực hắn bị xuyên thủng một lỗ………..có thứ gì đó…..vừa xuyên qua.

LỬA!

 

Một con rồng LỬA!

-Dừng lại!_Thanh âm trầm khàn đầy uy nghi vang lên khiến cho Jimin và những Guardian khác phải sững sờ.

Jung Yunho_Mã danh Uknow: Guardian TỬ của Suzerain

Pháp sư mang trong mình sức mạnh của Lửa!

{-Khà!Khà!….Guar…..Guardian….Tử…..!!}

Jimin nhìn hắn bằng đôi mắt đỏ khát máu…….và thèm khát…..Một Guardian Tử_vị trí mà Jimin luôn khao khát!

-Tại sao….?_Hắn nhìn Jimin bằng ánh mát thương hại. Dù sao Jimin cũng là đồng môn với hắn.

{-Tại sao ư?………Hãy đi hỏi Chúa của các người ấy…!! HAHAHAHA…}

 

Jimin cười lớn và lao vào hắn. Tầm hồn Jimin đang đen dần….

-Ngu ngốc!_Bình thản , hắn đưa thanh kiếm “Fire of Lord” của mình lên.

Bao quanh thanh kiếm là một vầng lửa , ánh sáng từ thanh kiếm soi sáng cả khung cảnh hoang tàn bên dười. Hắn đừng trên cột đá cao, lặng lẽ nhìn Jimin lao tới, khẽ thở dài và…hắn vung kiếm….!!

-Biến mất đi……Hỡi linh hồn tội lỗi kia!_Hắn hô lớn câu thần chú, vầng lửa xung quanh thanh kiếm chợt bùng cháy lớn, quấn xung quanh hắn ,từ từ hình thành hình dạng. Một con rồng bằng lửa…..!!

Bao quanh hắn một vòng , con rồng lửa bay thẳng lên trời gầm lên một tiếng đinh tai và ….lao thẳng đến kẻ thù….

GRÀO!!!

{-AAAAAAAA!!!!……KHÔNGGGGG!!!}

Jimin đau đớn ,quằn quại ôm lấy đầu. Con rồng lửa tiếp tục vây quanh Jimin, thiêu đốt linh hồn tội lỗi của hắn.

Hắn bình thản ngắm nhìn khung cảnh đó.

Thật đáng tiếc!Một Guardian có tâm hồn bị vấy bẩn……thì không nên tồn tại!

Jimin vùng vẫy trong biển lửa bao quanh. Linh hồn dần dần bị thiêu đốt……hắn gào rú ,kêu than ……và cầu khẩn……nhưng tất cả đã quá muộn.

{-Ta căm thù ……tất cả các người……AAAAAAA!!!}

Jimin hét lớn khi linh hồn bị tước khỏi thể xác và bị con rồng nuốt trọn. Thân xác hắn cũng tiêu tan trong ngọn lửa hung tàn…….Nhưng….trước khi chết…..dấu ấn của chủ nhân AKUMA sẽ hiện lên và…..đó là….!!

-Rắn hổ mang …..quấn quanh thập tự đen!

Hắn sững sờ nhìn dấu ấn hiện trên trán Jimin ……..Dấu ấn mà ….10 năm nay chưa khi nào hắn ngừng kiếm tìm.

“Người đó……..trở lại rồi!”

End chap 2

One response to “NightMare_Chap 2

  1. Pingback: NightMare(Ác mộng của những bóng đêm) | ☼◘..Eternal Love..◘.☼

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s